Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥
1,708 Truyện
[Edit]Cảm ơn, người tốt

[Edit]Cảm ơn, người tốt

6 3 5

Cảm ơn, người tốtNguồn convert: Khoá luận tốt nghiệp được 9 điểmHán Việt: Tạ tạ, nhĩ hảoTác giả: Nhất ChânTình trạng: Hoàn thànhSố chương: 9 + 1PNThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Vườn trường , Nhẹ nhàngChu Trúc yêu thầm một người, thật lâu thật lâu, khi lên đại học, hai người tương ngộ, hắn không nghĩ lại lùi bước.Tag: Nhân duyên tình cờ gặp gỡ, Vườn trườngTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Dễ Chỉ San, Chu Trúc ┃ vai phụ: Đường Duy, Từ Bắc, Dương Hiểu ┃ cái khác: Tinh GiảnMột câu tóm tắt: Câu chuyện xưa của hai người hướng nội sợ xã hội Lập ý: Sợ quan hệ xã hộiTruyện kể theo ngôi thứ nhất theo cách nhìn và cảm nhận của cả nam chính và nữ chính.Đôi lời của Editor : Đây là truyện edit đầu tay của mình, có chỗ nào chưa tốt mong mọi người góp ý.Truyện được mình edit chưa có sự đồng ý của tác giả, mình edit dựa trên convert nên độ chính xác chỉ khoảng 70%.VUI LÒNG KHÔNG MANG TRUYỆN ĐI NƠI KHÁC.…

Thế nào gọi là Sống?

Thế nào gọi là Sống?

8 1 1

Galen Maris là một nhà văn trẻ từng ôm ấp biết bao hoài bão và khát vọng với ngòi bút của mình. Tuy nhiên, cuộc sống đã không mỉm cười với anh khi con đường sự nghiệp cứ mãi bế tắc. Trong những tháng ngày thất nghiệp, chật vật tìm kiếm một chỗ đứng giữa đời, Galen bất ngờ nhận tin mình mắc bệnh lao - căn bệnh đe dọa cả sức khỏe lẫn tinh thần. Bệnh tật bào mòn không chỉ cơ thể mà cả hy vọng của anh, đẩy anh vào vực sâu của tuyệt vọng. Anh cảm thấy mình lạc lối, không còn ánh sáng dẫn lối giữa cuộc đời. Thế nhưng, chính những ngày dài dằng dặc trên giường bệnh lại mở ra cho Galen một hành trình khác. Trong khoảng lặng của bệnh viện, giữa sự tĩnh mịch và chậm rãi, anh bắt đầu đối diện với những nỗi sợ sâu kín, với cả những mơ ước từng lãng quên. Từng trang viết, từng ý tưởng dần dần quay trở lại, như ngọn lửa nhỏ lóe lên giữa đêm đen. Galen nhận ra rằng chính trong những giây phút ngỡ như tăm tối nhất, anh mới thực sự chạm đến con người thật của mình và ngòi bút của anh, giờ đây, tìm lại được sức sống từ chính nỗi đau và sự phục sinh ấy.…

Kế Hoạch Cứu Vớt Tổ Sư Gia _Thập Ngũ Tuý

Kế Hoạch Cứu Vớt Tổ Sư Gia _Thập Ngũ Tuý

1 0 1

Tác giả :Thập Ngũ TuýEdit bởi: Phạm Vũ Huyền KhánhVăn án:Để cứu vớt linh hồn đã bị tan vỡ của Tổ sư gia, Tang Trà bắt đầu trói định với một hệ thống xuyên nhanh.Sau đó thì, cốt truyện liền đi theo hướng không thích hợp..Ảnh đế lười biếng nhẹ nhàng nhướng mày: "Tung hoành ở giới giải trí nhiều năm như vậy, hình như tôi còn chưa nếm thử qua mấy quy tắc ngầm của nữ minh tinh."Tang trà: "..."Cảm ơn, tôi là ảnh hậu, không phải nữ minh tinh.Sát thủ yêu dị câu môi cười: "Bản tôn cả đời tuân thủ pháp luật, vừa nhìn thấy nhìn thấy nàng đột nhiên muốn thử xem cảm giác phạm tội là như thế nào."Tang trà: "..."Chú cảnh sát, ở chỗ này có người phạm tội, mau bắt hắn lại.Tổng tài tinh phân khinh thường hừ lạnh: "A, ta biết ngươi gả cho ta chỉ là vì tiền đồ, nếu ngươi uống hết ly Coca này, sau khi xuống giường chúng ta không ai nợ ai."Tang trà: "..."Người đâu, mau ném bệnh nhân tâm thần này xuống.Cô chỉ muốn cứu người không phải sao?Mỗi ngày hắc hóa cho cô xem là thế nào?Mỹ nhân Tổ sư gia quyến rũ cười đến vô hại: "A trà, nếu ngươi còn dám chạy thì.. Đánh gãy chân nga."Tang trà: "..."Không thể trêu vào không thể trêu vào, ôm ôm.* * *…

Hình như em yêu anh [Đam Mỹ]

Hình như em yêu anh [Đam Mỹ]

11 0 4

Thể loại: đam mỹ, gương vỡ lại lành.Truyện này có nhiều nhân vật phụ đôi khi lúc đọc sẽ bị rối và nhầm lẫn các nhân vật với nhau.Truyện còn nhiều lỗi và sai sót, sau khi hoàn thành tui sẽ beta, hoan nghênh mọi người góp ý để tui sửa lỗi.Cre: Downpour0721Tôi vẫn thường cho rằng, Giang Thần là một người hoàn hảo. Là bác sĩ trẻ có tiếng, đẹp trai, nhà giàu, đứng trước bệnh nhân là thiên thần, đứng trước y tá là hoàng tử.Tôi vẫn thường cho rằng tôi là một người thất bại. Là kiến trúc sư trẻ không có tiếng, nhan sắc bình thường, tiền tích cóp vài năm vừa đủ xây một căn nhà trống hoác. Đứng trước đồng nghiệp là Ôn Bạch, đứng trước người thân là con lười èo uột.Nhưng tôi vẫn thường khẳng định rằng, người thất bại như tôi sẽ có ít nhất một lần trong đời, mơ về người hoàn hảo như Giang Thần. là con lười èo uột.Nhưng tôi vẫn thường khẳng định rằng, người thất bại như tôi sẽ có ít nhất một lần trong đời, mơ về người hoàn hảo như Giang Thần.…

Buta hãy chỉ yêu anh thôi em nhé

Buta hãy chỉ yêu anh thôi em nhé

84 3 26

Dù em có yêu hay thích bao nhiêu người nhưng người cuối cùng sẽ là anh chỉ là anh thôi em nhé.Dù trong quá em đã gặp phải những chuyện gì nhưng em hãy nhớ bây giờ và sau này anh sẽ luôn bên em vì em là cuộc đời của anh .Anh yêu em "Buta ngốc". ...". Nước mắt không biết đã rơi từ khi nào nữa chỉ biết tim nó đau lắm,ai bảo yêu đơn phương là khổ .Công nhận yêu thầm ngốc lắm .Biết nhưng cứ dấn thân vào không dứt ra được .Tự nhiên lại thấy tủi thân vì không đẹp không xinh như người ta thì làm gì có quyền được yêu chứ ,có quyền gì được người ta yêu ,người ta tôn trọng chứ .Nhưng con gái mà vốn dĩ nó vậy rồi làm sao được chứ.Vì cảm thấy con gái làm điệu cũng chỉ để người ta nhìn rồi nhận xét mà thôi thực chất đâu có muốn .Linh ơi mày không xứng với người ta thì chỉ có thể đứng đằng xa mà nhìn thôi .Đường phía trước còn dài ,đây chỉ là ngưỡng nhcửa thứ 2 thôi ,đừng để điều đấy làm mày phải gục ngã .Không được khóc ,khóc cho ai xem chứ ?Đúng phải cười ,cười để cho người ta biết rằng mình vẫn ổn vẫn tốt .*lấy tay gạt nước mắt tự nở nụ cười nhưng chưa được một giây *.Nhưng con tim nó đau quá mà! Ai bảo yêu là khổ cơ chứ .Yêu đơn phương còn khổ còn mệt tim hơn.Nhưng phải cố lên rồi sẽ quên đi thôi ,sẽ sớm quên thôi .Ukm mạnh mẽ lên. Cách tốt nhất bây giờ là ít nói chuyện ,tiếp xúc ,càng xa càng tốt bạn ấy ra .Nhưng sẽ phải nói cho bạn ấy biết MÌNH MAi BẢ…

Bất Thành [ Vkook ]
hội nghị của  thần chết

hội nghị của thần chết

41 0 1

nnhygtgfudutudyr8ry7rythyhjhhhhhghhhhhgug8g8gugydu jfygivtycgdinkcyibkcydivyeuvus6fud6d8fusrid6fud7vus5rud7fidugjbkydgidufigt7t6g6h5vtgtjg4tvtvrrrgvfececrvgrvrvecev3vrh7h4dtbunivuduhcucuvxhf kgihxutcutycuc idugu. hdufusivuvkn.nye8 m.yêu maGkgudkgmzzYztTTtTTTTTzzTTGDTSHCYOG7G7C7D6F6D6CYCUCUDHR6E6D77FUFUGUTG8GIVUVUH8GIG9HIG8G87DOG8GG8G8G8V8CYCYDGYFUDGD7G9G8Y99GIG8G8GICUGI LoGIC RUEURUEUWUUEUEUEEUDUUDURDUDUDUDHFFHFHFHHRRURUURIROFUOTJTOTITITIITTITIYI5U6I5IYI £IYIYYUITI5ITIYIRUEUDUWUDHDUUDUFHDHGTHUHTHRYYYYYGFDTTTTYYYUUDGFyfufuugdiruyh6keuytty666uu7q7wuw3u udeueyyeyeurhruueeu7rrurirurhrururfdurhryryeueururuurururururutyr66t6r6r7r6366y3633636363y3y3ueueueueeyeyyewhhwuwueugeyduwtwudgehdywgsheuqdheuedheuyegue7euehddeiiudeueuueueueudyueudududududududueydidgududdydydydydhdueyeywydheyyeyyyyyyyy…

Nấu ăn là một nghệ thuật

Nấu ăn là một nghệ thuật

110 3 1

Ddsdxdxdxfdtrdtfchgfcfgffhgcbghgggdydysgtegeyegreyhrueueeiejiwiekscjjncjdnchdfhdf(dbdhdgfhdbfhbdhqwbqqgggqhgwqgwftwftrewtrrttrwtywyeuwysahshshsbnsnsnasnashbshdhhdfebjadvhjwqkdhqwuihqgvaexawgvuqdvgjgghghuhutyawAasdihhcds2ss111233457895vfgvfgjvgdfgvcagffbuiuerjrjjjjnjhhhgh7hvhggjghhghhiguhgghuyuyyuyuyuyuuyuyytytyfgvvvb/hhh*bhgggbg*gvggggbbyghyyyuuiookhh=gggggggvvgdhfg&4v đfhvhfhfhđùhhchjdfhuhhjdihvùuùhhhghfhfhrfrh&/4((&hbcdhcbjhdcbdhcbhjiewhuciuwdhcuhvfubviuecurfhuferghfhfbdehf=/gcbbgvcdhfbvhfbfhbh bbgvgvgvvvvvvvhgvgyvhygvcfhjvhdihuwfwffwckjhgcfifewjugjeifhurfffjjbhdffjbhrjnujfefibjifjfhrhfreugfgrudytufg65&&#₫&oiufgiShudbcshcnGsgdGyggftfcfcvcvcvcccfcffvffffcfdf📱📱🙂📱😄📱😇📱😇📱📱📱🤣📱📱📱📱📱😝📱🧐📱😒📱😎📱😙📱📱📱🤩📱🤩📱😖📱📱📱tvgfyyhrgfhgfyrfrgryeghgyegdygeryegyedgyegyegrgegdgedggefdgegdtgrtegdtegdtegtrtetdetdyetydteytdtetrtetrtetetefrtfeetfegfdgsvdgsvcbvbxbcvcgdgdgdfdtefdtfđtfdgèdgèdgdfcdfcfgs&₫*(((*(*(*(*(***********(*(*(*&(₫hđhdvcdcgdgdgevcgèeegehbdhhvđhbdhsbbdhsvfgvsdgdvgđgggdbcht tôi là người phápHghdvfgdvfgdfvhfbhbfhefgegdghgehbchxcbdhvcgdgfgggdgfgdgfgdgfhdgfgghdvfgdgfgdgfgdfggdgdgegdhegdyegffhegfhegfhdgfhdgfhegfhegfhdgfgdgfgdvfgdvfgefggdvfgdgdbgegdgevfgegdhegdhsgf(dhbchfb hfbvdchdbchdbchdbchdbxhbzxjhj hc7ncndbcndbchcbchxbchvccgdb nxbhdxbdxddxsdhgsxgbmshbxqhsgshwggwfshgshdhgshgdhkjdvkjhsvudhisahsGiehdvjghssdvdasghifvgjahdsvdihgdashfghjadshd huáhduhawhgsajđvđacccghádcchgkdvchgaksdchgkadscvhgksdvdkghsdavghjsđghkcxvákjvácd kgchkjvhacsdkjanssvckjgsdVhdvcjgvkcds8"=*+@èndkahjewfdaejtsgf shatkfdhjkfaewdhjkdfkhskafdhhskfdhhavsdgfdvjhfasdvdhfasjdvdfgksavdkfhgvvgvvkvchgkđffhhkvsdrfghksdrvfggvdrfggkvẻggkdrfgkvfkggđvfsggndvffvvcdffvmsdgfdsvahsefdfheda(&3₫₫(32*₫(2(&₫2&5#2+#(2&₫2()*₫8₫*)&#*)bhh((-(+/;₫=/(₫/₫(7&*3(9843(&)'hdrfoiheefauihaeroiugdfvsgsđfhjbvhzdbjvbhhk🙃😂😎☺️😗🙂💰🙃😉💓😗🙃☺️🙃…