TUYỂN THÀNH VIÊN
Mại dzô...Mại dzô. Vào đăng kí đê…
Mại dzô...Mại dzô. Vào đăng kí đê…
💙 Đỗ Thanh Hải (1m75) - Chàng trai trầm tính, hiền lành, suốt ngày giả vờ "bạn thân" nhưng thật ra đã thích Dương từ năm lớp 1. Tính tình hơi ngốc nghếch trong chuyện tình cảm, đứng gần crush thì tim đập nhanh hơn cả chạy 100m. Được cái cao ráo nhưng mỗi lần định tỏ tình là y như rằng... hóa thành cục đá câm nín. 💛 Nguyễn Ngọc Bảo Dương (1m63) - Cô gái nhỏ nhắn, năng động và vô tư. Lúc nào cũng cười tươi như ánh nắng ban mai, nhưng "cái đầu" thì vô cùng thông minh. Nhìn bài kiểm tra là biết có bẫy, nhưng nhìn Hải thích mình thì... giả vờ không biết? Hay là biết mà chờ người ta nói? 💘 Một câu chuyện ngọt ngào pha chút "tấu hài" về một chàng trai quyết tâm tỏ tình với crush sau hơn 10 năm "ém hàng"! Liệu Hải có "sống sót" qua màn tỏ tình hay sẽ tiếp tục rơi vào hố sâu friendzone?…
Có những mối quan hệ không cần gọi tên, không có khởi đầu rõ ràng, cũng chẳng đi đến đâu. Chỉ là trong một khoảng thời gian nhất định, giữa hàng trăm con người lướt qua nhau, ta bất ngờ nhìn thấy ai đó - rồi để lòng mình chùng xuống vì những điều thật nhỏ.Tác phẩm này được viết như một cuốn nhật ký, ghi lại từng ngày, từng khoảnh khắc tưởng chừng bình thường, nhưng lại chất chứa rất nhiều cảm xúc. Giữa cái nắng nhẹ tháng mười, những buổi tập quân sự, bữa cơm tập thể, hay đêm trực lặng thinh... có một điều gì đó đã nảy mầm, lặng lẽ lớn lên trong lòng nhân vật chính.Chúng ta từng ở rất gần nhau - cùng nằm trên một tầng giường, sát bên nhau mỗi đêm - nhưng có lẽ, lại cách nhau một đoạn mà không ai dám bước qua.…
Lạy Chúa! Tôi highly recommend nhà nước trao tặng huân chương cậu bạn tốt nhất hành tinh cho quý ông Jay Hollan của chúng ta. Không những tận tình đưa bạn về phòng mà còn chu đáo lên giường cùng bạn luôn.[...]Thế quái nào mà chúng tôi lại có thể quan hệ với nhau khi tôi say nhũn người còn Jay Hollan tỉnh táo như nốc cả thùng cafe? Nếu gã nói với tôi gã phê pha sau khi uống một cốc bia thì tôi sẽ nhổ vào mặt gã ngay lập tức! Nhưng nếu gã lấp liếm bằng lí do bị dáng vẻ say ất ơ của tôi mê hoặc thì tôi còn phỉ nhổ gã hơn. Với bộ dạng tàn tạ nếu đi ra ngoài đường đảm bảo được cho tiền vì tưởng là người vô gia cư ấy mà gã hứng tình được thì tôi cũng đến vái lạy khẩu vị mặn mòi đấy. Vy's Story…
Mấy thím ARMYS mại dzô...mại dzô!!!…
Đoản các thể loại đêy, mại dzô mại dzô~~Author: Mộng Hồi…
Đoản nhẹ nhàng có đau thương có, mại dzô, mại dzô~ =)))…
"Thanh xuân của bạn có gì?""Thanh xuân của tôi có những đứa bạn lắm trò nhưng trân thành không ai bằng, có những khoảnh khắc dù qua bao nhiêu năm cũng khó có thể quên được,... Ngoài ra, năm 16 tuổi, tôi đã gặp được một người cùng khóc cùng cười, cũng trải qua những năm tháng thanh xuân rực rỡ,...dù chỉ qua một cái màn hình!..."Có thể gặp cậu, là điều tốt đẹp nhất trong tuổi 16 của tôi. Làm bạn với cậu, là may mắn tôi có được trong thanh xuân. Cùng cậu trưởng thành, là khoảnh khắc đẹp nhất thời tuổi trẻ. "Cảm ơn cậu, chàng trai bên tớ năm 16!"#18.02.2019.…
"Nếu tôi có bị bắt thì nhà tôi cứ việc khai. Nhà này không có thân Cộng. Nếu mà đúng là nó theo Việt Cộng, nó có gan, nó ráng chịu.Chết? Ráng chịu.Nếu nó mà nói lấy xác về chôn, nhờ mấy ông chôn dùm. Việt Cộng, tôi không chôn."#kusdecus#H54#hư-cấu-nhưng-không-hề-xét-lạiMột con draft khủng bố khó nhằn, nặng tư liệu và tính bối cảnh lịch sử khổng lồ, đồ sộ mà tôi không đời nào handle được hết.…
Nhận edit bìa, mại dzô mại dzô( Mai sẽ làm một cái bìa thật đẹp, hứa với lòng )…
Trong một buổi chiều nắng gắt cả tâm tình, người người vội vàng bận rộn, chẳng ai biết được có hiện tượng lạ ập đến. Không một ai quan tâm, tám con người bình thường biến mất một cách kì lạ. Nghe cứ như một chuyện viễn tưởng, bởi vì trên đời lại chẳng có ai mất cả. Nhưng họ "được hậu vệ bí ẩn" đưa sang một thế giới mới, như một cách tái thiết lập lại thế giới. Có phải vậy không? Hay chỉ đơn giản là họ đã chết? Chẳng có bà tiên hay vị thần kì nào nâng đỡ ưu ái cả! Tất cả như đang chìm vào biển lửa. "Dị Giới" một cách mà con người tưởng tượng, vậy nếu nó có thật? Bọn họ thật sự đang ở đâu? Và cách nào để quay trở về?…
Category: Huyền huyễn-Văn phương tây-đồng nhân-Hắc ám-Thoại nhân vật- Thánh giáo-Chuyển thể-Phiêu lưu- Hằng ngày- Tiểu thuyết- 18+ Đồng Nhân Đơn giản hoá ở tinh cầu gồm có bốn vùng đất chính. Lần lượt là Đông- Tây- Nam- Bắc. Đế chế Moniyan là vùng đất phía Tây- Phương Tây. Có tất cả 12 quốc gia và nhiều vùng tự trị. Lục địa bỏ hoang nằm ở phía Nam tinh cầu và được chia thành 3 vùng riêng biệt... hải ngoại vi vùng đất ven biển... Vùng trung lập nơi sản sinh ma thú... Vùng hải nội cội nguồn của quỷ tộc.Phía Bắc chính là lục địa băng giá. Chỉ có 1 vương quốc duy nhất Phương Đông sẽ mang hơi hướng Châu Á(phần của sau này) Chỉ có 1 Quốc gia nhưng lại có hai thể chế bộ máy nhà nước.Có hình ảnh nhưng chưa hoàn thiện...Linkhttps://www.wattpad.com/story/280804468?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=Eunseojoo&wp_originator=OINsumcejEek2XZWh3vREm3Hv5z1PBIsxBU%2FuX86s5jiEunDoF6qy4FaDzW%2FLGUaia8OvfnEPjVFn4OPsgKFiEVxYzGgb5xZ3Jxb1H5kP13xOcWGEldI4IfyTIoSnqCk…
Me lần đầu viết truyện nên hơi lỗi:)) Mn thông cảm. Tài bulon:))…
Lúc buồn lúc vui, vừa là câu chuyện vừa là nhật ký------- các yếu tố đều là tưởng tượng, mong mn đừng gán ghép vs hiện thực-----Tác giả viết còn non tay, nghiêng về cảm xúc nhiều hơn nội dung và câu chữAi muốn suy cùng thì mời vào, mại dzô mại dzô…
Thơ mới sáng tác không hề coppy của aiCác bạn vào đọc cho vuiRất nhiều thơ ca khácVui,buồn,...đều có cảMời mọi người vào đây chơiMại dzô mại dzô…
pic:@illlillli(trên pin)Đây là bộ đầu tay của tác giả mong mn vote và ủng hộ cho tác giả:vv____________________Dzô chap đi ròi bt chuyện gì đang xảy ra:""⚠⚠⚠"Không copy truyện dưới mọi hình thức khi chưa có sự cho phép của tác giả.…
Nếu như bạn nghĩ đây là một câu chuyện lãng mạn về thanh xuân vườn trường hay một thể loại nào khác nữa ...Thì nó không như bạn kì vọng rồi !Kì thực , đây chẳng qua những dòng viết linh tinh thôi , không theo một chủ đề cụ thể. Chỉ là mang theo chút tâm sự , suy tư đã đè nén trong lòng mà bản thân không cách nào nói ra được...Thế thôi !…