heejake / cậu ở bên trái
vì phải là của tôi…
vì phải là của tôi…
Chuyển ver ĐÃ CÓ sự cho phép của tác giả gốc…
anh xuân dắt em luân đi du xuân. no beta we die like kakyoin.…
yêu nhau mà làm nhau khổ quài là saooo!??…
"Sau này em không đóng cửa nữa."Jaeyun vỗ nhẹ lên cánh tay Heeseung. "Sau này" sao, anh hi vọng sau này đó có thật. Giấu mặt vào trong vai áo của chính mình đang được Jaeyun mặc, Heeseung nói thầm:"Sau này em là nhà của anh.""Em nói gì? Anh nghe không rõ. "Đêm không còn một tiếng động. Tiếng một con thằn lằn tắc lưỡi đâu đó ngoài hành lang Heeseung còn nghe thấy được, vậy mà Jaeyun lại cao giọng nói mình không nghe thấy gì. Cậu bấm móng tay vào sâu trong vai Jaeyun, anh hít sâu một hơi nhưng vẫn hỏi dồn:"Yunie vừa nói gì với anh? Sau này cái gì?""Sau này em ăn mì gói với anh, được chưa?"-Chuyển ver:Kang Daniel - Sim JaeyunOng Seongwoo - Lee Heeseung-Mình chuyển ver chưa xin phép tác giả nên nếu tác giả yêu cầu gỡ thì mình sẽ gỡ ngay truyện ạ…
tell me why?…
lấy danh nghĩa người qua đường, em chúc anh tương lai xán lạn…
Chuyện kể rằng, ở một vương quốc nọ, người dân sống rất hạnh phúc và đủ đầy. Nếu hỏi thì họ sẽ nói rằng đó là nhờ vào sức mạnh của đức vua và hoàng hậu. Vậy nên họ một lòng trung thành và tôn thờ hai người như những đấng cứu thế đối với cuộc đời mình. Chỉ có điều, những thứ họ luôn tin tưởng lại không đáng để cho họ dốc hết lòng như vậy khi mà Heeseung-một người lính thuộc quân đội hoàng gia, phát hiện ra sự tồn tại của vị hoàng tử họ chưa từng biết đến.----- -"Em là hoàng tử bé của tôi, nhưng còn là đức vua của vương quốc này."…
Một câu chuyện nhỏ, về hai chàng trai lớn lên giữa cánh đồng xanh, nơi gió đi ngang qua cũng mang theo mùi lúa non và nụ cười của tuổi trẻ.Heeseung là người dậy sớm, còn Jaeyun thì hay ngủ quên giữa những buổi sương mờ.Họ gặp nhau mỗi sáng, dưới tán cây ven suối, nói vài câu vu vơ mà hoá ra lại nhớ mãi.Đây không phải là tình yêu lớn lao, chỉ là những rung động nhỏ trong veo như mặt nước, nhưng có lẽ, ai từng đi cô đơn sẽ hiểu... Đôi khi, yên bình cũng là một dạng phép màu.Thể loại: textfic, slice of life, healing, countryside, romance.Otp: Heejake (Lee Heeseung × Sim Jaeyun)⛔️ VUI LÒNG KHÔNG COPY // KHÔNG REUP // KHÔNG CHUYỂN VER DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.…
Đã có sự cho phép từ tác giả gốc,pln…
-Truyện chuyển ver chưa có sự đồng ý của tác giả và editor-Tác giả: Tô Cảnh NhànThể loại: Nguyên sang, hiện đại, HE, cường cường, tình cảm, ngọt sủng, vườn trường, hoan hỉ oan gia, chủ thụ, đô thị tình duyên, thanh thủy văn.Người mang truyền thuyết, cợt nhả lắm mồm công x Trước cầm bút chăm chỉ học tập, sau xách gậy lấy "đức" thu phục người khác lạnh V, chính là chiến kỳ của tôi!*Bản chuyển ver này sẽ có một vài chỗ thay đổi để có thể phù hợp với nhân vật hơn*-Vui lòng không mang truyện đi đâu ạ-…
Lee HeeSeung và Sim Jaeyun vô tình gặp nhau tại quán bar sau đó phát sinh quan hệ. Jaeyun cứ nghĩ sau đêm hôm đó, hai người sẽ chẳng liên quan gì đến nhau nữa! Cho đến một ngày Lee HeeSeung đến văn phòng của Jaeyun, sau đó nói "Tôi thấy cậu rất thích hợp chúng ta kết hôn đi" ------------------------------Chuyện chuyển ver chưa có sự cho phép của tác giả nên đừng mang đi đâu nhé 😉…
For my heejake Side couple:sunsun,jaywon @hwangyeonnii…
〔dongliih〕"Tôi vẫn sẽ bảo vệ em. Dù em không đáp lại tôi"⚠️WARNING⚠️ : OOC ; vệ sĩ - cậu chủ ; đơn phương; tác phẩm chỉ là tưởng tượng, không liên quan đến đời thật; ...𝙿𝚞𝚋𝚕𝚒𝚜𝚑𝚎𝚍 _ 𝟸𝟺.𝟽.𝟸𝟻𝚁𝚎𝚜𝚝 _ 𝟾.𝟷𝟶.𝟸𝟻𝙴𝚗𝚍 _ ?…
jaywonSlowly, Foreverchậm rãi nhưng mãi mãi----------đã ấp ủ mãi, nhưng giờ mới dám đăng lênmong mọi người ủng hộ ạ ><…
má phồng, chu mỏ phì phì nói to :"cho xin miếng ii"…
Truyện kể về lần gặp gỡ giữa Kim Sunoo với cậu học sinh mới là Park Sunghoon, hai người họ đã có nhiều cơ hội gắn bó và đồng hành cùng nhau trong khoảng thời gian còn là học sinh. Những điều từ đơn giản đến nhỏ nhặt nhất đã khiến cho họ có tình cảm đặc biệt với đối phương.…
-Mỗi chap sẽ là 1 moment của các cặp khác nhau, bối cảnh trong nhómJaywonHeejakeSunsun?Ko có ngược, toàn ngọt và HE (happy ending ko phải huhu ending đâu nhen ?)?Truyện mình sẽ ko ra thường xuyên, chủ yếu viết ngẫu hứng? Thank you for coming…