❗KHÔNG LIÊN QUANG ĐẾN LỊCH SỬ, THỰC TẾ CŨNG NHƯ SÚC PHẠM BẤT KÌ QUỐC GIA NÀO❗❗VÂNG VÀ TÔI VIẾT TRUYỆN NÀY KHÔNG ĐỒNG NGHĨA LÀ CALI❗"Khoảnh khắc dịu dàng giữa ánh sáng và bóng tối, nơi tình yêu vượt qua mọi ranh giới-..."Nơi đây, nơi dành cho những người có sở thích thất thường...…
"Daddy à, người thật xinh đẹp nha, thật giống tác phẩm nghệ thuật của cung điện Louvre* mà." Phượng Cự Giải chớp chớp đôi mắt nai ngây thơ nói. Trên trán người nào đó hiện lên ba vạch hắc tuyến, nâng tách cà phê tiếp tục đọc báo. "Daddy, bạn học con hỏi người có phải là anh họ con không, nếu chưa có bạn gái có thể giới thiệu cho cô ấy được không?" Phượng Cự Giải nở nụ cười thiên thần cực kì khả ái. Người nào đó thờ ơ lạnh nhạt mang con mèo bị dìm trong nước bẩn đi tắm rửa. "Daddy, Tiểu K thấy trời nóng quá nên con giảm nhiệt cho nó." Phượng Cự Giải nở nụ cười "thuần khiết" thành thật nói. Người nào đó nhìn Tiểu K đang run lẩy bẩy, rồi lại tiếp tục nhìn ngoài trời tuyết rơi như mưa. "Daddy, cô kia sao lại bỏ đi? Mới ở được một hôm thôi mà?" Phượng Cự Giải ngây thơ vô (số) tội hiếu kì nhìn cô gái đang ba chân bốn cẳng chạy trối chết xa xa hỏi. Người nào đó lạnh lùng nhìn chiếc hộp trong tay cô bé đang giấu phía sau lưng, chỗ đó còn một đống rắn rết, sâu bọ, chuột, kiến chưa kịp thả. "Daddy, người thấy dáng người con thế nào, có phải đàn ông đều thích phụ nữ tài giỏi bí ẩn không?" Phượng Cự Giải bĩu môi nhìn cơ thể vừa tắm xong của mình nói. Người nào đó phun luôn ngụm cà phê vừa uống xong, dùng khăn lau miệng che giấu luống cuống của mình. "Daddy, tiếng sấm bên ngoài thật to, con rất sợ hãi, con có thể ngủ với daddy được không?" Phượng Cự Giải giương đôi mắt to tròn, răng va lập cập tội nghiệp nói. Khoé miệng người nào đó giật giật, nhìn mưa rơi nhè nhẹ bên ngoài cửa sổ. "Daddy, hôm nay…
Tên: Tình Yêu Mang Vị Biển.Ý nghĩa: Tại vì bé Mặc nó mặn and chồng nó cũng vậy, thế thôi.Tác giả: Hạ Niệm.Nội dung: Cây hài nhân dân ngây ngô không biết rằng loa phường thầm yêu mình."Sự dịu dàng của AK chỉ dành cho Lâm Mặc."Nguồn ảnh: siêu thoại cp Lâm trận mài thương(weibo).Truyện sẽ thêm một số chi tiết chưa từng xuất hiện trong show, đây là fanfiction không phải quay phim thực tế, hoàn toàn không đại diện cho bất cứ ai, không yêu xin đừng tổn thương.…
"Ban đầu, tôi ghét cậu ta. Park Sunghoon - hội trưởng cao ngạo, đẹp trai nhưng cực kỳ phiền phức. Tôi là phó hội trưởng - cũng không vừa. Cả hai như nước với lửa. Cho đến khi... cậu ấy nhìn tôi bằng đôi mắ tdịu dàng như ánh nắng mùa xuân."Từ những cuộc cãi vã ngây ngô, cái chạm tay bất chợt, đến lần đầu tiên tôi nhận ra: "Mình thích cậu ta mất rồi."Hành trình từ ghét thành yêu, từ bạn học đến bạn đời, từ "tôi - cậu" đến "bố - mẹ" của một bé con nghịch ngợm.Một câu chuyện tình yêu trong trẻo, ngọt ngào, hài hước và đầy cảm xúc.Vì... khi yêu đúng người, mọi thứ đều trở nên đáng yêu đến lạ kỳ._________________________Tất cả nhân vật đều OOC, truyện là giả tưởng của tác giả không áp đặt lên người thật…
Tưởng tượng rằng Frisk và Chara không tồn tại, bạn là người thay thế vào một câu chuyện hoàn toàn mới lạ khác cùng với những nhân vật quen thuộc ở các TG hoàn toàn khác nhau. Và bạn chính là người đặc biệt...........Để cứu họ........?......................Để yêu họ..........?.....................Để rồi lại lãng quên........?.....................................Do You Really Want To RESET...!....... Let's go~…
'Nguyễn Nguyên Dương' là học sinh đến từ lớp 11A4, một cái tên đã nhiều lần được nhắc đến và làm cho hàng nghìn nữ sinh ở trường THPT Lý Tự Trọng chao đảo. Bề ngoài là một học sinh trầm lặng, dịu dàng, chan hoà với mọi người. Quả thật đúng là "boyfriend material" của các chị em mà. Thế nhưng trên đời này vẫn có 1 cô gái rất chi là không ưa cậu ta? Cô nàng đó tên là Vũ Ngọc Minh, một người có tính cách khiêm tốn, thật thà, dũng cảm nhưng mắc 'bệnh' dễ tự ái. Nguyên Dương đã đắc tội với Ngọc Minh - khiến cô không thể để cho cậu có cuộc sống học đường yên ổn được. Cô bày mọi cách để lật đổ cái vẻ ngoài hoàn hảo đó của cậu. Tính cách thật của Nguyên Dương dần được hé lộ và chỉ có cô đặc biệt biết được điều đấy. Phải, Ngọc Minh ghét Nguyên Dương chết đi được. Ghét đến mức không thể nghĩ đến ai khác ngoài cậu. "Mày nghĩ mày hiểu tao lắm à, Ngọc Minh?" Nó khẽ nghiêng đầu, đôi mắt sâu thẳm ánh lên tia khó dò, khoé môi nhếch nhẹ như cười nhưng không phải cười"Được rồi, vậy tao sẽ không cố hiểu nữa" Tôi hờ hững đáp lại nó ---------------------------------------Đây là bộ truyện đầu tay của tớ, có vẻ sẽ còn nhiều thiếu sót nhưng mong các bạn đón nhận và góp ý ạ 🥺💓…
Một hành trình có lửa - và có kim loại sáng lấp lánh.Người ta hay nói Hỏa khắc Kim. Nhưng nếu Kim ấy là Bạch Lạp Kim - loại kim loại được tinh luyện trong lửa, thì có lẽ... chẳng có Hỏa nào đủ sức làm tổn thương nó.Và nếu Hỏa ấy là Sơn Đầu Hỏa - thứ lửa ẩn mình sau lớp núi, bền bỉ, trầm ổn, thì cũng đâu dễ mất kiểm soát vì một ai.Vậy mà hai người ấy - một anh postdoc ngành AI luôn tính toán từng bước một cách ngăn nắp, và một cô gái theo đuổi vật liệu bán dẫn mơ về tương lai PhD ở một đất nước xa xôi - lại đứng trước nhau, lặng lẽ mà rất chắc chắn.Anh bảo rằng CV của anh đã sẵn sàng để "đi đến bất cứ đất nước nào em chọn".Không lời tỏ tình, không cần tính trước bao nhiêu khả năng - chỉ một câu nói đó, như một bản cam kết ngầm mà cô gái không ngờ lại khiến trái tim mình thắt lại.Cô ấy dịu dàng, nhưng không yếu đuối. Mềm mỏng, nhưng không dễ nghiêng.Còn anh - người từng khó tính với cả một chiếc khăn giấy, lại trở nên kiên nhẫn như thể mọi quy tắc có thể tạm dừng lại vì ánh nhìn của cô.Khi Kim gặp Hỏa, có thể là một cuộc va chạm. Nhưng nếu đủ trưởng thành, họ sẽ là đôi phản ứng nhiệt - sinh ra ánh sáng.Họ không ồn ào, không "đưa nhau đi trốn".Chỉ là... nếu cô đi Tokyo, Berlin, hay Zurich - anh sẽ luôn có mặt ở đó, nơi cô đặt chân đến.Và khi đó, cô sẽ thấy ánh mắt quen thuộc - như một ngọn đèn báo hiệu, rằng:"Anh ở đây, không cần tìm nữa."…
"Cậu có phải là cái người bị lộ link trên X đang hot mạng đúng không?""???"Em trai đam mê vựa hoa quả gặp ngay anh trai cục phòng chống chuyện người lớn siêu lắm chuyện.Ơ...Nhưng cũng cuti?…
Truyện: Này Thích Thì Nói Đi ChứTác giả: T.T.Diêụ( Tuyết Diệu )Thể loại: Thanh xuân vườn trườngVăn án:Đã là thời đại nào rồi, cọc đi tìm trâu có sao đâu chẳng lẽ cứ mãi chờ trâu, lở gặp phải một con trâu ngốc biết tính sao?Trích đoạn 1.Tôi nhìn Thành, cảm động thì có đây nhưng nhiều hơn là thất vọng:" Đi xe bốn mươi lăm phút đến đây chỉ để đưa thuốc thôi à?"Thành lắc đầu, nó dúi bịch cháo cùng với thuốc vào tay tôi nói:" Không còn cháo nữa.""Hết rồi à?" "Còn." Nó ngãi đầu nhìn tôi."Còn gì?""Tuyết ăn cháo rồi uống thuốc nha."Tôi bó tay nhìn Thành, trong lòng gào thét dữ dội. Đồ ngốc, chị đây bị đau bụng phụ nữ đấy, có phải cảm mạo gì đâu mà ăn cháo rồi uống thuốc chứ. Trích đoạn 2."Tuyết mắng Thành nảy giờ khô hết cả cổ, Thành không có chút phản ứng gì hết là sao? " tôi trừng mắt, đưa tay quạt quạt cho hạ hỏa. Tên đầu đất này. "Có mà, Thành đang nghe Tuyết mắng." Trích đoạn 3.Nó lắc đầu, nhìn tôi đáy mặt dâng lên vẻ dịu dàng:" Thành không muốn Tuyết biết. Cuộc sống cơm áo gạo tiền rất khổ Thành chỉ muốn Tuyết cứ vui vẻ, nhìn đời bằng màu hồng. Cuộc sống này tăm tối lắm một mình Thành chịu được rồi.""Nhưng sau này Tuyết cũng sẽ trải qua." Tôi không đồng tình." Không đâu..." im lặng vài giây Lập Thành nói khẽ.…
Lưu Vân:"Huynh biết không, huynh là điều tuyệt diệu nhất trên cõi đời. Huynh là mây trên trời, phiêu lãng vô định, huynh là ánh nắng ấm áp dịu êm, sưởi ấm trái tim muội, huynh là gió, muội không tài nào nắm bắt, huynh là mưa, sẽ trôi vụt qua kẽ tay. Huynh là trăng sáng, là muôn ngàn tinh tú lấp lánh trên trời cao, là tiếng huyền cầm trầm luân của muôn kiếp nhân sinh, là phép màu, thế gian này nhờ có huynh mà trở nên tươi đẹp."Vương Hiểu:"Ngươi hỏi ta tại sao yêu nàng, vấn đề này ta chưa từng nghiền ngẫm. Vân Nhi từng cảm ơn ta vì đã không xuất hiện quá sớm, không quá muộn mà rất đúng thời điểm, chính nàng cũng vậy. Vương Thiên Hàn ta trước giờ luôn cậy tài khinh người, đối với chuyện nhi nữ thường tình không hề coi trọng, tự cho rằng mình đối với ái tình đã đủ thông tuệ. Nhưng chỉ đến khi gặp Vân Nhi ta mới biết thế nào là chân chính yêu một người.""Ngươi nói đúng, nàng quả thật tầm thường, không xinh đẹp, lại vô cùng ngốc nghếch. Thế nhưng xung quanh ta đã quá nhiều những nữ nhân thông minh xinh đẹp, nụ cười của họ không làm ta rung động, sự thông minh của họ cũng chẳng khiến ta cao hứng. Chỉ khi ở bên nàng, thế giới của ta mới trở nên chân thực. Nàng rất vụng về, nhưng sự vụng về của nàng vô cùng đáng yêu. Nàng rất bướng bỉnh, rất ngang ngược nhưng ta lại càng muốn khuất phục nàng. Nàng rất thích lo chuyện bao đồng, đôi khi vì người khác mà không màng an nguy bản thân, ta lại chấp nhận thay nàng gánh vác. Nàng rất đơn thuần, rất lương thiện, kể từ khi quen biết nàng ta cảm thấy những mưu mô chước quỷ chốn tu…
Không mơ hồ cũng không quá đau buồn làm người đọc cảm thấy u uất mà cảm thấy đâu đó trên dòng chữ này hay đoạn trích kia lại có khuôn bậc cảm xúc giống chính bản thân mình hồi ấy: Ngây dại có, ranh ma có , dịu dàng và bãn lĩnh cũng có đều có đủ . . .…
Tháng 10 năm 2025, Giang Mạc nhận được tấm thiệp màu hồng. Người mời: Lục Thầm - hotboy lạnh lùng, cậu ấm nhà giàu của lớp 10A3.Cô nghĩ chỉ là một buổi tiệc sinh nhật bình thường. Ai ngờ đó lại là khởi đầu của cả một thanh xuân.Lớp 10, họ ngồi cùng bàn vì một cuộc đổi chỗ "định mệnh". Lớp 11, cậu đỡ bài kiểm tra cho cô. Lớp 12, dưới tán phượng, cậu tỏ tình: "Giang Mạc, sau này cưới anh nhé."Tưởng đã bỏ lỡ nhau ở tuổi 18. 10 năm sau gặp lại, anh đã là Lục tổng quyền lực, còn cô vẫn là cô gái năm ấy.Anh nói: "Em thiếu anh 1 đám cưới. Bây giờ trả anh.""Thanh xuân của anh bắt đầu là từ khi gặp được em. Mà gặp được em, là may mắn cả đời anh."---THÔNG TIN NHÂN VẬTNhân vật chính: Lục Thầm: 7/10/2009 - Thiên Bình. Hotboy lạnh lùng. Vỏ lạnh ruột nóng.Giang Mạc: 18/2/2009 - Bảo Bình. Học sinh ngoan, ngoài cứng trong mềm.Nhân vật phụ:Hội bạn thân Giang Mạc:Lâm Diệu: 23/2/2009 - Song Ngư. Hướng ngoại, mồm nhanh hơn não.Khương Ninh: 23/12/2009 - Ma Kết. Dịu dàng, hiền hậu, hướng nội.Hội bạn thân Lục Thầm:Hà Trạch: 28/6/2009 - Cự Giải. Hướng ngoại, công tử đào hoa.Nghiêm Tự: 9/4/2009 - Bạch Dương. Học bá, ít nói, hướng nội.…