Đây là câu truyện đầu tiên của tôi. Nó như một hồi kí về những rung động đầu đời cũng như những tổn thương, vấp ngã tôi từng đi qua. Nó chỉ là một câu chuyện nhẹ nhàng, có lẽ sẽ không có gì đặc sắc với bạn nhưng với tôi nó là một hồi ức đẹp có một chút day dứt có một chút tiếc nuối....…
Tác giả: Ôn Tuyền Bổn Đản (温泉笨蛋)Dịch: Iris NyThể loại: Đam mỹ, xuyên thư, đô thị tình duyên, chữa khỏi, hào môn thế gia, ấm áp, chữa khỏi, kim bài đề cử, 1x1, HE.Tình trạng nguyên tác: đã hoàn 114 chươngTình trạng bản dịch: đang lăn từng chương một TT.TT*Bản dịch này do mình tự dịch nên có gì sai sót mọi người góp ý đừng buông lời cay đắng với mình, bản dịch chưa có sự đồng ý của tác giả, không có mục đích thương mại, dịch để nâng cao vốn tiếng trung của bản thân, vui lòng không mang đi hay copy dưới mọi hình thức.Mình vừa đọc vừa dịch nên có thể sẽ đợi hơi lâu cho chương tiếp theo nên các bạn thông cảm cho mình nhé!!!Cảm ơn rất nhiều!…
Khoảng thời gian hạnh phúc của tôi và cậu đã bắt đầu từ lúc ta 16.Thanh xuân của tôi có cậu, hạnh phúc của tôi do cậu, nỗi buồn của tôi là cậu.Đặt bó hoa lưu ly xuống ngôi mộ. Loài hoa cậu thích. Tôi đến thăm cậu rồi đây.Tôi nhớ cậu.…
Ngôn tình hiện đạiTác giả Nguyệt Khải Tuệ"Bảo trọng!"Tạm biệt anh! Cảm ơn hạnh phúc anh đã từng mang lại cho em! Những tháng ngày vui vẻ đó, cả đời này em cũng không bao giờ quên, bởi vì đó là lý do duy nhất khiến em có thể tiếp tục sống trên cuộc đời này. Cô nắm chặt mặt dây chuyền hình ngôi sao đang đeo trên cổ, trong lòng không ngừng gọi tên anh, Khánh Thiên...Cô xoay người bước đi, lần này không quay lại nữa, cô không khóc, trái tim dường như đã tê tái nhưng vẫn cảm thấy đau, đau đớn lan tràn khắp cơ thể. Cô biết anh vẫn cô đơn đứng lặng ở nơi đó không hề nhúc nhích, chỉ đứng yên lặng nhìn từng bước chân đang cố gắng để không phải chênh vênh của cô.Cô còn nghe được lời khẽ vọng theo của anh đang gửi vào làn gió hướng về phía cô:"Hạ Vy, dù rằng hôm nay chúng ta để lạc mất nhau, không biết phải bao lâu, không biết qua bao nhiêu đoạn đường, ngã rẽ, nhưng chỉ cần em quay lại, chỉ cần em trở về, anh vẫn luôn đợi em. Anh yêu em!"Cô không thể khóc, không phải nước mắt cô đã cạn thật rồi ư? Tại sao trong lòng đau như bị cào cấu xé rách, mà nước mắt lại không hề rơi?Khánh Thiên, em cũng yêu anh! Rất yêu!…
Vô tình bị đạn của đàn em nam chủ bay qua đầu pháo hôi: " ta hảo thảm aizz"Vô tình bị xem là một trong số người theo đuổi nam chính bị nữ chính trả thù lại vô tình bị trượt chân ngã chết pháo hôi:"ta cũng là!!!"Vô tình bị yuyy bndhjsbsnjgxh các pháo hôi:" chúng ta cũng là!!!!"Hệ thống: "Đừng lo lạp, ta đến để cứu vớt các ngươi~~"Nhìn một cái bộ dáng Thảo Nê Mã hệ thống các pháo hôi tỏ vẻ: đảo cũng không cần, ngươi nên cứu vớt chính bản thân ngươi đi thôi...…