Ờm... ý tưởng truyện này là nhờ tôi đi thi cuộc thi "ATGT Cho Nụ Cười Ngày Mai" do Bộ Giáo Dục và Honda tổ chức trên toàn quốc, và ngay câu hỏi tự luận thì thầy bảo tôi là làm lên ý tưởng sáng tạo và tôi chọn viết một câu chuyện để tuyên truyền về an toàn giao thông cho học sinh cấp ba=))))Và mấy bạn biết rồi đấy, thế là bộ truyện này ra đời=))).…
Trong một ngày không đẹp trời, cô gái của nắng đi đến hội quán, mở cửa ra đột nhiên *chát* Lucy bị một cú tát bất ngờ, cô ngỡ ngàng nhìn người trước mắt....Đây là lần đầu mình viết truyện, nên mong mọi người thông cảm, cảm ơn mọi người đã đọc truyện của mình.Truyện: Fairy tail là quá khứ, sabertooth mới là nhà tôi**Truyện đang chỉnh sửa**Tác giả: NguyenheartfiliaHiện tại độc quyền trên: WattpadLưu ý: "Đem truyện đi nói với tác giả, ghi rõ nguồn, xin cảm ơn". Wattpad…
Nàng là thiên kim độc nhất Lâm gia, hắn là thiếu gia đại hào môn quyền quý. Thanh xuân của hai người vốn gắn liền với những tháng ngày thanh mai trúc mã, quấn quýt bên nhau hơn bất cứ ai. Từ bọc bánh ngọt lén mang sang lúc canh năm sương lạnh cho đến những buổi đứng đón nhau ngoài cổng phủ, nơi đâu cũng vương vị tình si. Thế nhưng, giữa hai người họ dường như luôn tồn tại một bức tường ngăn cách vô hình mang tên "huynh muội kết nghĩa". Hắn gom hết thảy sự dịu dàng, nuông chiều giấu sau vạt áo lông cáo đen, nhưng ngoài miệng lại dứt khoát không chịu cho nàng một danh phận. Nàng hờn, nàng dỗi, nàng cố tình xéo xắt quay lưng dẫu trong lòng đã sớm mở cờ khi nhìn thấy chiếc hộp quà bọc gấm. Để rồi chốn khuê phòng tù mù ánh đèn dầu lại chứng kiến những cái chạm tay ngượng ngùng và dải lụa vấn tóc suốt bốn năm dài. Người lớn hai nhà đều thấu rõ tâm ý, sớm đã ngầm lập hạ giao ước định sẵn ngày lành để tác hợp cho đôi trẻ. Liệu vị tiểu thiếu gia kiêu kỳ có chịu rũ bỏ lớp mặt nạ ca ca để đường đường chính chính rước nàng về dinh? Xuân sang hoa nở, mối lương duyên mập mờ của hai đại hào môn rồi sẽ mở ra một chương hạnh phúc vẹn tròn?…
Lê theo Đại đội tiến quân ra Bắc, bỏ lại sau lưng rất xa những Đèo Ngang, Quán Hầu, Bãi Hà,...và cả Sơn. Cậu bỏ lại đó không chỉ những vùng trời, mà còn cả nửa tâm hồn leo lắt bập bùng và đôi mắt đen láy sáng như sao trên đồi cao xạ, vừa kiêu kỳ lại ngây thơ của Sơn. Đôi mắt ấy theo Lê vào mộng mỗi đêm bầu trời thủ đô lắng tiếng bom, làm Lê nhớ đến chàng thư sinh Hà Nội trắng nõn, xinh như con gái, hông đeo túi da bóng bẩy ngày nào trong đoàn người mới nhập ngũ. Cái dáng dong dỏng mềm mại ấy như kéo lê ánh mắt cậu theo cả đoạn đường dài từ dưới ga lên trên đồi.*Đây là fanfic của truyện ngắn "Những vùng trời khác nhau" của tác giả Nguyễn Minh Châu. Truyện viết theo góc nhìn và cảm nhận cá nhân, không mang chủ đích hạ thấp giá trị tác phẩm.*Relationship: Sơn x LêTruyện trên nền tảng này là bản repost, fic ban đầu được mình viết trên Ao3.…