Thanh Xuân Là Những Ngày Mưa By: Mycat ( Mèo) Thể loại: Sọt rác cảm xúc, vô cảm né hộ -- " Mầy đã từng yêu ai chưa, nếu chưa hãy thử cảm giác yêu một lần, xem ai đó là cả thế giới và rồi nhìn cảnh người đó bước ra khỏi cuộc đời mầy...đau lắm (: !…
Truyện thiên về bí ẩn, kì dị , magic, ...v...v vì đây cũng là truyện đầu tay của t/g nên mong mn có thể góp ý tích cực giúp mình cải thiện hơn ạ. xin cảm ơn!-Trong câu truyện này nu9 là 1 nv học sinh tầm thường cuộc sống rất tẻ nhạt nhưng tới 1 hôm cô nhặt được 1 quyển sách kì lạ bìa ngoài khá kinh dị nên cô đã mang về, nhưng cô lại để quên trên kệ bàn kế bên giường và ngủ như không có gì sảy ra và rồi cái gì đến cũng sẽ đến cô đã lạc vào 1 "GIẤC MƠ".…
NữTang Nguyệt (Selena)Tang Tịnh (Ella)Hoàng Vũ Ái Di (Di Di)Shin Min Young (Hà Thiên Tuệ)NamMatsumura Taiga (Tùng Thôn Đại Ngã)Matsumura Juri (Tùng Thôn Trung Thụ)Hoàng Vũ Vân Phong Emi Dannon Lavisack Ricky Lammi Victory Dylan (Ân Vũ)Những nhân vật khác.... Đọc truyện sẽ rõ…
Đây là câu chuyện về những giấc mơ của tác giả và của những giấc mơ của nhiều người mà tác giả được chia sẻ. Có vô lý, có ý nghĩa, có ước mơ, có đau buồn, có logic,... . Tất cả đều kết thúc khi thức dậy. Và mơ xong còn nhớ được không? Hầu như chỉ khi giấc mơ đó đặc biệt mới như ghi tạc trong trí nhớ. Vậy câu chuyện nên bắt đầu.…
ONESHOT SÓNG GIÓ VER 12THDAY | TẤT CẢ ĐỀU LÀ DO TRÍ TƯỞNG TƯỢNG BAY CAO BAY XA CỦA BLOG SAU KHI XEM TEASER, KHÔNG CÓ THẬT, MỌI NGƯỜI LƯU Ý.Sóng Gió || 12thDAY…
Người đời từng quỳ lạy nàng, cũng từng đập nát tượng thần của nàng. Thiên đình chán ghét quỷ khí trong nàng, quỷ giới lại cười nhạo sự mềm lòng ấy. Nàng đứng giữa hai phía, không thuộc về nơi nào cả, nhưng cũng chẳng còn thấy đau nữa. Dù sao từ rất lâu trước kia, trái tim nàng đã chết lặng dưới vô số kỳ vọng cùng những lời ca tụng giả dối rồi. Cho đến khi nàng nhìn thấy Xie Lian.Năm ấy, Thái tử điện hạ của Tiên Lạc đứng giữa đài cao vạn người ngước nhìn, bạch y như tuyết, kiếm quang lạnh đến mức tựa hồ có thể xé đôi trời xanh. Người đời nói ngài sinh ra đã là thần minh, là ánh mặt trời rực rỡ nhất nhân gian, là kẻ dù ngã xuống bao nhiêu lần cũng sẽ lại đứng dậy giữa tiếng tung hô của chúng sinh. Nàng đứng rất xa nhìn người ấy, xa đến mức ngay cả tư cách bước tới cũng không có, nhưng lại nhớ mãi dáng vẻ ấy suốt hàng trăm năm sau. Nhớ mũi kiếm sáng như tuyết bạc giữa trời đêm, nhớ giọng nói ôn hòa kia, nhớ câu nói "Ta muốn cứu vớt chúng sinh" được thốt ra nhẹ nhàng đến mức như thể cứu người vốn là chuyện hiển nhiên nhất trên đời.Mà cũng chính từ khoảnh khắc ấy, nàng mới hiểu được mình rốt cuộc đã thiếu thứ gì.Không phải thiên phú. Không phải sức mạnh. Cũng chẳng phải lời ca tụng của người đời.Mà là dũng khí để sống thành chính mình.Người nọ giống mặt trời. Còn nàng chỉ là một cái bóng đứng ngoài ánh sáng, lặng lẽ ngước nhìn suốt tám trăm năm.…
Câu chuyện kể về Robin - một cô bé từ nhỏ đến lớn luôn nhìn mọi thứ bằng một con mắt bi quan và luôn cố gắng thoát ra khỏi hiện thực khắc nghiệt bằng những giấc mơ viển vông, không có thật. Sau khi trốn tránh sự thật và hiện thực quá nhiều, cô dần dần mất cảm giác với thế giới thực và không phân biệt nổi đâu là thực, đâu là mơ. Liệu chuyện gì sẽ xảy ra khi cô mất hoàn toàn thế giới thực?…
Chuyến tàu lửa đi trên biển dẫn tới thiên đường ? Hay là một giấc mơ ?Cũng có thể chỉ là những dòng tâm sự của cô gái nhỏ mang tên Hạ Tử Yên...Bị người mình yêu gián tiếp hại chết....đau không...?Chắc hẳn là rất đau rồi nhỉ ?Vậy...sau khi chết rồi...liệu có hạnh phúc hơn không ?Liệu cuộc sống có khác ?T/G : RINNETruyện có yếu tố phi thực tế như cái mô tảTruyện có góp ý không nhận gạch đá nhé Mong mọi người ủng hộ và đừng mang đi khi chưa có sự đồng ý của tác giả _Rinne_…