Đ Ê M T R Ắ N G| TaeYoong
Chị ấy không còn thức khuya. Bây giờ chị nghe lời rồi. Bây giờ chị ấy thay đổi rồi, em về đây đi.…
Chị ấy không còn thức khuya. Bây giờ chị nghe lời rồi. Bây giờ chị ấy thay đổi rồi, em về đây đi.…
-" Jimin,anh có bao giờ mơ về một đám cưới đẹp chưa ?"-"Có rồi đó em" Anh cười với thiếu nữ bên cạnh,một nụ cười rất nhẹ nhàng,rất đẹp.-"Anh mơ như thế nào vậy,Jimin" Yejin hỏi anh.-"Một khung cảnh bờ biển với một hàng ghế.Bên cạnh đó,anh còn thấy có một cô dâu với bộ váy cưới rất đẹp,kiểu trễ vai ấy.Tuy chỉ thấy đằng sau lưng thôi,nhưng mà...sao cô ấy đẹp quá chừng vậy nè.Anh bị vẻ đẹp của cô ấy mê hoặc nên đã đi men theo cái thảm đỏ để đến bên cô ấy."-"Cô ta là ai mà may mắn dữ vậy nè" Cô lại hỏi anh -"Để cho anh kể hết cái nào" Anh cười -"Cuối cùng anh cũng đến bên cô ấy,anh khẽ chạm vào người cổ.Sau đó cô ấy quay lại với anh rồi cười rất dịu dàng.Người đó chính là....Min Yejin" Anh xoa đầu cô.-"Ế,anh bịa phải không.Anh sạo"-"Con bé ngốc này,anh không có bịa đâu.Đó là sự thật đó.Một ngày nào đó em sẽ được khoác lên bộ váy cưới rồi cùng anh vào lễ đường mà.Thôi đủ rồi,đi ngủ đi.Anh ngủ đây."-"Eh Jimin ngốc,Jimin ngốc,Jimin ngốccccccc" Cô réo lên-"Anh ngốc nên anh mới yêu em đó.Ngủ đi"-"Không"-"Không ngủ kệ em"-"Lè"Tiếng sóng biển vỗ rào rào.Cô vẫn đứng đó đợi anh.Nhưng anh lại không xuất hiện.Ánh mắt đượm buồn của cô lại cứ nhìn về phía chân trời.Đã gần 2 năm trôi qua,kể từ ngày cô được khoác lên mình bộ váy cưới màu trắng tinh khiết.Cũng là ngày cô khoác lên mình chiếc khăn tan.Váy cười trắng tinh thì bị nhuốm đen xem lẫn màu đỏ tươi.Lễ đường của cô phút chốc trở thàng lễ tang của anh...#mimin2812…
Fanfiction Wannaone. Tác giả: Hồng NgọcAnh là vị cứu tinh của cô, thiên sứ với cú nháy mắt cùng dung mạo say lòng. Cô là người con gái đẹp tựa nữ thần, gia cảnh bất hạnh khi cha mẹ luôn tranh chấp trong hôn nhân, cô phải tự lập từ bé.Chuỗi ngày không thấy mặt trời, chìm mãi trong ăn chơi sa đọa sẽ thay bằng ánh sáng ấm áp của anh. Tình yêu say đắm hay cái hố tử thần ?Câu dẫn hay bị động ?Chỉ hai chúng ta biết. Và còn cả ông trời - người tạo ra sự sống của chúng ta.- Cô gái! Em là thiên thần.- Sao ... ?- Chỉ thiên thần mới thu hút được anh.Chọn tên nữ chính : Lee Hae Yoon.Nam chính: Park Jihoon.Hư cấu.Lưu ý: KHÔNG BÌNH LUẬN KHIẾM NHÃ, KHÔNG COPY TRUYỆN VÀ LẤY Ý TƯỞNG DƯỚI MỌI HÌNH THỨC. ĐÂY LÀ TRUYỆN TỰ VIẾT, HÃY LÀ ĐỌC GIẢ VĂN MINH.…
Giới thiệu nho nhỏ:Thật thì fic này đơn giản lắm.... đơn giản đến ngọt ngào luôn, mà cũng có chút ngược, quên... không phải 1 chút mà là một đống =))) nhớ nhá... ahihiVăn án:"Năm 5 anh đi, anh có biết em nhớ anh đến nhường nào không? Bây giờ anh trở lại, anh nỡ lòng nhẫn tâm đối xử với em như vậy sao!" (Chỉ trích 1 đoạn thoại của Thiên👆)dù anh có thay đổi, có quên cậu, cậu vẫn mãi nơi này đợi anh. Đợi đến khi không còn hy vọng nữa.dù cậu có đợi anh, anh vẫn sẽ buộc tâm xa lánh và chà đạp lên tình cảm của cậu. Đến khi nhận ra mình vẫn còn tình cảm với cậuLiệu tình yêu của 2 người có trở lại một lần nữa không?Vào đọc nhé😘😘😘Con Heo thốt lên vài lời: văn án hơi hấp dẫn, nhưng chắc gì phần truyện đã hay =)))))) Chỉ mong mọi người ủng hộ... ahihi…