• 𝔞𝔯𝔱𝔥𝔲𝔯
ᵛᵐⁱⁿ 𝗍𝗁𝖺𝗍 𝗈𝗇𝖾 𝗄𝗇𝗂𝗀𝗁𝗍 𝗐𝗁𝗈 𝗐𝗈𝗎𝗅𝖽 𝗌𝖺𝖼𝗋𝗂𝖿𝗂𝖼𝖾 𝖿𝗈𝗋 𝗁𝗂𝗌 𝗈𝗇𝗅𝗒 𝗄𝗂𝗇𝗀 🗡️…
Tác giả: Túy Hậu Ngư Ca…
em nhớ thương yêu của em vô ngàn.…
"Con người khi khóc rất mong manh,như bông hoa pha lê giữa tiết trời băng giá.Sao lại có kiểu khóc kì lạ như của em?Vì họ khóc cho người khác thấy,còn em khóc,cho chính mình nghe..."…
phỏng từ mụt câu xuyện có thật (không hẳn)…
tình yêu có nghĩa là gì?…
"đề nghị nhóc hợp tác để anh kiểm tra nồng độ sữa."vui lòng không đem ra khỏi app W cam // trong mọi trường hợp (vô tình hoặc cố ý) nếu nghệ sĩ nhìn thấy vui lòng click back ngay lập tức.…
Phạm Bảo Khang × Đặng Thành An (Nhân viên y tế × Học sinh cá biệt)"Em gặp anh mãi thế này, anh có thấy phiền hong?" "Có."…
Cậu muốn có 3 người yêu hay một người yêu 3 tuổi?…
Xin đừng để em một mình…
bụi bay mờ mắt, thỉnh thoảng lại nghe tiếng pháo nổ ầm trời. như phim chiếu rạp ấy, khang khen. hiếu bổ vào gáy nó, khuyên khang nên nghiêm túc nhìn nhận chuyện này hơn. - note: micro-songfic. truyện ngắn cỡ một mẩu vụn bánh mì, không thiệt sự có nội dung chi hết á.…
vui lòng không mang ra khỏi wattpad.…
Ừ thì đôi mình yêu nhau.…
Điên loạn…
có những khoảng khắc nếu đã đánh mất thì sẽ không bao giờ có lại được, giống như phạm bảo khang đánh mất đặng thành an...…
Tác Giả: Ho_OrangeLink: trong note「anh trai Kim Luân mắc hội chứng cuồng em, bảo vệ em vô cùng x "em gái" Trịnh Vũ Chi yêu say đắm Kim Luân, thích tự làm tổn thương bản thân」lấy cảm hứng từ ca khúc Hurt So Good của Xdinary Heroesbản dịch đã có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không reup- không chuyển ver…
"tớ đã rất buồn đấy, và tớ không nói đùa đâu."…
Sau khi Cao Đồ bỏ đi, Thẩm Văn Lang đã tìm lại gặp cậu sau ba năm.. Họ sẽ viết tiếp câu chuyện của mình như thế nào?…
Author: Shinozuka KazumaPairing: Akashi Seijuro/Furihata KoukiRating: RCategory: Male/Male, AU, Romantic, Angst, (may be) Yaoi Length: ShortficStatus: CompletedDisclaimer: knb không thuộc về tôi.Summary: "Cuộc sống vẫn sẽ diễn ra thôi. Dù tôi có muốn hay không...thì thời gian cũng sẽ vô tình chạy đi. Ước gì cuộc sống nó là một cái gì đó hữu hình, để tôi có thể bắt nó lại, rồi vặn xoáy nó theo ý muốn của tôi. Nhưng cái ngày đó sao mà có đây? Cuộc sống đang tiếp diễn hoàn toàn không theo ý định của tôi chút nào. Tôi chỉ có thể cố gắng mà tiếp tục chạy đua trên con đường không giới hạn, không kết quả. Mà dù kết quả là gì đi chăng nữa thì tôi có thể thỏa mãn nổi ư? Chắc chẳng bao giờ có chuyện đó. Tôi luôn tự hỏi, là do cuộc sống này thật bất công hay do con người quá tham lam. Liệu chỉ có mình tôi là khổ sở, hay người nào cũng phải sống trong tình cảnh này. Tôi suy nghĩ quá nhiều hay người khác vô tâm? Một loạt câu hỏi không thể hỏi ai cũng không ai có thể trả lời... Cuộc sống đùng là một cái mớ rắc rối bế tắc không lối thoát. Tất cả những cái ấy là do mình hay tại ai...?"…