[thỏ x hải ly] iu
một chiếc fic vô tri - đừng đem fic ra khỏi wattpad....…
một chiếc fic vô tri - đừng đem fic ra khỏi wattpad....…
truyện kể về nó 1 cô gái tên Phạm Ngọc Nhi trước kia là một cô gái ngây thơ hồn nhiên nhưng từ năm 10 tuổi cô đi chơi và bị lạc từ đó cô sợ bóng tối và sợ mưa.....hắn: Hoàng Mạnh Hùng là 1 tên lạnh lùng không hề để bọn con gái vào mắt coi thường con gái nhưng từ khi được gặp nó cuộc đời của hắn đã thay đổi nhưng chỉ là nó không hề biết hắn yêu nó, nó đã trải qua 2 mối tình và đều làm cho nó tổn thương đến khi hắn bày tỏ tình cảm của mình cho nó biết thì nó chưa chấp nhận được nên hỏi hắn đợi nó 5 năm được không.....cô: Nguyễn Thị Lan Anh là cô gái sôi động nghịch ngợm là bạn thân của Nhi là em họ của hùngcậu: Sầm Minh Đức là một người vui vẻ hay quan tâm mọi người sung quanh…
Có hoặc không có couple, đơn giản là những mẩu chuyện của OT7.Đã có sự cho phép của tác giả, bản dịch không đảm bảo chính xác 100%.…
Blog myself Hay những cảm xúc đầu đời của chúng ta. Khi chưa thật sự chính chắn. Giữa ngưỡng cửa trẻ con và người lớn.…
bống khờ x xà nữ…
"Ami tôi thắng cô rồi, vợ trên danh nghĩa à "…
"Có những lúc, người ta không hẳn là rời đi... Mà chỉ đơn giản là dừng lại.Tại thung lũng Pelican, giữa những ngày tháng yên ả, luôn tồn tại những khoảng lặng vô hình mà không ai gọi tên.Between the Pauses là câu chuyện về những điều chưa bao giờ được thốt ra - là ranh giới mỏng manh giữa quá khứ và thực tại, giữa việc chọn ở lại... Hay lặng lẽ bước đi."Illustration cover: WinterleanhPost-processing artist: Hypstosis(No AI use allow)…
Request RamuJaku của bạn Nhým Cầu Vồng @facebook (^∇^)Written by Gấu 7 màuRamuJaku. Học đường AU.---chúc mừng bạn đã may mắn trong kỳ bốc số trúng thưởng trên page mình hehee và mong rằng mình đã có thể dành tặng bạn một cái gì đó ngon miệng (●'ω`●)và đây là lần đầu tiên mình viết RamuJaku, nên chắc là sẽ hơi có sai sót gì đó mong mọi người thông cảm ahahaa _(;3…
Request SamaIchi của bạn Karisa Akaota @facebook (*≧∀≦*)Written by Gấu 7 màuSamaIchi. Những chuyện quá khứ.Funfact là mình đã muốn viết về câu chuyện những cái bấm khuyên từ lúc nhận request nhưng cứ tắc mãi chuyện cái bông tai cho tới ngày hôm nay khi cái flyer đập vào mặt chan chát mình phài đi viết vội viết vộiiiiiiiChúc mọi người ngon miệng hihu ヽ('▽`)/…
Truyện spank, ai không thích thì lick dùm mình nha:‑<…
Truyện về Heeseung và các em…
Dù chỉ là ảo tưởng thôi, nhưng em vẫn muốn được bên anh như thế...…
Chiều hôm đó, nắng rơi đầy sân trường.Heeseung ngồi bên cửa sổ lớp học, chống cằm nhìn ra ngoài, nơi những tán cây lay nhẹ trong gió. Tiết học cuối cùng dài như vô tận, nhưng ánh mắt cậu lại chẳng hề đặt vào bảng."Hyung, nhìn gì vậy?"Giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh. Jake đặt cặp xuống, ngồi phịch vào ghế, mái tóc hơi rối vì vừa chạy từ sân thể dục lên.Heeseung không trả lời ngay. Cậu chỉ khẽ liếc sang, ánh mắt dừng lại lâu hơn bình thường."...Nhìn ai đó."Jake nhíu mày, rồi bật cười. "Ai vậy? Có đẹp trai hơn em không?"Heeseung khẽ bật cười, lắc đầu."Không. Nhưng mà... dễ thương."Jake im lặng vài giây, rồi quay đi chỗ khác, tai bắt đầu đỏ lên."Hyung dạo này lạ ghê..."Ngoài kia, gió thổi mạnh hơn một chút, làm mấy trang vở trên bàn Jake lật tung lên. Heeseung đưa tay giữ lại, vô tình chạm vào tay cậu.Một cái chạm rất nhẹ thôi.Nhưng Jake rụt tay lại ngay lập tức, tim đập nhanh đến mức chính cậu cũng không hiểu vì sao."Xin lỗi..." Heeseung nói nhỏ."...Không sao." Jake đáp, giọng nhỏ xíu.Không khí giữa hai người bỗng trở nên kỳ lạ. Không còn là sự thoải mái thường ngày, mà là thứ gì đó... mơ hồ hơn, ấm hơn, và cũng khiến người ta bối rối hơn.Chuông tan học vang lên.Cả lớp ồn ào đứng dậy, nhưng Jake vẫn ngồi im. Heeseung cũng vậy."Jake.""Dạ?""...Đi về chung không?"Jake quay sang, bắt gặp ánh mắt dịu dàng của người kia.Cậu cười, lần này là một nụ cười rất nhẹ."Đi."Hai người cùng bước ra khỏi lớp, vai chạm vai giữa dòng học sinh đông đúc. Không ai nói gì thêm, nhưng khoảng cách giữa họ dư…
Có lẽ là không chung một con đường, có lẽ là khác đích đến. ----------------'Nhà sản xuất thử thách viết lách'…
hồ đông quan lỡ quá chén, bạch hồng cường lỡ quá yêu…
"Ăn Mì Không? - Và Rồi Chúng Ta Yêu Nhau"Từ khi còn rất nhỏ, Lee Heeseung và Jake Sim đã ở bên cạnh nhau như một điều hiển nhiên đến mức chẳng ai trong hai người từng nghĩ sẽ có ngày đối phương không còn ở đó nữa.Họ là kiểu "thanh mai trúc mã" mà ai nhìn vào cũng phải ghen tị - cùng lớn lên trong một con phố nhỏ, cùng đi học chung từ những ngày đầu tiên còn vụng về cầm tay nhau bước vào lớp một, cùng chia nhau từng viên kẹo, từng bài kiểm tra, từng lần bị mắng vì nói chuyện trong giờ.Heeseung luôn là người trầm ổn hơn một chút, là người sẽ đứng ra bảo vệ Jake mỗi khi cậu gặp rắc rối, là người nhớ rõ Jake thích gì, ghét gì, thậm chí là nhớ cả những điều nhỏ nhặt như việc Jake không thể ngủ nếu không có ai nói chuyện cùng vào buổi tối.Còn Jake... là người luôn cười trước, luôn mang đến cảm giác ấm áp, luôn là người khiến thế giới của Heeseung bớt tẻ nhạt đi một chút - như thể chỉ cần Jake ở đó, mọi thứ đều sẽ ổn.Họ giống nhau một cách kỳ lạ.Cùng thích những buổi tối yên tĩnh.Cùng ghét sự ồn ào không cần thiết.Cùng chọn ở lại lớp muộn chỉ để nói chuyện thêm vài phút.Và cùng có một thói quen không ai hiểu nổi - ăn ramyeon vào lúc đêm muộn, như một nghi thức bí mật chỉ thuộc về hai người."Ăn mì không?"Đó là câu nói mà Heeseung luôn hỏi, từ khi cả hai còn là những đứa trẻ cho đến tận khi đã bước vào cấp 3 - nơi mọi thứ bắt đầu thay đổi.Cấp 3 không còn đơn giản như trước nữa.Bạn bè mới.Những mối quan hệ mới.Những ánh nhìn khác lạ.Và cả những cảm xúc mà không ai dạy họ phải gọi tên…
hwang hyunjin say mê lee lee jenopark jongseong yêu thầm lee jenolee jeno không biết tình cảm này vẫn chỉ xem hai người là bạn thân cho đến khi chính tai nghe rõ cả hai tỏ tình.…