[Ngôn tình] Mối tình đầu của tôi
Liệu mối tình này có kết đẹp? Mong mọi người đón chờ nhé.…
Liệu mối tình này có kết đẹp? Mong mọi người đón chờ nhé.…
Written by Gấu 7 màuMột thứ nho nhỏ mình muốn gửi tới Aohichugi Xamoetokeh - không phải ultimate bias của mình nhưng là người khiến mình động tâm khá nhiều - nhân dịp sinh nhật đầu tiên cùng trải qua với Xamoetokeh-xama. Mong rằng tương lai sẽ luôn được vùi liếm ngực con người này ヽ('▽`)/(và xin đừng lật một cái plot twist phản bội nào cho con người này nữa!!)Xin thứ lỗi cho một con Gấu hardcore SamaIchi và chúc các bạn ngon miệng (^ω^)(thiệc ra viết từ hôm sinh nhật Xamoetokeh-xama cơ mà giờ mới rảnh đăng lên đây...)…
hwang hyunjin say mê lee lee jenopark jongseong yêu thầm lee jenolee jeno không biết tình cảm này vẫn chỉ xem hai người là bạn thân cho đến khi chính tai nghe rõ cả hai tỏ tình.…
cô .16tuổi là một cô gái có dáng vẻ không được ưa nhìn cho lắm,hiền lành, sống rất lạc quan dù trong cuộc sống đầy thị phi và tấp nập khó khănAnh 16tuổi luoonn đẹp trai nhất trong mắt cô ấy là người ấm áp nhưng hơi vô tình vói tình cảm của cô…
Mỗi ngày đều có một nhật kí của riêng mình dành cho crush. Tôi crush anh ta cũng được 4 năm rồi nhưng chưa dám tỏ tình vì SỢ. Mọi người vào đọc và ủng hộ mình với nhé ạ<333…
thanh xuân vườn trường, gương vỡ lại lành, nhẹ nhàng, happy endingwarning:-lịch ra chương: lúc rảnh-bộ đầu tiên viết,không có nhiều kinh nghiệm…
Sau lần gửi thư nhầm, Jang Yunji vô tình nhặt được cậu bạn trai hot boy của trường.…
Jw topCó thể drop bất cứ lúc nào…
Truyện được viết dựa trên bộ phim Truyền Thuyết Mạnh Bà. Câu truyện viết về nữ chính Tam Thất ở cõi Hoàng Tuyền đang ngày đêm mong chờ đợi người yêu của mình là Trường Sinh là người phàm trên nhân gian...…
Thiệt ra thì trình viết của mình gà mờ lắm, mình viết chủ yếu để thõa mãn mấy cái idea ngắn mình hay nghĩ ra bất chợt thui à. Nếu mọi người có đọc cũng đọc cho vui thôi nha . Hoan hỉ hoan hỉ 😘…
+ tuyến thời gian lẫn ko gian trong đây đều ko liên quan đến nd chính đâu, chỉ lấy vài mốc quen thuộc trong novel có hơi lộn xộn 1 xíu + cả SHY và JWS đều đi ra từ trí tưởng tượng của tui nên mn sẽ thấy nó hơi lạ có j hoan hỉ hoan + làm ơn có mang fic đi đâu thì nhớ ghi nguồn giùm tuiii thank you very much…
Năm sinh của các idol Kpop (gen3,4,5)…
Thể loại: bách hợp H+"Tôi" Tiêu Lan chuyên thích chuyện trên giường cùng đàn ông ,nhưng "tôi" lại chẳng thấy đầy sảng khoái chưa đủ tiêu chuẩn của "tôi". Bỗng "tôi" gặp Uyển Uyển và từ đó cuộc đời của tôi dần đồi theo một hướng khác.....…
Tên: Hạ năm ấy vẫn còn.Thể loại: Ngôn tình, lãng mạn, fanfic. Nhân vật chính: Jung Haeun - Park SungHoonHiện trạng: đang viết.---Văn án:Mùa hạ năm ấy, Jung Haeun thích một người.Cô từng là một cơn gió nhỏ vô tư, là ánh nắng rực rỡ nhất sân trường. Khi thích ai, cô không giấu giếm, không e dè, sẵn sàng dùng cả thanh xuân để theo đuổi. Nhưng tình cảm ấy, cuối cùng cũng chỉ là một giấc mơ chưa kịp chạm tay, một mùa hạ rực rỡ nhưng chẳng thể kéo dài mãi.Park SungHoon thích Jung Haeun.Cậu thích cô từ những ngày cô còn cười rạng rỡ đến khi cô dần trở nên lặng lẽ. Những biến cố trong cuộc đời đã thay đổi Jung Haeun, biến cô từ một cô gái nhanh nhẹn thành một người ít nói, trầm tĩnh hơn. Nhưng dù cô của năm mười bảy tuổi hay cô của những năm tháng sau này, với SungHoon, vẫn chưa từng thay đổi.Năm tháng trôi qua, mỗi người một phương. Cứ ngỡ thanh xuân đã khép lại sau cánh cửa quá khứ, cho đến một ngày hè muộn, họ gặp lại nhau trong buổi họp lớp.Vẫn là những gương mặt quen thuộc, vẫn là những câu chuyện cũ được nhắc lại giữa tiếng cười giòn tan. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt SungHoon vẫn chỉ dừng lại nơi cô gái ngồi lặng lẽ bên ô cửa sổ, yên tĩnh như chưa từng thuộc về chốn ồn ào này.Jung Haeun lúc này không còn chạy theo một bóng lưng nào khác nữa, nhưng cũng chẳng hề quay đầu lại.Còn Park SungHoon, lần này, cậu không định để cô đi mất một lần nữa.…
Tổng hợp các oneshot ngắn của SunsunTrans: 18…
Những mẩu chuyện nhỏ…
"Anh chưa từng rời khỏi chỗ cũ... chỉ là em không nhìn nữa."Leonidas Papadopoulos char×oc…
Sunoo - cậu con út nhà Kim - đẹp như vệt nắng cuối cùng đọng lại nơi khóe mắt trước khi ai đó chìm vào giấc ngủ. Em sống ở đây từ nhỏ, lớn lên giữa những vòm nho, bụi hương thảo, và tiếng mẹ cười trong bếp mỗi sáng. Homestay của nhà em, vốn là căn biệt thự Địa Trung Hải cổ, đã đón không biết bao nhiêu vị khách trốn khỏi đô thị để tìm lấy vài ngày yên tĩnh. Nhưng hôm nay, thứ em đang chờ - không phải là khách. Là gì thì chính em cũng không rõ. Có thể là một ánh mắt, một cuộc trò chuyện chưa bắt đầu, hoặc một thứ cảm giác không tên vừa thoáng qua buổi trưa, khi em đọc dòng chữ: "Khách mới tới chiều mai."Và rồi - chiếc xe đen dừng lại.Sunghoon bước xuống. Ánh nắng nơi đây không làm hắn chói mắt, nhưng lại làm mọi thứ trở nên... lộ rõ. Cái bóng của hắn trải dài trên lối sỏi trắng, trong khi đôi mắt vẫn giữ một sự cảnh giác kín kẽ. Không ai biết tại sao hắn chọn nơi này để ở ba tháng - chỉ có hắn biết. Và có thể, sớm thôi, Sunoo sẽ biết.Khi hai người chạm mắt nhau lần đầu, dưới ánh sáng của một buổi chiều dịu êm và mùi bạc hà trong gió, không ai nói điều gì rõ ràng. Nhưng cái nhìn ấy - đôi mắt cáo cong cong lúc cười của Sunoo, và sự chững lại thoáng qua của Sunghoon - đã đủ gieo mầm cho một điều gì đó sẽ không dừng lại dễ dàng.Từ đầu ấy...là gió.là nắng.là một ly nước chanh bạc hà pha đúng lúc.là một ánh mắt không thể rời đi.là một cuộc chạm khẽ tưởng chừng vô tình nhưng đã tới tận nơi sâu nhất.Và câu chuyện bắt đầu...nhẹ như tiếng dép espadrilles cọ vào lối sỏi trắng,nhưng sẽ d…
Chúc mừng sinh nhật (muộn) Chamatoeki 🤧🤧🤧…