thí nghiệm cho một tình cảm chẳng có gì...._⛄ Notice: The fiction title has been renamed to Rabbits don't know how to cry_⛄ Readers can also call fiction by these names : • Don't know how to cry / main title on cover /_⛄ Classify: single _⛄ Please forgive me for this inconvenience !…
Đây là fic đầu tiên mà tớ viết vì thế mong các bạn sẽ ủng hộ và góp ý cho tớ với nha.Fic này sẽ là một câu chuyện đầy thú vị của một cô gái với những điều bất ngờ tưởng chừng không bao giờ xảy ra. Trong fic này của tớ sẽ có những otp mà tớ thích trong K-POP cũng như là nhưng nhân vật có thật ngoài đời mà tớ ngưỡng mộ. Vì đây chỉ là một Fic tớ viết cho thế giới tưởng tượng của tớ thôi nên nếu các cậu cảm thấy nó quá khó chấp nhận thì cho tớ xin lỗi và bỏ qua fic này của tớ nhé! Tớ cảm ơn <3…
" vì sao hai người lại làm như vậy chứ? " Tịch Nhiễm ngồi rạp xuống sau cánh cửa, trước mắt cô là cảnh hoan ái của bạn trai và ả bạn thân cô, là hai người mà cô hết mực tin tưởng. Nước mắt tuôn trào, cô che miệng khóc, mặc cho bên trong căn phòng kia có những âm thanh mờ ám đang phát ra, khiến cho người khác nghe thấy phải tai đỏ tim đập. Phải rồi, Tịch Nhiễm cảm thấy mình thật ngu ngốc, vì đã luôn tự lừa dối bản thân mỗi lần thấy Vân Song không về phòng cả đêm, gọi Thừa Tước nhưng không nhấc máy, và những lần vô tình đọc được những tin nhắn của hắn và ả. Vậy mà cô vẫn luôn ngu ngốc bao che giúp ả đến phòng của bạn trai mình mỗi đêm, tưởng Vân Song ở cùng với bạn trai của cô ấy mà ai ngờ lại đang dây dưa cùng với chính bạn trai của cô? " Chắc là không phải vậy đâu, cậu ấy đã nói là không có gì rồi, chắc là hai người chỉ đang đùa thôi mà...phải không?" Nhưng thực tế đang trước mắt cô, ở trong căn phòng kia, trên chiếc giường kia, là bạn thân của cô và hắn, người đã nói chỉ yêu mình cô, đã cùng cô thề non hẹn biển, đã nói một ngày nào đó sẽ khoác lên người cô một bộ váy cưới trắng tinh khiết, sẽ đeo lên ngón tay cô một chiếc nhẫn màu vàng đồng... -------- " Chúng ta chia tay đi! " cô cố gắng nuốt ngược nước mắt vào trong. Cô muốn khóc lắm, nhưng lại không thể, vì cô đã tự nhủ với lòng mình, hắn không đáng để cho cô phải rơi thêm một giọt lệ nào nữa.--------- " Tôi thích em "Cô sững sờ, người vừa nói ra câu đó lại chính là giáo sư của cô, Dịch Cảnh Lăng?!…