♦ Tên Tác Phẩm: Tate no Yuusha no Nariagari; 盾の勇者の成り上がり (Tạm Dịch: Sự Thành Danh của Thuẫn Dũng Sĩ)- Tên Tiếng Anh: The Rising of the Shield Hero.- Tên Tiếng Việt: Sự Trỗi Dậy của Khiên Hiệp Sĩ.♦ Tác Giả: Aneko Yusagi (アネコユサギ)♦ Minh Họa: Minami Seira (弥南 せいら)…
Hành trình tìm hiểu về witchcraft của Witches không thể thiếu người bạn đồng hành là Book of Shadows .Mình sẽ chia sẻ cho các bạn về người bạn đồng hành của mình cũng như giúp New witches dễ dàng tìm,biết đến nhiều thông tin hơn.…
Lần đầu tiên tôi ship 1 couple mà tôi muốn viết fic về họ, tập học des ảnh vì họ ^^ Nội dung sơ lược: Không biết diễn tả tóm gọn như nào chỉ là ChangMin là idol, Irene là nhà thiết kế từ nước ngoài trở về và làm stylist cho nhóm của ChangMin... Giữa họ từng có quá khứ với nhau... Hiện tại họ gặp lại nhau và mọi chuyện tiếp diễn... Nam thứ sẽ làm SeHun <3 Nữ phụ phản diện đã xác định và sẽ không tiết lộ cho đến khi cần lộ :)) *NOTE: - Tất cả được viết bằng trí tưởng tượng của tôi. Cuộc sống thực của họ do họ quyết định nhưng trong fic của tôi sẽ do tôi định đoạt. - Nếu ghét họ, anti 1 trong 2 xin vui lòng đừng đọc đừng nghía qua, đơn giản nhẹ nhàng đi ra ^^ Đừng comment lảm nhảm tốn công.…
Hán Việt: Si sỏa độc phi bất hảo nhạ.Tác giả: Kiều Tiểu Tịch.Tình trạng cv: hoàn thành.Thể loại: Nguyên sang, ngôn tình, cổ đại, HE, tình cảm, xuyên việt, cung đấu, trạch đấu, y thuật, cung đình hầu tước, nữ cường, vả mặt.Edit: Edsel (23-06-2020 ➢ ??-??-????)Beta: 24/???Nàng vốn là Mục Thanh Ca tiểu thư Tướng phủ nổi danh ngu dại, lại nhận một giấy hưu thư, đâm trụ mà chết! Đặc công thế kỷ 21 Bán Hạ mượn xác hoàn hồn, dựa vào một tay y thuật bản lĩnh song tuyệt quấy loạn triều đình, từ đây thay đổi bất ngờ.Nói nàng là ngốc tử, hừ, ta cho các ngươi biết cái gì gọi là tùy thân tiểu quân sư!Nói nàng lớn lên xấu, hừ, ta cho các ngươi biết cái gì gọi là kêu mỹ diễm vô song!Giả heo ăn thịt hổ, mượn đao sát kẻ thù, nàng chơi xuôi gió xuôi nước!Nàng đứng ở đầu sóng ngọn gió, quan sát thiên hạ tuyệt sắc, được chúng mỹ nam nâng trên tay, chỉ có một nam nhân khoanh tay mà đứng, tay áo một lóng tay, khí vũ hiên ngang, "Nữ nhân, giang sơn là của ngươi, ngươi là của ta."(Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả mong không mang đi nơi khác)Link raw và convert:https://dichngay.com/translate?u=http%3A%2F%2Fwww.tushumi.com%2Fshu%2F41%2F41864%2Findex.html&bid=Wfdmh~8h7BAfquHMNguồn link raw và convert: Leo sing (wikidich)…
Tình trạng: Đã hoànTình trang edit: Đang lếtSố chương: 68 Nguồn: https://truyenwikidich.net/truyen/cai-nay-do-thi-truyen-thuyet-ta-nghe-qua-XCLEiFS4CCruZobjThể loại: Đam mỹ, hiện đại, HE, linh dị thần quái, hệ thốngĐây là bộ đầu tay của nhóm. Bản edit chỉ đúng 50-70%. Do không biết tiếng Trung nên nhóm edit từ CV của Wikidich. Mong cả nhà góp ý nhẹ nhàng, không thích thì xin back. Truyện của nhóm chỉ đăng trên Wattpad, WordPress và TYT.…
Fic viết tặng bà chị ship duy nhất một couple ChanJoy nhưng hiếm có fic để đọc :)) Tình cảnh hết sức là tội nghiệp =)) *sorry chế* =))#2YearsWithRedVelvet 01.08.2014 ~ 01.08.2016Không thích vui lòng click back, đừng comment lảm nhảm, dùng ngôn từ mất lịch sự vì tôi cũng sẽ rep lại không được đàng hoàng cho lắm =))…
Đây là truyện hoàn toàn hư cấu!!!Bối cảnh lịch sử không có thật!!!Nhân vật không thuộc quyền sỡ hữu!!!Dựa vào truyện Đất rừng phương Nam của Đoàn Giỏi!!!…
Tờ mờ sáng, Bình Yên nằm cuộn tròn trên chiếc ghế sô pha cũ, trên tay là chiếc điện thoại đã đôi lần chớp tắt. Cô lặng nghe tiếng trời trút nước ngoài cửa sổ, miệng nhẩm đi nhẩm lại câu cổ ngữ Ấn Độ mà lúc chiều cô vừa đọc được. "Trăm triệu hạt mưa rơi, không hạt nào rơi nhầm chỗ." Trước giờ Bình Yên ghét phải thừa nhận mấy thứ gọi duyên số, định mệnh nhưng hình như ông trời muốn chứng minh cho cô thấy cô sai rồi. Dù cô có tính toán cách mấy thì chuyện cần làm sẽ phải làm, người đến sẽ đến, đi sẽ đi, không thể cưỡng cầu. Rầm rầm. Tiếng gõ cửa ồn ào cắt ngang dòng suy nghĩ của Bình Yên. "Đặng Ninh Bình Yên, cậu mau mở cửa ra." - Khải Duy cả người ướt sũng đứng trước cửa phòng trọ của Bình Yên gào thật lớn cho đến khi đạt được mục đích. "Cậu có điên không? Nửa đêm chạy đến đây la lối om sòm! Có phải cậu thấy tôi chưa đủ xui xẻo, muốn ngày mai chủ trọ đá tôi ra đường mới vừa lòng cậu phải không?" - Bình Yên cộc cằn mở cửa, tặng miễn phí cho Khải Duy một cái lườm sắc lẹm. Tia chớp vụt ngang trời, luồng sáng xanh lam soi rọi căn phòng trong chốc lát, Khải Duy không nói nhiều vội vàng ôm chặt Bình Yên vào lòng. Một tràng tiếng sấm vang dội đập vào màng nhĩ khiến cô gái nhỏ giật thót người, nép sâu vào vòng tay vững chãi của Khải Duy. "Cao giọng cằn nhằn nữa xem nào?" - Khải Duy nhìn Bình Yên, nhếch mép cười nhạt. "Tôi không sợ sấm, giật mình chút thôi!" - Bình Yên cứng miệng phủ nhận."Ừ, cậu không sợ. Là tôi, tôi sợ cậu, được chưa."Đêm tối tịch mịch, đường cong trên khóe môi…