Author: Lucyvu_official (Mèo béo)Thể loại: đồng nhân, xuyên không, ngôn tìnhNgày đào hố: 30/03/2021"Hức...hức anh đi nhanh quá""Hãy cho anh cơ hội được bước cùng em""Em không thích anh nói chuyện với cô ta""Cô ấy là của tôi""Anh sẽ chờ em về đúng không?""Cuối cùng em cũng về lại bên anh!"Từ giây phút lần đầu gặp em, tôi đã quyết định em chỉ có thể ở bên tôi…
Tuổi mười tám là quãng thời gian rực rỡ nhất nơi tình bạn, tình yêu và cả những vết thương đầu đời đan xen trong một nhịp thở.Tố Linh rạng rỡ như ánh nắng; Minh Thư dịu dàng như làn gió. Hai cô gái tưởng chừng đối lập nhưng lại gắn bó không rời, cùng cười, cùng lớn lên, cùng sẻ chia mọi điều.Cho đến khi giữa họ và những người xung quanh, cảm xúc bắt đầu đổi khác mong manh giữa ranh giới của "bạn bè" và "yêu thương".Câu chuyện không chỉ là về những trái tim tuổi mười tám đang loay hoay tìm hiểu chính mình, mà còn là hành trình học cách yêu thương, tha thứ cả cho người thân lẫn cho chính bản thân mình.Tuổi mười tám, liệu chúng ta có thực sự trưởng thành để hiểu được thế nào là thương một người?…
Ai cũng có những kí ức về thời niên thiếu sôi động cả, trong những chuỗi kí ức ấy là hình ảnh của một con người mãi khắc sâu trong tâm trí mãi về sau này. Có thể, ngày hôm nay, khi ta ngoảnh đầu nhìn lại phía sau ta lại chợt cảm thấy buồn cười là có gì đó gọi là mất mát vì một thời niên thiếu quá vô tư đến nỗi làm chính ta tổn thương mà không hay biết----Tóm tắt truyện:Đây là câu chuyện có thật của một nhóm học sinh mới lớn, tưởng rằng mình đang ở độ tuổi Thanh xuân nhưng thật ra lại đang ở tuổi Niên thiếu. Hành động khờ dại, tình yêu học trò, cãi vã và mọi thứ sụp đổ chỉ còn vỏn vẹn hai từ "Lãng quên"…
Thể loại: ngôn tình, bạch dương, thiên yết, thanh xuân, học đường, đơn phươngTình trạng: chưa hoànTác giả: SuCrush cậu ấy từ khi còn học chung lớp, Bạch Dương cảm thấy thật sự tủi thân khi bị cậu ấy lừa tìnhvào năm cấp 3. Cả thanh xuân của cô ấy đã chờ anh nhưng anh lại phản bội cô. Cô đâu có làm gì sai với anh để rồi lại phải ôm hận cả một đời? Nhưng mãi về sau anh mới hiểu ra, anh là một con người quá nhỏ nhen, ích kỉ. Anh đem lòng yêu cô, nhưng cô thực sự hận anh, hận anh đến xương tủy. Hai người họ đến được với nhau không? Liệu tình yêu có đến với họ?…
Tác giả: elysianseungkwanTrans: 2JcCandyLink fic gốc: https://my.w.tt/UiNb/xt8mWhGOhJBản dịch đã có sự cho phép của tác giả. Không đem ra ngoài khi chưa có sự đồng ý của mình. Bản dịch chính xác 70%, mình có chỉnh sửa vài chi tiết để câu văn xuôi hơn. Anh không thể ngừng mơ mộng về cậu ấy. Trái tim anh lặng đi mỗi khi những ý nghĩ về cậu lan tràn trong tâm trí. Thế nhưng, cậu ấy chỉ là một chàng trai xuất hiện trong giấc mơ của anh. Có lẽ một ngày nào đó, anh sẽ hiểu vì sao tâm trí mình luôn khắc ghi hình bóng cậu ấy. Và cũng có thể một ngày, anh sẽ được gặp cậu trai ấy thôi.…
Truyện viết về tình cảm đơn phương đến từ nhân vật nữ chính - Nguyễn Ngọc Minh Anh và xoay quanh cuộc sống cấp 3 của các bạn học sinh.Văn án: Minh Anh chào đón cấp 3 với một niềm đam mê mãnh liệt đối với môn Toán (trong trường hợp cô hiểu bài) và một niềm hi vọng đối với cuộc sống độc thân vui vẻ. Thế nhưng không phải chuyện gì cũng xảy ra theo ý muốn của mỗi người chúng ta, và Minh Anh cũng vậy, cô đã đem lòng thích thầm một chàng trai toả nắng cùng lớp - Hoàng Việt Minh. Bắt đầu từ không để ý đến người ấy rồi lại đến thích thầm cậu ấy. Liệu tình cảm đơn phương của Minh Anh có nhận được lời hồi đáp mà cô hằng mong ước không? Cre ảnh bìa: pinterest…
Họ gặp nhau trong những ánh nhìn vụng về, những câu nói dừng lại trên môi chưa kịp thốt ra, và những lần ngại ngùng mà tim cả hai đều nhói lên. Cả hai vừa muốn bước đến gần, vừa sợ để lộ cảm xúc, né tránh nhau trong sự lúng túng ngọt ngào. Tình cảm của họ cứ âm thầm lớn lên, len lỏi vào từng khoảnh khắc, từng nụ cười, từng ánh mắt, khiến cả hai không thể phủ nhận nhưng cũng chưa đủ can đảm để nói ra. Liệu những rung động tuổi học trò này sẽ kịp được thổ lộ, hay sẽ mãi là những tháng năm ngọt ngào nhưng bỏ lỡ, in sâu trong ký ức của tuổi trẻ?…
Vương tử cao quý lưu lạc tha hương dân gian, sinh hoạt bức bách trở thành nô bộc, châm biếm nhiều lần, vương tử trở thành ếch! cô bé lọ lem lạc quan thiện lương (còn có hoa si? ! ) vương tử ấm áp nội tâm đóng băng. sự thích thú oan gia cao điềm gặp nhau, chó tàn bạo ngày thường lấy chọc ghẹo làm hứng thú! Ba kỵ sĩ một trò vui, cùng vương tử bước trên con đường phục quốc, xem thử vương tử làm sao quân lâm thiên hạ, xem thử cô bé lọ lem trong tình yêu làm sao chống lại.- Nguồn : NetTruyen- Mình lun đăng sau NetTruyen và các trang khác 1 hoặc hai chap ( tuỳ lúc ) - Nội dung : Cũng của phần truyện trên eb !!…
Em cũng chỉ là con gái, em cũng biết đau mà Anh sẽ không bao giờ nhìn thấy được hình ảnh của một đứa con gái vừa xem lại những tin nhắn cũ, vừa lấy tay lau đi những giọt nước mắt như mưa đang thấm nhòe trên khuôn mặt Anh sẽ không bao giờ biết được nơi anh đi, nơi anh đến, nơi anh bước qua luôn có một đôi mắt luôn dõi theo anh,luôn quan tâm Anh trong âm thầm Và anh cũng sẽ không bao giờ biết nơi đây có một người luôn mong mỏi anh, luôn từng ngày chờ đợi anh, nhưng chờ đợi trong vô vọng kia…
Bạn có tin vào tiếng sét ái tình không? Hãy tin đi vì tôi đã dính rồi đấy và đó cũng là lần đầu tôi biết thế nào là yêu. Nhưng tình yêu đó không đẹp như tôi luôn mơ lúc nhỏ. Tôi yêu một người nhưng nơi người ấy đứng quá cao so với tôi. Nghĩ thử coi, một con nhỏ bình thường đến tầm thường như tôi thì việc nghĩ tới một soái ca như anh còn không dám chứ nói gì đến những thứ khác. Nhưng tôi không đòi hỏi gì từ anh cả. Tôi chỉ mong được gặp anh mỗi ngày, được thấy anh cười mỗi ngày ,lặng lẽ quan tâm anh, là lặng lẽ dõi theo anh. Dù có những nỗi lòng không sao có thể nói được với anh. Nhưng với tôi đó là hạnh phúc. Và.... hạnh phúc đó sắp rời xa tôi mãi mãi.…
Cậu và nó, gặp nhau từ khi hai người còn tí tẹo. Nó thích cậu ngay từ cái lần đầu tiên ấy, cậu cứu nó khỏi mấy thằng đầu gấu trong xóm, vậy mà cậu vẫn cứ vô tư, chẳng để ý đến tình cảm của nó. Cấp 2, cậu chuyển nhà, nó buồn lắm... Nó quyết định thay đổi... từ một con Nhi đen đen, xấu xấu, lúc nào cũng chạy theo cậu đòi đá bóng cùng trở thành hot girl của trường. Năm cấp 3, cậu trở lại căn nhà cũ, một cô gái xinh như thiên thần bước đến trước mặt cậu... Liệu cô gái của tôi có tìm được hạnh phúc? Các bạn hãy dón đọc truyện nhé! Lần đầu viết chuyện sẽ có sai xót, mong mọi người sửa lỗi dần dần!!!!!!…
Tác giả: Hồng Trà.Editor: @kieuchau2912. Yêu đơn phương đồng nghĩa với việc bạn cầm con dao trong tay, có chảy máu đớn đau thế nào, bạn là người rõ nhất.Buồn không thể nói, vui không thể lộ, có đôi lúc thật mong manh xa vời.Người là thanh xuân, là ánh sáng, là Thế Giới Trong Mắt Tôi...…
Trong tình yêu, ai mà chẳng muốn được đối phương chủ động, được cưa cẩm, được quyến luyến, được cảm giác trân trọng, biết rõ mồn một tình cảm người đối diện như thế nào, Tuệ Hiên cũng không ngoại lệ. Nhưng nếu không có gió thì làm sao có sóng biển? Không va vấp, không nghiệt ngã, sao có thể gọi là cuộc đời? Năm tháng thanh xuân của Tuệ Hiên không thiếu kẻ đưa người đón, không thiếu kẻ vì nàng mà nguyện làm trâu làm ngựa. Ấy vậy mà đối với Tuệ Hiên mà nói, thanh xuân ấy chính là khoảng thời gian tươi đẹp nhất của một cô gái, có thể tự do làm điều mình thích, ràng buộc chính là ngôn từ chưa bao giờ xuất hiện trong từ điển của cô, cô quả quyết hết năm học cấp 3 này nhất định không thèm ràng buộc mình với bất kỳ anh chàng nào, nhất quyết không vì ai mà trở nên khổ sở. Cho đến khi cô bắt gặp anh - Huỳnh Hạo Hi. Người ta nói chỉ cần gặp đúng người, tất cả mọi ý niệm đều sẽ thay đổi. Tuệ Hiên cũng muốn thay đổi nhưng trớ trêu thay, ông trời lại đồng ý với những lý lẽ xưa cũ của cô rằng thời trung học phổ thông nhất nhất không nên có người thương.Duy chỉ có một điều, cô cũng không ngờ ông trời lại ưu ái chiều ý của cô cho mãi đến nhiều năm về sau. Tuệ Hiên không biết rốt cuộc cô đã chờ đến khi nào để có lúc phải nức nở: Rốt cuộc, ANH ĐỊNH ĐỂ EM ĐƠN PHƯƠNG ĐẾN BAO GIỜ?…
TỔNG QUAN CỐT TRUYỆN:Prem - một sinh viên Y khoa trở về thị trấn quê hương sau cái chết bất thường của ông nội. Tại đây, cậu phát hiện ra một bí mật được che giấu hàng trăm năm: một huyết ước giữa dòng họ mình và một ma cà rồng cổ đại. Boun - một ma cà rồng bị nguyền rủa, đang dần đánh mất nhân tính, nhưng lại dần khơi dậy cảm xúc với Prem. Mỗi lần trăng máu xuất hiện, huyết ước sẽ đòi hỏi một lễ tế linh hồn hoặc máu. Để phá giải nó, chỉ có một con đường: tình yêu vượt giới loài.---Đây là bộ truyện mình nghỉ ra trong thời gian đợi series mới của hai anhLấy mong mọi người ủng hộ…
Ánh Nắng Vàng Xa Lạ"Tôi gọi cậu là ánh nắng... vì cậu đã soi rọi thế giới tàn bạo này giúp tôi."Dựa trên câu chuyện có thật (Lấy cảm hứng từ tác giả).Giữa một cuộc sống đầy rẫy tổn thương, cô đơn và khắc nghiệt, tôi từng nghĩ mình sẽ mãi mắc kẹt trong bóng tối. Cho đến khi vô tình lướt qua một video Minecraft - nơi có tiếng cười trong trẻo, sự tử tế và ánh mắt chan chứa nhiệt huyết từ một người xa lạ.Cậu không biết tôi là ai.Nhưng tôi lại vì cậu mà tồn tại thêm một ngày.Từng chiếc video như liều thuốc chữa lành, từng lần stream như những buổi trò chuyện lặng thầm. Cậu không chỉ là idol, là YouTuber nổi tiếng... Cậu là ánh nắng vàng giữa bầu trời xám xịt của tôi, là người tôi chẳng thể chạm đến, nhưng lại ôm lấy cả thanh xuân tôi.Một câu chuyện nhẹ nhàng, sâu sắc, và đâu đó là nỗi day dứt của một tình cảm chẳng thể gọi tên - vì người thật sự tồn tại, nhưng lại mãi mãi ở phía bên kia màn hình.…
người đọc sẽ được chứng kiến tình yêu thầm lặng của một con rối trong 500 năm, dù cho người kia có trở thành người xấu, từng làm những điều sai trái nhưng cô vẫn ầm thầm giúp đỡ. liệu họ có đến được với nhau hay ko thì hãy theo dõi bộ truyện này đến cuối nhé!-"Biết làm sao đây?Ngay cả con rối cũng biết yêu rồi..."*LƯU Ý: đấy là cốt truyện nhân vật oc của t trong Genshin Impact ở Inazuma nên nếu bạn simp Wanderer thì làm ơn lướt qua hộ mình nhé^^*…
"Bởi vì chấp niệm duy nhất của ta là ngài! Đừng đi..." chất giọng trầm ấm khàn khàn, ngập tràn tuyệt vọng của Trường An cất lên khiến căn phòng trở lên u ám theo. Cậu run rẩy cố níu lấy đôi bàn tay trắng muốt của người kia, đôi mắt từng chứa đựng cả bầu trời sao, lúc này chỉ còn lại một màu xám xịt của tro tàn, trống rỗng và đong đầy sự tuyệt vọng tận cùng. Cho dù là như vậy, người kia dù đã khựng lại giây lát nhưng rốt cuộc vẫn dứt khoát hất tay ra, bước đi nhẹ nhàng lạnh như băng, bỏ lại thiếu niên tuyệt vọng, cô đơn ở căn phòng ấy.Cre bìa :Artist : 画画的慕白 https:// www.weibo.com/p/ 1005052038573012…
Sau 10 năm kể từ lúc Long rời khỏi thành phố này cậu đã quay trở lại với cương vị là một giáo viên mới của trường chuyên số 6 và vô tình gặp lại Lâm , bấy giờ đang làm giáo viên trong trường và rất có tiếng là nghiêm khắc với học sinh . Cậu chỉ vô tình được xếp giảng dậy ở đây không nghĩ có ngày gặp lại ' người bạn cũ ' này , nói là bạn cũ cũng không phải vì cả hai từng là người yêu của nhau Long đâu có nghĩ 10 năm rồi một khoảng thời gian dài như vậy rồi vẫn có người đợi cậu , người đó không tin vào định mệnh mà tin vào định mệnh do bản thân sắp đặt…
Duyên phận là một thứ rất thần kì, nó đem đến cho ta hạnh phúc, cũng đem đến cho ta đau khổ. Định mệnh cho ta gặp nhau nhưng duyên phận lại chẳng cho ta đến với nhau. Đôi khi thứ bạn cần không phải là một tình yêu long trời lở đất mà chỉ là một người khiến bạn khắc cốt ghi tâm. Tình yêu đôi khi rất tàn nhẫn không phải cứ yêu là sẽ được yêu lại, cũng như không phải cứ tỏ tình sẽ có kết quả. Đúng người, đúng thời điểm là hạnh phúc. Đúng người, sai thời điểm là thử thách. Còn sai người, sai thời điểm lại là đau khổ bất tận. Vẫn câu nói cũ, không thích đọc mời nhấn back. Đây đơn thuần chỉ là 1 vài đoạn như nhật kí mà thôi nên đọc rồi muốn phán xét gì cứ việc cmt, hứa sẽ rep ok. Ngày viết: 28/4/2019Hoàn: 28/4/2019By: Leo Haruna…
Trương Cốc Lan, 17 tuổi, sống cuộc đời vô cảm như một bóng ma lang thang. Đối với cô, cái chết luôn hiện hữu như một lối thoát dễ dàng, và cảm xúc của người khác chỉ là những thanh âm xa lạ. Ngay cả khi người thân gặp nguy hiểm, cô cũng không mảy may quan tâm.Một ngày, Cốc Lan lạc bước đến thị trấn Makochi, nơi phố mua sắm Tonpuu tấp nập người qua lại. Trong không khí sôi động và ấm áp nơi đây, hành trình của cô bắt đầu. Giữa những con người xa lạ và những câu chuyện chưa được kể, liệu Cốc Lan có tìm thấy được ý nghĩa mới cho cuộc đời mình, hay sẽ tiếp tục chìm vào bóng tối?..........Sẽ ra mắt sắp tới, cùng đón xemLưu ý: không phải do bộ não của tôi…