Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥
7,645 Truyện
[Fanfic] [Bong Bóng Mùa Hè] Hạnh Phúc.

[Fanfic] [Bong Bóng Mùa Hè] Hạnh Phúc.

132 6 5

Bong Bóng Mùa Hè là một bộ phim mình đã xem từ rất lâu, từ năm 2010 (khi mình viết những dòng này, đang là tháng 7/2021). Sau đó mình tìm đọc tiểu thuyết cùng tên của tác giả Minh Hiểu Khê.Là một hồi ức dài, hơn 10 năm, mình thỉnh thoảng xem lại tác phẩm, và mỗi lần đều có chút cảm giác tiếc nuối vì kết truyện ngắn ngủi. Và cũng mỗi lần xem lại, lại càng xem kĩ càng hơn, chắt chiu từng thời khắc bên cạnh nhau của Hạ Mạt và Âu Thần.Lần đầu mình xem phim là năm mình học lớp 7-8 gì đó, hiện tại đã tốt nghiệp đại học, thậm chí đã đi làm một thời gian, rất vô tình mình tìm thấy được một chương ngoại truyện do tác giả Minh Hiểu Khê viết, nhưng là do không nằm trong 3 tập truyện nên không xuất bản, chỉ đăng trên tạp chí. Một lần nữa, mình lại muốn tìm hiểu thế giới của cặp đôi Thần-Mạt, sau hôn nhân, khi họ đã có bảo bảo.Lặn lội rất nhiều trên các diễn đàn, thật vất vả vì các trang mạng thời đó bây giờ hầu hết đều hoặc ngưng hoạt động, hoặc bị xoá. Nhưng chính là mình vẫn muốn tìm kiếm nào là ngoại truyện, nào là fanfic hay đồng nhân để tìm đến Hạ Mạt-Âu Thần bọn họ. Vẫn là thật khó khăn, nếu không muốn nói là vô vọng. Bản thân mình mỗi lần nhắc lại, luôn rơi vào thế giới của họ thật lâu thật lâu. Đến cuối cùng, hơn 10 năm sau, mình muốn tự vẽ nên một thế giới cho 2 nhân vật mình yêu thích, thay vì tìm đọc từ những tác giả khác. Chỉ có vậy.Đây là một thế giới rất riêng nào đó, mà ở đó mình cảm thấy đỡ tiếc nuối sau khi xem lại chính phẩm. Là Hạnh Phúc, một ngọt văn!…

Khi Tôi Tìm Được Ánh Sáng Của Đời Mình

Khi Tôi Tìm Được Ánh Sáng Của Đời Mình

2 0 1

Căn buồng nhỏ lặng im. Ánh sáng mờ nhạt xuyên qua khe hở của rèm cửa, lướt trên khuôn mặt tiều tụy của cô bé sáu tuổi-Trần An Nhiên. Mẹ cô đã rời đi, để lại cái ôm cuối cùng nhạt nhòa, và giấy khai sinh với tên gọi như một lời cam kết cuộc đời sẽ có hướng.Nhà không còn tiếng cười, chỉ còn hơi ấm men say phủ khắp mọi góc. Cha cô-người ngày xưa từng hứa sẽ che chở-nay chìm đắm trong rượu chè. Có đêm, cô nghe ông thì thào với một người lạ bên cạnh: "...bán con giúp...". Lời ấy như một nhát dao, khắc sâu vào tâm hồn nhỏ bé: cô không phải con gái, mà là gánh nặng.Sau ấy, bóng hình bà Nguyễn Thị Dương hiện lên trong đời cô như định mệnh. Bà - người phụ nữ vùng quê tuổi ngoài sáu mươi, người có đôi tay chai sạn nhưng ánh mắt dịu dàng như mặt trời đầu sớm. Không lời nặng hàm, chỉ một câu nhẹ nhàng: "Con theo bà nhé, bà sẽ lo cho con."Dưới mái ngói đơn sơ, An Nhiên học từng con chữ đầu tiên bằng chiếc bảng đen nhỏ. Hình ảnh bà lưng còng đút từng nét phấn trắng trên bảng-dáng đứng mệt mỏi nhưng ánh mắt đầy hy vọng-là chiếc đèn thắp sáng tâm hồn cô héo úa. Bà kể cho cô nghe về niềm tin-về ngày cánh cửa trường đại học mở rộng, về một thế giới nơi cô không là số phận.Khi cô bước vào lớp 11, bà Dương qua đời-khép lại một chương đời bằng sự ra đi nhẹ nhàng như sớm mai. Sự mất mát ấy biến thành động lực. Không ai bên cạnh, An Nhiên tự hứa: cô sẽ học giỏi, tự lập, và sống sao cho tình thương của bà không uổng phí.Rồi mùa xuân ấy, , cô gặp Trần Vương Thượng. Tình yêu ấm áp, dịu dàng sau bao n…

RESIDENT EVIL: THE HYBRID LEGACY

RESIDENT EVIL: THE HYBRID LEGACY

7 0 2

​"Khi hai cơn ác mộng lớn nhất lịch sử hội tụ, chúng không tạo ra sự hủy diệt. Chúng tạo ra kẻ bảo vệ tôi."​[Quá khứ: Sự cứu rỗi]Năm 2013, Tall Oaks chìm trong biển lửa. Erik là kẻ sống sót duy nhất mang trong mình mầm bệnh C-Virus nhưng không hề mất đi nhân tính. Được Leon S. Kennedy cứu sống và bảo trợ, Erik gia nhập FBI, mang theo hy vọng dùng dòng máu biến dị của mình để thực thi công lý.​[Bi kịch: Sự giam cầm]Nhưng chính sự ổn định của C-Virus đã khiến Erik trở thành "mồi ngon" cho những kẻ săn lùng mẫu vật. Anh bị bắt cóc và giam giữ bí mật tại vùng núi Đông Âu hẻo lánh - nơi Megamycete (Nguồn gốc của Mold) đang ngự trị. Trong nhiều năm, Erik bị dùng làm môi trường để nuôi cấy và lai tạo, một vật thí nghiệm nằm ngoài mọi hồ sơ chính thức.​[Hiện tại: Sự Hội Tụ]Vụ nổ kinh hoàng của Ethan Winters đã san phẳng tất cả, vô tình giải phóng Erik khỏi hầm ngầm. Giữa làn khói độc từ Megamycete đang sụp đổ và chiếc trực thăng của Chris Redfield xa dần trên bầu trời, một sự biến đổi kỳ quặc đã xảy ra. C-Virus trong người Erik đã hấp thụ và cộng hưởng hoàn hảo với lượng Mold đậm đặc trong không khí.​[Người bạn không mời]Trong cơn mê loạn và mất trí nhớ cục bộ, Erik loạng choạng bước đi giữa đống tro tàn. Giữa sự im lặng chết chóc, một giọng nói vang lên trong não bộ - không phải tiếng gào thét của quái vật, mà là một tông giọng lạnh lùng, điềm tĩnh của một kẻ mang tầm vóc của những phản diện vĩ đại nhất:​"Rẽ trái. NGAY LẬP TỨC."​Đó không phải là sự chiếm hữu. Đó là sự dẫn dắt.Thực thể ấy khô…

[WB][VinnyMinu] Gầm Cầu

[WB][VinnyMinu] Gầm Cầu

162 16 3

Nhân vật chính:Minu (19 tuổi) -Từ bé đã sống dưới đáy xã hội. Dù là con trai nhưng thân thể gầy mảnh, làn da trắng và gương mặt đẹp đến mức nhiều lần bị nhầm là con gái. Cậu có đôi mắt lúc nào cũng như đang khóc, môi mỏng và đôi vai nhỏ. Mỗi lần đứng đường, Minu chỉ cần im lặng cũng khiến người ta dừng xe lại hỏi giá. Nhưng cơ thể cậu yếu ớt lắm, nhiều lúc khách còn chưa xong thì cậu đã ngất đi vì kiệt sức hoặc vì đói.Minu không thích cuộc sống này, nhưng lại chẳng biết đi đâu, vì cậu không có ai... ngoài Vinny.Vinny (26 tuổi) -Người đàn ông có thân hình rắn chắc vì làm bốc vác ở bến tàu. Là người đã nhặt Minu về từ đống rác khi cậu mới 6 tuổi. Vinny thô ráp, không biết nói lời ngọt ngào, nhưng luôn là người che chắn cho Minu trong âm thầm. Hắn cấm Minu làm "nghề đó", nhưng không đủ tiền nuôi cả hai nên dần bất lực.Vinny yêu Minu theo cách lặng lẽ và đầy ghen tuông, nhất là khi thấy Minu bị đàn ông khác chạm vào. Nhưng hắn không dám nói, vì hắn biết... tình yêu của một gã bốc vác dành cho một người như Minu, có khi còn tệ hơn cả sự thương hại.Jay (28 tuổi) -Cảnh sát khu vực, nổi tiếng nghiêm khắc và có tiếng nói. Không ai dám ăn nói bừa trước mặt Jay, trừ Minu.Jay có vẻ ngoài lạnh lùng, lúc nào cũng mặc áo sơ mi cài kín cổ, nhưng lại giấu trong mắt một thứ gì đó tối tăm.Anh biết rõ Minu đứng ở góc nào, giờ nào khách đông, thậm chí từng ra lệnh cho thuộc hạ đừng động đến "thằng nhỏ yếu ớt đó". Nhưng chưa ai thấy Jay nở nụ cười với Minu, cũng chưa ai thấy anh nắm tay cậu - trừ đêm mưa năm ngoái,…

Gió Hạ Ngủ Quên Trong Thước Phim

Gió Hạ Ngủ Quên Trong Thước Phim

106 1 6

"Anh là ống kính, em là thước phim. Phim đã thành hình, nhưng ống kính đã vỡ tan...""Anh là mùa hạ duy nhất giữa mùa đông vĩnh cửu của em. Hạ qua rồi, đông cũng nên kết thúc thôi."Tô Ánh Nguyệt - nàng thiên nga của sân băng nghệ thuật, sống một cuộc đời lộng lẫy nhưng lạnh lẽo. Dưới ánh đèn cao áp rực rỡ, cô là một biểu tượng hoàn hảo, nhưng sâu bên trong chỉ là những mảnh vụn đóng băng chưa một lần được sưởi ấm. Cho đến khi Dương Hạ Phong xuất hiện, chàng phóng viên với chiếc máy ảnh luôn hướng về phía cô, mang theo hơi thở của gió mùa hạ len lỏi vào tâm hồn cô độc ấy.Anh chụp cả thế giới, nhưng trong tim anh chỉ có hình bóng cô. Cô trượt cho cả thế giới xem, nhưng trong mắt cô chỉ mong cầu một cái nhìn từ anh. Họ cứ ngỡ mình là định mệnh, cho đến khi gió ngừng thổi và trăng hóa vụn rời.Cái chết của Hạ Phong không chỉ là một hơi thở lịm dần, mà là tiếng 'tách' cuối cùng của màn trập máy ảnh vang lên giữa hư không rồi im bặt mãi mãi. Vào giây phút anh nằm xuống, chiếc máy ảnh rơi xuống mặt đường nhựa lạnh lẽo, thấu kính vỡ vụn thành trăm mảnh, và tiêu cự đời cô cũng lạc mất từ đó. Ba năm ròng rã, Ánh Nguyệt sống giữa những lầm tưởng và nỗi đau. Công lý có thể trả lại sự thật, nhưng không thể trả lại hơi ấm từ đôi bàn tay anh. Khi ống kính đã vỡ vụn, thước phim cũng tự mình nhuốm màu tang tóc - một sự cháy sáng tàn khốc đã làm trắng xóa mọi khung hình ngọt ngào họ từng có.Giữa màn tuyết trắng xóa của Bắc Kinh, khi mùa hạ duy nhất đã tan vào hư vô, liệu người ở lại có tìm thấy lối th…

[ĐN Conan x Assassination Classroom] Học Sinh Mới
Độ Cao 13

Độ Cao 13

6 3 4

Minh Hà - lớp 10A1, học bá điểm cao, ngoan ngoãn, hiền lành.Nhưng đằng sau ánh mắt luôn hờ hững ấy là thân phận thật mà không ai trong trường biết:→ Cô là M.H - tác giả trinh thám ẩn danh nổi tiếng, chuyên viết truyện phá án học đường rợn người.Không ai ngờ rằng mỗi chiều tan học, Hà đều lặng lẽ bước lên tầng 13 - nơi cô gọi là "gác viết" - một chốn riêng biệt, không camera, không người qua lại, nơi mọi ý tưởng đen tối nhất của cô bắt đầu hình thành.Chiều hôm ấy, Hà lên gác viết với dự định khởi đầu cho một truyện trinh thám mới.Nhưng thay vì tưởng tượng ra vụ án, cô được "chứng kiến" một vụ án thật:Một người rơi khỏi lan can tầng 13.Không tiếng hét. Không giãy giụa.Khi cô quay lại - không còn ai.Chỉ còn vết giày mờ, nước mưa, và một cúc áo có vệt máu.Nhà trường khẳng định đó là tự sát.Không ai tin có kẻ giết người. Không ai tin có người ở đó.Và tất nhiên... không ai biết có một người đã nhìn thấy.Hà im lặng. Không khai báo. Không lên tiếng.Cô bắt đầu viết.Từ hôm ấy, cô khởi động một truyện trinh thám mới - cũng lấy bối cảnh một ngôi trường, tầng thượng, vụ ngã, và hung thủ chưa rõ danh tính.Mỗi chương mới cô viết đều dựa trên những gì cô tự mình điều tra được ngoài đời.Truyện song song với sự thật - và từng bước kéo cô tiến gần đến bóng tối thật sự phía sau tầng 13."Tôi không phá án. Tôi chỉ viết lại mọi thứ như tôi thấy, tôi nghe, và tôi hiểu.Nếu ai đó thấy mình trong truyện... có lẽ họ đã để lộ quá nhiều."…

Em là của tôi

Em là của tôi

60 1 1

For the biginer(mee)Triển Dực Đức!Anh.. Dương Nhiên Nhiên ngạc nhiên,nói không thành lời, cảm giác như có một thứ gì đó vướng ở cổ họng.Hai mắt cô mở to nhìn người con trai cao lớn đứng trước mặt mình.Đã quá lâu rồi để có thể nhìn anh gần như thế này,đã có lúc tưởng chừng như không bao giờ có thể gặp lại được nữa.Cô cúi mặt xuống,nắm chặt tay lại,đôi vai gầy khẽ run rẩy.Sống mũi cay cay,trong lòng chợt loé lên một thứ cảm giác chua xót,đôi môi mím chặt nghĩ về những tháng ngày trước kiaNgày hôm ấy giữa sân bóng rổ của ngôi trường cấp ba,cô đứng quay lưng lại với anh.Dưới ánh nắng chan hoà,cô gái mặc chiếc sơ mi trắng đứng thẳng lưng vẻ rất kiên quyết,dáng người nhỏ bé như một loài hoa bồ công anh.Nắng chiếu qua mái tóc nâu của cô và người con trai ấy khiến con người ta cảm thấy đây chẳng khác gì trong câu truyện tiểu thuyết.Triển Dực Đức ném bóng vào rổ,đôi chân dài như nhảy múa trên không trung.Bóng đi một đường đẹp mắt rồi rơi xuống mặt đất,anh nheo mắt nhìn,khẽ cười.Quay sang nhìn Dương Nhiên Nhiên đang đi bỗng nhìn thấy anh thì khưng lại định quay lưng bỏ đi.-Đứng lại!Nhiên Nhiên bỗng giật mình,cô không nghĩ là sẽ gặp anh trong một lúc bất ngờ như thế này.Quả thực cô không muốn đối diện với anh,cô và anh đã không còn gì của nhau nữa rồi,phải chăng bây giờ cũng chỉ là người cùng trường.3 tháng nữa cũng có thể trở thành người xa lạ!Cô không biết phải đáp lại anh như thế nào,tình huống này vô cùng khó xử,cô im lặng không trả lời.Chỉ đứng đó,nín thở chờ anh nói xong lập tức sẽ đi ngay.Triển Dực Đức tức giận,cô vẫn cứng đầu như thế,không thèm trả lời anh!Trong mắt cô,cô coi anh như chưa từng xuất hiện trên thế giới này thì phải!-Em đã thực sự quên được tôi?-Phải!Nhiên Nhiên cười chua xót,bây giờ anh còn hỏi cô như vậy làm gì nữa…

Phượng Hoàng Chu Lệ, Vì Người Nhập Ma - Tác Giả: Celine Syne

Phượng Hoàng Chu Lệ, Vì Người Nhập Ma - Tác Giả: Celine Syne

34 0 1

Tác Giả: Celine SyneTên: Phượng Hoành Chu Lệ, Vì Người Nhập Ma.Thể Loại: Sống Lại, Báo Thù, Viễn Tưởng, Tu Tiên.Giới Thiệu:Ngày ta còn sống, ta và hắn là cặp Long Phượng tam giới nể phục.Lúc hắn còn là một con rồng vừa bước vào tu tiên.Ta vì hắn, không màng nguy hiểm xông vào cấm địa tiên giới chỉ vì muốn tìm một mảnh vảy rồng của tiền bối quá cố, giúp hắn mở rộng thức hải.Kết quả, ta bị nội thương biến về nguyên hình tận mười năm mới có thể hoá người.Ngày ta bị tiên tử Hoa tộc vu oan lấy Hoa Ấn, ta đứng trước chúng tiên liên tục giải thích.Nói rằng lúc ấy ta đang hái tiên dược cho Niên Long Sở không hề lấy trộm. Khi ta nhìn hắn, muốn hắn giúp đỡ giải thích cho mọi người hiểu.Hắn cúi đầu, không quan tâm, im lặng nhìn ta chịu oan ức.Kết quả, ta bị trừng phạt. Bị đánh hai mươi lôi phạt. Tiên nguyên tổn hại, phải tu luyện lại hơn một trăm năm.Ta vì hắn dùng nửa phần nội đan bản thân luyện chế thành thuốc dẫn, giúp hắn tăng tu vi.Sau khi hắn hoá thần, bước đầu tiên là giế/t chế/t ta, chỉ để lấy máu đầu tim của Phượng Hoàng tặng cho muội muội ta.Sao khi ta chế/t.Thiên hạ đại loạn, tộc Phượng Hoàng bị diệt.Phượng dân lưu lạc bị truy cùng diệt tận. Kẻ chủ mưu lại chính là muội muội ta. Một con rắn yêu được ta nhặt trong lần hạ phàm.Còn ta lúc sinh thời bị hắn hạ cổ tình, chấp mê bất ngộ. Đến tận khi chế/t cổ tình được hoá giải ta mới ngộ ra sự thật.Ta vì người mà nhập ma.Sau khi thành ma, ta hạ sá/t toàn bộ những kẻ từng hại ta. Nhưng rồi thiên đạo vẫn không tha cho ta, khiến ta hồn phi phách tán.Trước khi tan biến, ta dùng cấm thuật khiến bản thân trở lại thời còn chưa tu hình người.Kiếp này, người hãm hại ta, ta không ngại hoá ma mà tru diệt người!Vui lòng không reup.…

Có Một Cô Gái Luôn Chờ Anh Quay Người Lại

Có Một Cô Gái Luôn Chờ Anh Quay Người Lại

285 51 17

Nam chính: Lâm Vũ Thần(anh)Một chàng trai có khuôn mặt điềm tĩnh nhưng bản chất lại là một thanh niên rất... , học giỏi đặc biệt là môn Hóa.Nữ chính: Lưu Nguyệt Kiều(nó)Là cô gái ham ăn thân thiện, quan tâm mọi người, học ko giỏi lắm, đặc biệt kém môn Hóa( hề hề cho chúng nó bù trừ cho nhau). ********************Nó và anh là hai người xa lạ không quen biết. Vậy mà vào một tình huống nhỏ, nó lại thích anh. Ngày ngày nó lặng lẽ bước đi sau lưng anh, quan sát mọi cử chỉ hành động của anh dù là nhỏ nhất.Tình cảm của nó cứ dần dần lớn lên trong im lặng. Nó đau khi nhìn thấy anh cùng "người bạn gái tin đồn" đi cùng nhau, nắm tay nhau; nó vui khi thấy anh cười, tim nó đập loạn khi anh cùng nó đứng gần nhau trên xe buýt,.... Nó luôn cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình vì nó sợ khi biểu lộ ra rồi, nó sẽ không còn được ngắm nhìn anh, không được ngày ngày đi sau anh trên đoạn đường từ bến xe đến trường tuy ngắn nhưng khiến nó vui vẻ nữa... -----------------Nhắn nhủ tí nà:1,Lần đầu làm nên không được hay, mọi người đừng ném đá nha không sập nhà tui mất.2, Cầu mọi người không mang truyện ra khỏi đây nha. * Xin chân thành cảm ơn!*…

Đừng khóc nữa, tớ xót!

Đừng khóc nữa, tớ xót!

23 0 3

Có một chuyện kỳ lạ mà người lớn trong ngõ số 11 vẫn hay kể lại: Mười tám năm trước, tại cùng một phòng hộ sinh, Sương Minh ra đời trước. Nhưng phải đợi đúng một ngày sau, Hoàng Huân và Sương Lam mới lần lượt"dắt tay nhau"chào đời. Mẹ Huân vẫn hay trêu: "Cái thằng Huân này rõ lì, chắc nó mải đợi để nắm tay cái Lam ở nôi bên cạnh rồi mới chịu ra đây mà."Mười tám năm sau, Lâm Hoàng Huân vẫn cứ cái kiểu "khó ở" như thế. Trầm tính, lạnh lùng, cái bản mặt lúc nào cũng như kiểu cả thế giới này đang nợ tiền cậu không bằng. Cậu hờ hững với tất cả mọi người, nhưng lại đặc biệt "nhiều lời" với Sương Lam....Vào đêm sau khi biết điểm đại học, mấy đứa trong lớp rủ nhau đi nhậu một bữa. Thấy hơi say, Lam lảo đảo bước ra ngoài ban công hóng gió cho tỉnh táo.Một lúc, Hoàng Huân cũng im lặng rời bàn đi ra theo.Nửa tiếng sau, hai đứa trong hội bạn vừa đi vệ sinh vào thần thần bí bí kể lại: "Hồi nãy bọn tao thấy hai người họ đứng chỗ ban công. Sương Lam say quá trời luôn, cứ đứng vừa khóc vừa lảm nhảm cái gì đó rồi không biết hoa mắt thế nào mà còn... hôn lên cằm thằng Huân nữa!"Cả đám hốt hoảng: "Thôi xong, lần này chắc hai đứa nó tuyệt giao! Thằng Huân ghét nhất ai đụng vào người cơ mà."Thương và Minh nhìn nhau cười."Tuyệt cái gì mà tuyệt." Đứa bạn bên lắc đầu lia lịa: "Thằng Huân đứng hình mất mấy giây, xong tao thấy nó vòng tay ôm chặt eo Lam, vừa lau nước mắt vì cười quá nhiều của cô ấy vừa bảo...""Bảo, bảo gì? Nói mau!""Đừng khóc nữa, tớ xót.Hôn chệch rồi, thêm lần nữa đi... hôn lên trên này"…

Mặt nạ kẻ ngu viết truyện

Mặt nạ kẻ ngu viết truyện

18 0 2

Xin chào, những độc giả thân mến.Trước khi bước vào nơi này, xin hãy để lại não của ngươi ở cửa.Không cần khóa.Không ai trộm đâu.Vì trong đây, não không có giá trị sử dụng.Đây không hẳn là một câu chuyện.Thực ra, gọi nó là "truyện" có lẽ là một sự xúc phạm nhẹ nhàng đối với khái niệm truyện. Nơi này không có cốt truyện ổn định, không có tuyến nhân vật nghiêm túc, không có đại cục thâm sâu, càng không có logic đáng tin cậy.Đây chỉ là một bãi rác tinh thần được trang trí bằng ruy băng.Là nơi ta, một kẻ ngu đã cố ý quăng não đi, rồi nhặt lên bất cứ thứ gì mình thấy thú vị, kỳ quặc, buồn cười, mất trí, vô nghĩa, rồi ném thẳng vào các ngươi với vẻ mặt vô cùng chân thành.Hôm nay ta có thể giới thiệu một nhân vật.Ngày mai ta có thể kể một chuyện cười.Ngày kia ta có thể nghiêm túc phân tích vì sao một con vịt đội vương miện có tiềm năng thống trị vũ trụ.Và ngày kìa nữa?Không ai biết.Kể cả ta.Vì vậy, hỡi những ai từng đọc truyện khác của ta (nếu các ngươi đoán được đây là tài khoản clone của ai), xin hãy im lặng và quên hết những gì ngươi biết của ngươi về tác giả.Ở nơi này, tá không chịu trách nhiệm cho hình tượng, nhân cách, trí tuệ, logic, thế giới quan, hay bất kỳ tế bào não nào vô tình bị tổn thương trong quá trình đọc.Và nếu ngươi đồng ý với các điều trên thì....Hoan nghênh ngươi đến sân khấu của kẻ ngu.…

Quá khứ qua đi... Ta lại yêu (Có lẽ là yêu?) - Lục Song Nghi aka Su Horan

Quá khứ qua đi... Ta lại yêu (Có lẽ là yêu?) - Lục Song Nghi aka Su Horan

229 2 2

“Giữa dòng đời xô đẩy, tôi tìm em, em tìm ai?” “Ôm chặt tôi vào nhé, đời này kiếp này, đừng buông tay”“Tô Mạch Diệp khẽ hôn lên mắt cô, hắn đặt một nụ hôn nhẹ nhàng như chuồn chuồn nước khẽ đậu. “Cảnh  Mạc Ngôn, hãy để tôi che lấp những thứ đáng khinh đó ra khỏi đôi mắt em nhé, im lặng nào, tôi sẽ giúp em xóa nhòa nước mắt”“Từ khi nào, anh yêu em không phải vì sẽ được yêu… mà chỉ đơn giản là để yêu em. Từ khi nào, cho dù có buồn đau, giằng xé anh vẫn không thể từ bỏ em… Anh hoàn toàn không biết…chỉ biết bất chấp tất cả để giữ em ở đó, gần anh.”“Người yêu ư? Tôi không biết. Tôi không biết cô ấy có yêu tôi không. Tôi cũng không biết tôi có yêu cô ấy không. Tôi chỉ biết cô ấy là người tôi nghĩ đến. Cô ấy là giọng nói tôi muốn nghe. Cô ấy là gương mặt tôi ngóng nhìn.”Khi cô muốn ăn kẹo, anh muacho cô, tinh nghịch véo mũi cô mà nói: “Ngôn Ngôn, kẹo này không phải miễn phí, lần sau em nhất định phải đền bù cho anh!”Khi cô khóc, anh cho cô mượn bờ vai, chỉ khẽ an ủi: “Ngôn Ngôn, vai anh chỉ dành cho cô gái anh yêu thương nhất dựa vào, em không yêu thương anh như vậy, em nhất định phải đền bù cho anh!”…Nhưng giờ phút này, cô chỉ biết ngây ngốc nhìn anh trong lòng mình, nhìn anh khóc khăn nở một nụ cười, nhìn anh rướn đôi bàn tay trắng bệnh vuốt nhẹ lên mái tóc rối bù của cô, nhìn máu tươi thấm đỏ bộ váy cưới trắng tinh khôi của mình…“Ngôn Ngôn, trái tim này, sớm đã không còn là của anh, anh không đòi lại của em, cũng không cần em đền bù, chỉ cần để anh – tiếp tục được yêu em như vậy, tiếp tục được thấy em hạnh phúc. Anh sẽ trưởng thành, anh sẽ buông tay…, em nhất định phải hạnh phúc nhé! Ngôn Ngôn, anh chỉ cần một góc nhỏ trong trái tim em, chỉ cần một góc khuất để em mãi không quên thôi,… như vậy đâu tính là quá tham lam đúng không?...”…

Ánh Sáng Không Dành Cho Em

Ánh Sáng Không Dành Cho Em

0 0 5

Lâm Nguyệt - một cô gái có tuổi thơ phủ kín bởi bóng tối. Bố mất sớm, mẹ tái hôn với người đàn ông tưởng hiền lành nhưng hoá ra là kẻ đồi bại. Từ năm mười hai tuổi, Lâm Nguyệt sống trong sợ hãi, bị bố dượng quấy rối mà không thể nói với ai. Ánh sáng duy nhất trong những năm tháng ấy là ước mơ được thoát khỏi địa ngục mang tên "gia đình" ấy chính là con đường đại học.Khi vào đại học, Lâm Nguyệt như được hít thở bầu không khí của một thế giới khác. Ở đó, cô gặp Duy Khang - giảng viên hướng dẫn tận tâm, dịu dàng và là người đầu tiên khiến cô tin rằng trên đời vẫn có những người tốt. Anh trở thành "ánh sáng" trong cuộc đời u tối của cô, dù cô biết mình chỉ có thể đứng nhìn từ xa, mang theo sự ngưỡng mộ lặng lẽ và biết ơn sâu sắc.Ra trường, Lâm Nguyệt phải đối mặt với hiện thực tàn nhẫn. Mẹ mất, bố dượng vẫn ám ảnh đời cô. Trong lúc chống cự tuyệt vọng, cô vô tình khiến hắn thiệt mạng. Cái chết ấy giải thoát cho cô, nhưng cũng đẩy cô vào vòng lao lý. Trong phiên toà, Duy Khang xuất hiện - với tư cách người chứng nhận nhân phẩm cho cô. Anh vẫn là ánh sáng ấy, nhưng nay đã thuộc về người khác.Những năm sau, Lâm Nguyệt sống lặng lẽ, mang trong tim căn bệnh và ký ức về người thầy năm xưa. Đến khi cái chết đến trong lặng thầm, người ta chỉ tìm thấy một lá thư chưa gửi:"Em chưa từng nói, nhưng em đã từng rất yêu anh. Cảm ơn vì đã tồn tại, dù chỉ là trong ký ức của em."Vài tuần sau, Duy Khang nhận được thư - họ tìm thấy tên anh trong danh sách liên hệ của cô. Anh đọc, im lặng rất lâu.…

Câu truyện trong mơ, giấc mơ của quá khứ

Câu truyện trong mơ, giấc mơ của quá khứ

0 0 1

Tình yêu trong đời thực hiếm khi là một bản anh hùng ca với những trận chiến rồng và phép màu. Nó thường không có những khung cảnh hoàng tráng, những lời nói tuyệt mỹ hay cái chết bi hùng để khắc sâu vào ký ức.Nhưng nó ĐẸP theo một cách khác.Nó đẹp ở sự kiên nhẫn. Là khi hai người chọn ở bên nhau, không phải chỉ trong ánh hào quang, mà còn trong những buổi chiều mệt nhoài, những lúc bực dọc vì chuyện cơm áo gạo tiền, và những thất vọng nho nhỏ.Nó đẹp ở sự bình dị. Là một bàn tay nắm chặt khi bạn sợ hãi, một tách trà nóng đặt trên bàn làm việc khuya, một cái ôm im lặng khi bạn thất bại, hay một trận cãi vã rồi cả hai cùng nhìn nhau mà cười, vì chẳng nhớ nổi nguyên do.Nó đẹp ở sự lựa chọn. Tình yêu không phải lúc nào cũng là cảm xúc mãnh liệt, mà là một chuỗi những lựa chọn mỗi ngày. Chọn tha thứ. Chọn thấu hiểu. Chọn hy sinh. Chọn ở lại. Chọn yêu thương ngay cả khi "cảm giác" yêu có lúc đã không còn rực cháy như ban đầu.Vậy, có một "Elia và Saya" ngoài đời thực không?Có lẽ, không theo đúng nghĩa đen với rồng và phép thuật. Nhưng tinh thần của họ - sự gắn kết, sự sẵn sàng hy sinh, sự chữa lành và nâng đỡ lẫn nhau - thì có.Nó tồn tại trong:· Một đôi vợ chồng già nắm tay nhau dạo bộ mỗi sáng.· Một người bạn đời thức đêm chăm sóc khi đối phương ốm đau.· Hai con người cùng nhau xây dựng một tổ ấm từ hai bàn tay trắng.· Sự chấp nhận tất cả những khiếm khuyết và vết sẹo của nhau.Vậy nên, tôi tin rằng những câu chuyện tình đẹp như trong mơ không phải là sự dối trá. Chúng là sự phóng chi…

Nắng ấm mùa Xuân

Nắng ấm mùa Xuân

24 0 23

Giữa một thị trấn nhỏ nơi mùa xuân đến chậm hơn lời hẹn, có hai con người mang theo những vết nứt riêng trong tim. Cô đến để trốn chạy một quá khứ đổ vỡ, mang theo nỗi sợ yêu thêm lần nữa. Anh ở lại, lặng lẽ như mảnh sân đầy nắng, quen với việc đứng bên lề hạnh phúc của người khác.Họ gặp nhau không ồn ào, không định mệnh rực rỡ-chỉ là những buổi sáng gió nhẹ, những chiều muộn có ánh nắng vương trên hiên nhà, và những khoảng lặng đủ dài để lắng nghe nhịp tim mình. Tình cảm nảy mầm chậm rãi, mong manh như mầm non đầu xuân, vừa đủ ấm để hy vọng, vừa đủ lạnh để sợ hãi.Khi quá khứ quay về gõ cửa, lựa chọn đặt ra không phải là yêu hay rời đi, mà là dám tin hay tiếp tục khép chặt lòng mình. Nắng ấm mùa Xuân là câu chuyện về sự chữa lành, về thứ tình yêu không ồn ào nhưng bền bỉ-như nắng, chỉ cần ở đó, đủ lâu, mọi mùa đông rồi cũng sẽ tan.…

Nắng Xuân Trường Và Nụ Cười Của Em

Nắng Xuân Trường Và Nụ Cười Của Em

9 1 1

"Nếu cuộc đời là một cuốn sách, thì tuổi mười bảy của tôi chính là chương nhiều nước mắt nhất. Tôi cứ nghĩ sẽ chẳng ai đủ kiên nhẫn để đọc hết những trang buồn ấy. Nhưng rồi... cậu xuất hiện - Nguyễn Gia Nhật Minh. Một người lặng lẽ lật từng trang đời tôi, rồi dịu dàng viết tiếp bằng mực của yêu thương."Mai An Vy - là một cô nàng mỏng manh, gương mặt sắc nét khiến ai cũng phải ngước nhìn, dù tính cách khá trầm lặng nhưng rất được lòng những người khác, chớ thay cũng vì cái sắc ấy mà không may gieo cho mình nhiều rủi ro.Quá khứ nhiều tổn thương khiến cô gái ấy dần học cách giấu nỗi đau sau những nụ cười gượng, học cách im lặng để không ai nhận ra trái tim mình rạn nứt.Nhưng bên trong vẻ ngoài yếu mềm ấy là một tâm hồn khát khao được yêu thương, được chở che và được chữa lành.Và rồi cô gặp được Minh, người con trai duy nhất cứu rỗi được trái tim lạnh buốt ấy ra khỏi nơi đáy vực sâu tăm tối lạnh lẽo kia.Nguyễn Gia Nhật Minh - là học sinh nổi bật của lớp với thành tích học tập giỏi, tính cách hoạt bát, nhiệt tình và luôn mang lại cảm giác ấm áp cho mọi người xung quanh. Ở Minh có một sức hút kỳ lạ: sự tự tin pha chút tinh nghịch, nhưng sâu thẳm lại là một trái tim rất chân thành và bao dung.Nhật Minh giống như ánh mặt trời - tỏa sáng, xua đi bóng tối, và cũng là người đủ kiên nhẫn để đến gần, chạm vào những vết thương mà An Vy luôn muốn giấu kín.Hai con người mang cho mình môi trường cuộc sống và địa vị trong xã hội hoàn toàn đối lập nhau, liệu mối tình duyên chớm nở này sẽ đi đến…

ZERO REGISTER

ZERO REGISTER

17 0 17

Hiii, mình là Shinatan, gọi mình là Shinn cũng được.Mình bắt đầu lên ý tưởng cho bộ này vào khoảng 2 năm trước, nhưng giờ mới chính thức biến nó thành hiện thực, rất mong mọi người ủng hộ!!Nếu có gì chưa được hay, rất mong mọi người chỉ ra để mình cải thiện, đừng gạch đá nhé.-----------------------------------------------------------------------------------------------------------Trong một cuộc chiến nơi sự thật bị làm phẳng,những cái tên biến mất trước cả khi được ghi nhớ.ZERO REGISTER kể về những chiến binhbước đi giữa dư âm chiến trường,nơi tồn tại và bị xóa chỉ cách nhau một dòng báo cáo.-----------------------------------------------------------------------------------------------------…

Bạn Của Tớ, Thanh Xuân Của Tớ

Bạn Của Tớ, Thanh Xuân Của Tớ

180 0 48

Giới thiệu: Mùa đông khắc nghiệt là thế nhưng sự dịu dàng của cậu vẫn in sâu trong tâm trí tôi. "Nhật Minh Phong" tôi thích cậu, chính là thích cậu đấy!!Tác giả: Nguyệt MộcẢnh bìa chỉ mang tính chất minh họa, tớ lấy trên pin(≧▽≦)…

《Sau Khi Biết Mình Là Pháo Hôi, Tôi Bắt Đầu Nuôi Dưỡng Một Kẻ Điên》

《Sau Khi Biết Mình Là Pháo Hôi, Tôi Bắt Đầu Nuôi Dưỡng Một Kẻ Điên》

74 7 4

Toàn trường trung học số 1 đều biết một chuyện.Tống Tri Hạ thích Giang Dục.Thích đến mức không cần tự tôn.Thích đến mức dù bị từ chối bao nhiêu lần, cậu vẫn có thể mỉm cười xuất hiện trước mặt hắn vào ngày hôm sau.Có người nói cậu si tình.Có người nói cậu không biết xấu hổ.Cũng có người nói - cậu chỉ đang tự làm nhục mình.Nhưng Tống Tri Hạ không quan tâm.Cậu vẫn cười.Vẫn trêu chọc.Vẫn dùng đôi mắt đào hoa xinh đẹp đó nhìn Giang Dục.Giống như trên đời này, chỉ có một mình hắn.-Cho đến ngày cậu bị từ chối lần nữa.Ở hành lang tầng ba.Trước mặt rất nhiều người.Giang Dục nói với cậu:"Tôi không thích cậu."Giọng nói lạnh lùng.Không để lại bất cứ đường lui nào.Nếu là trước đây, Tống Tri Hạ sẽ cười, sẽ tiếp tục dây dưa, sẽ giả vờ như không nghe thấy.Nhưng lần này.Cậu chỉ nhìn hắn.Sau đó cười.Nói:"Ừ, biết rồi."Rồi quay người rời đi.Không quay đầu lại.-Không ai biết.Đêm hôm đó.Tống Tri Hạ đã mơ một giấc mơ.Trong mơ.Đây là một cuốn tiểu thuyết.Một cuốn tiểu thuyết học đường rất phổ biến.Nam chính là Giang Dục.Nữ chính là Hạ Vi.Còn cậu,Chỉ là một pháo hôi.Một nhân vật phụ dùng để làm nền cho tình yêu của bọn họ.Cậu theo đuổi nam chính.Bị từ chối.Bị chế giễu.Sau đó biến mất.Không ai nhớ đến.-Khi tỉnh dậy.Trong đầu cậu xuất hiện một giọng nói.【Đinh.】【Hệ thống công lược 0617 đã khởi động.】【Nhiệm vụ: Công lược mục tiêu - Lục Trầm.】-Tống Tri Hạ nhìn về phía góc lớp.Thiếu niên kia đang ngủ.Im lặng.Bình thường.Không đáng chú ý.Gi…