design
cùng làm đẹp nào <3…
Hắn và cô lớn lên cùng nhau, bên nhau từ khi hai đứa trẻ vừa chào đời. Năm cô lên sáu, hắn tặng cô cả hộp kẹo ngọt và hứa sẽ luôn chơi cùng cô. Lúc mười một, ngày nào hắn cũng đợi trước nhà để đưa cô đến trường, hồn nhiên và thương cô nhiều đến thế mà! Đến lần sinh nhật mười tám tuổi, hắn trao cô đóa bạch tuyết cầu tinh khôi như vẻ đẹp cô. Hắn nguyện chăm sóc mỗi lúc cô đau ốm, che chở khi cô ở trạng thái tồi tệ nhất.Đến lúc cô hai lăm, hắn mong muốn lấy được cô, tặng cô chiếc nhẫn DR nhưng cô lại một mực phũ bỏ hắn. Cả hai bên nhau lâu như vậy, lí nào cô rời đi mà chưa từng ngoảnh lại nhìn hắn một lần??Chuyện chuyển thể từ mối tình thời cấp 2 của Phạm Thùy Duyên và Đỗ Anh Kiệt…
Thế giới của dyn…
Nếu Takemichi làm anh của kazutora thì sao?Nếu em là kẻ giết người ko cảm xúc thì như nào?_Đây là fic đầu tay của toi mong các cô ko ném gạch :).Mạch truyện là tôi nghĩ ra .Tôi có đọc qua vài fic nên có giống thì các cô bỏ qua cho toi nha.Thể loại :Đam mỹ,OOC,HE..BE??,ngọt,hài,... .CP phụ:(Hina x Emma x Yuzuha x Akane)_ko có ai chết cã !!…
Sau cú va chạm kinh hoàng cướp đi người mẹ thân yêu, Tiêu Hy - CEO trẻ tài năng của MediGroup - chỉ còn là cái xác không hồn bị nhốt trong căn phòng sang trọng nhất Bệnh viện Đông Dương. Những viên thuốc chống trầm cảm và bàn tay lạnh giá của Diệp Vấn - vị bác sĩ tâm lý xinh đẹp - là thứ duy nhất níu cô lại với thế giới này.* *Nhưng liệu tình yêu có đủ sức cứu rỗi một tâm hồn đã vỡ vụn? Khi sự thật về vụ tai nạn dần hé mở, khi ranh giới giữa bác sĩ và bệnh nhân bị xóa nhòa bởi những đêm mưa trộn lẫn mồ hôi và nước mắt, cả hai sẽ phải đối mặt với câu hỏi: Yêu nhau là cách duy nhất để hàn gắn, hay chính là liều thuốc độc khiến vết thương không bao giờ lành?* *Và rồi... chiếc hộp thuốc rỗng cuối cùng sẽ nằm trong tay ai?…
Nói Yêu Em Đi…
Tác giả: Dynwine007Edit: Xóm bè lá - lẩu ếch cayThể loại: Học đường/ Đam mỹ/ Nhẹ nhàng/ .._______________________Author: Dynwine007Vương Bắc Phong gõ gõ đầu bút trên trang giấy trắng, mắt cậu đượm buồn. Tay nhỏ nghiên bút bắt đầu viết. "Gửi đến em - Người con trai tôi thầm yêu. Em có nhớ không, ngày đầu tiên tôi gặp em đang ngồi một mình giữa cánh đồng hoa dại sau núi, tôi mở lời một câu chào đơn giản nhưng nó như sợi dây kết nối ta lại gần nhau. Rồi đến ngày thả Hoa Đăng, khi tôi lấy hết can đảm để chào lại và được em hỏi có đi với ai không, em chỉ cười. Nụ cười ấm áp đã sưởi ấm trái tim tôi. Điều đó đã mở ra cây cầu kết nên duyên nối giữa hai ta." Vương Bắc Phong vừa buông bút xuống bàn, tay cậu ôm lấy ngực mình mà hộc ra rất nhiều máu tươi. Cậu dùng chút sức còn lại gắng gượng đau ngước mắt nhìn tấm ảnh hai người đàn ông khoác lên bộ đồ cưới tuyệt đẹp, nước mắt nóng hổi rơi lả chã trên gò má đã thoi thóp của cậu. Vương Bắc Phong vừa khóc vừa đau khổ ôm lấy tấm ảnh cưới chỉ còn một nửa của cậu...nó bị xé rách như con tim cậu vậy."Nếu kiếp sau..anh đã uống canh Mạnh Bà mà chưa thể quên được em, thì chúng ta lại cưới nhau nhé! Dương Chí Quốc.". Không một lời, cánh hoa trắng rơi xuống nền đất lạnh lẽo..lạnh quá...tệ quá...…
chill cùng mình nhé! mình sẽ ôm bạn .. nếu bạn cảm thấy cô đơn ^^…
vì dạo gần đây mình khá yêu thích 2 bạn nhưng thấy ít người viết fic về 2 bạn quá nên mình muốn viết 1 chút.…
Anh và cậu crush nhau đã lâu nhưng không ai dám nói ra.Cả hai đều bày mưu để dụ dỗ đối phương cuối cùng vào ngày sinh nhật lần thứ 17 của cậu anh đã ăn cậu rồi hai người chính thức hẹn hò. Sau một khoảng thời gian anh và cậu đã công khai với gia đình và Bị gia đình phản đối Nên anh đã lên kế hoạch để giết cha mình và rồi lên ngôi chủ của gia tộc và cưới cậu vợ dưới sự đồng ý của tất cả mọi người vì nếu có người phản đối anh sẽ không chừng chừ mà giết người đó và rồi anh và cậu sống hạnh phúc với nhau và họ đã nhận nuôi một Tiểu bảo bốiEnd..:))…
Một cô gái bình thường bỗng nên duyên với một chàng trai sau một vụ tai nạn nhớ đời!…
Truyện lấy cảm hứng từ 1 bộ phim…
Nhìn lên tựa đề 👆🏻…
Bỉ Ngạn Hoa, sưu tầm…