Kiến Sầu đã chết, bị phu quân giết chết để chứng đạo, mất đi đứa con còn chưa kịp chào đời, nàng mang nỗi thù hận tiến vào Thập Cửu Châu để tìm kiếm kẻ phụ tình.Nàng đã chết, linh hồn chắp vá không đầy đủ, mạch lạc trong cơ thể phân hủy không hồi phục được, nhưng giờ nàng dùng chính cơ thể ấy làm "Nhân khí" diệt mọi kẻ thù.Tạ Bất Thần, phu quân của Kiến Sầu vì sao có thể nhẫn tâm Sát thê chứng đạo, vì sao phải càng yêu càng giết?…
A Viennese Afternoon - Trans/Vie [Napoleon Solo x Illya Kuryakin - The Man From U.N.C.L.E]Author: kestra_troihttps://archiveofourown.org/works/13803789 - Summary: Napoleon ducks into a souvenir shop. Illya follows. Feels happen. Based on a Tumblr prompt. - Notes:This is the prompt that inspired this drabble: https://justfloatinginmyhead.tumblr.com/post/170068444941/imagine-your-otp-on-a-holiday-person-a-so-whatI followed it mostly, but I think my drabble is a bit more angst-y than the prompt intended.And just for the record I know nothing about Vienna, so...enjoy!------Được lấy từ tác phẩm gốc.…
Tác phẩm: Mang theo Hồ Đồ hệ thống truy nữ hoàngTác giả: Văn Nhã Ai Cập Miêu.Thể loại truyện: Nguyên sang, Bách hợp, Giả tưởng, Lịch sử, tình cảm, Hỗ công, Chính kịch, Bách hợp cung đình.Tiến độ: Hoàn thànhSố lượng từ toàn truyện: 337876 chữ…
Linh Quỳnh vì kiếm chút thu nhập, vào trò chơi thể nghiệm sự hố, mệt đến chết đi sống lại cũng không kiếm được bao nhiêu tiền, dự định làm xong một lượt cuối cùng liền sẽ thoát hố. Kết quả hố này còn chưa ra được, đã lại lọt vào một cái hố lớn hơn nữa...Linh Quỳnh: Nhớ năm đó ngày nào ta cũng tỉnh lại trên giường lớn mấy trăm mét, 100 người hầu đang đứng chờ mặc quần áo cho ta...Hệ thống: Tỉnh lại! Cô đến 1m² cũng không có.Linh Quỳnh: A! Phàm nhân chính là ghen ghét sắc đẹp của ta, không có cách nào, ai bảo ta có tiền như vậy.Hệ thống: Tỉnh lại! Xem lại số dư còn trong thẻ của cô!! Cô đã nghèo đến mức màn thầu còn không có mà ăn.Linh Quỳnh: Ta đã từng vô địch thiên hạ, hưởng thụ bầu không khí cô đơn của sự vô địch trên thế gian này...Hệ thống: Tỉnh lại! Trước tiên cô đứng lên từ dưới đất đã! Linh Quỳnh: Ta người gặp người thích, hoa gặp hoa nở...Hệ thống: Tỉnh!!!Người đàn ông của cô sắp treo rồi kìa! Linh Quỳnh: Dìu ta đứng lên, ta còn có thể chiến.…
Điểm số vô tình tạo ra một áp lực rất lớn đối với mỗi học sinh buộc học sinh phải quyết tâm học tập bằng mọi giá, thậm chí có thể gian lận trong thi cử. Cha mẹ so sánh điểm số của con mình với con người ta khiến bản thân học sinh tự ti không dám thể hiện. Thầy cô đánh giá học sinh theo một tiêu chuẩn chung nhưng mỗi học sinh lại giỏi theo một cách khác nhau.…
Tên gốc: 梦Tác giả: 钱小攻的孔小受 (Tiền tiểu công và Khổng tiểu thụ)Link: http://www.weibo.com/ttarticle/p/show?id=2309404003784522104236Edit: ShinMoney57Vẫn là dịch chui nên không re up dưới mọi hình thức nha mọi người…
https://archiveofourown.org/works/37868062Tóm lược:Marco đã rất lo lắng khi để Ace tới nhà của mình. Bộ sưu tập đồ trang trí của anh là không hề bình thường đối với những người ở độ tuổi của anh ấy.…
Tác giả: Vô Nhục Bất HoanĐồng nghiệp / hỗn cùng / cổ đại / cao H / chính kịch / ngược thân / gia tộc《 Kim Bình Mai 》 vì đại bối cảnh đồng nhân văn.Trong truyện gốc, Tây Môn Khánh vốn nên làm phiên mười sáu cái mỹ nhân cùng hai cái nam nhân.Nhưng này thiên sẽ có thật lớn cải biên. Tây Môn Khánh sẽ làm phiên mười mấy nam nhân cùng mười mấy mỹ nhân.Tóm lại là một thiên từ đầu sảng đến đuôi tác phẩm. Tây Môn Khánh là bổn văn duy nhất vai chính!Cảnh báo có lôi công bị liếm mặt sao __________https://www.haitangkanshu.com/book/56431419678789/56785316814917.html…
Một buổi chiều lộng gió, Thảo Nguyên nhìn thấy cậu - chàng trai với ánh mắt trầm lặng và nụ cười thoáng qua giữa sân thể dục.Cô không biết tên, không biết lớp, chỉ biết bản thân đã vô thức dõi theo.Từ cái nhìn đầu tiên, cô tìm đủ mọi cách để bắt chuyện, để xin được liên lạc.Và rồi, hai người bắt đầu nhắn tin - từng dòng chữ đơn giản, nhưng ấm áp đến lạ.Chỉ là, mọi thứ chưa kịp rõ ràng...Thì một điều không ai ngờ tới đã xảy ra.Trong những ngày dịu dàng ấy, họ đã kịp nhớ nhau.Nhưng có kịp giữ lấy nhau không... thì không ai trả lời được.…
Author: GeniuSG1FTên đầy đủ: Người đẹp Heo con ngủ trong rừng và Hoàng tử Đại Bàng của cậu ấy.Fic dịch chưa được sự cho phép của tác giả, vui lòng không mang ra ngoài.Link fic gốc: https://archiveofourown.org/works/78531341…
Author: HerPrettySmileTranslator: luft_menschWarning: Fic dịch chưa có sự đồng ý của tác giả gốc, vui lòng không mang đi bất kỳ đâu.Summary:Câu chuyện #1: "Lâu lắm rồi tôi mới được thấy nụ cười của cậu."Câu chuyện #2: "Anh xin lỗi... vì đã rời đi lần nữa."Câu chuyện #3: AU. Sakura tự hỏi tại sao cậu bạn cùng nhóm đẹp trai của mình không nói gì cả.Câu chuyện #4: Suy nghĩ của Sasuke và Sakura trong Khu rừng chết chóc.Câu chuyện thứ 5: Trên thực tế, họ chỉ để mắt đến nhau.Câu chuyện #6: Sau một thời gian dài, cuối cùng họ cũng ở dưới cùng một bầu trời.Câu chuyện #7: Có vẻ điều này không cần thiết, nhưng đối với Sasuke, nó rất quan trọng.Câu chuyện #8: Khi Sasuke đến thăm Konoha, một trong những điều đầu tiên anh làm là cướp đi người đồng đội nữ của mình.Câu chuyện #9: Trên Tumblr, Sakura là một fan hâm mộ của blogger nghệ sĩ nổi tiếng, LucidHypnosis. Cô không mong đợi anh ấy được chú ý hoặc thậm chí gửi cho cô ấy một tin nhắn, nhưng anh ấy đã làm như thế, và cô đã rất vui mừng!Câu chuyện #10: Sasuke nhớ lại rất rõ ràng việc mẹ anh ru anh bằng một bài hát khi anh còn bé. Đó là bài hát yêu thích duy nhất của anh khi đó, và thậm chí cho đến khi anh ấy lớn lên. Ngay cả sau khi mẹ anh qua đời. Nhưng không có cô ấy, những cơn ác mộng của anh ấy là không thể tránh khỏi.[Bộ sưu tập các oneshot của SasuSaku]Source: https://archiveofourown.org/works/18480022/chapters/43787740…
Oner bị mắc kẹt giữa việc vừa phải là người đi rừng của T1, vừa phải là Spider Man thân thiện của Seoul. Mọi chuyện trở nên phức tạp hơn khi người đi đường trên trong đội bắt đầu có hứng thú với bản thể siêu anh hùng của anh. .Cảm hứng về Marvel Au được lấy từ một bình luận trên YT "Gumayusi mở ra một cánh cổng dẫn đến một chiều không gian khác, ở nơi đó Oner vốn dĩ đã là Spider Man."...Link gốc: https://archiveofourown.org/works/54413116/chapters/137833543…
"Tôi bị bệnh rồi sao, bác sĩ?""Xin lỗi, tôi thật sự hết cách rồi, anh chỉ còn 3 năm nữa thôi."Anh gật đầu rồi bước đi, anh không thể yêu cô nữa rồi.3 năm sau trong một phòng bệnh, vẫn là anh nhưng không còn vẻ điển trai nữa mà thay vào đó là khuôn mặt nhợt nhạt.Cô ngồi cạnh anh và hỏi:"Ở đó có đẹp như trần gian không anh?"…