Hành trình trưởng thành của Thư và Thành giống như hai quỹ đạo song song khác nhau, tưởng chừng như không có bất cứ giao điểm nào. Nhưng một bước ngoặt xảy ra, khiến cho hai đường thẳng đấy giao nhau tại nhiều điểm của cuộc đời: Tình bạn và Tình yêu. Dù cho tình cảm ấy đến từ một phía hay hai phía, nó đều là những rung động đầu đời của tuổi trẻ. Là định mệnh hay nghiệt duyên, hãy để thời gian chứng minh tất cả. "Chúc cậu bước sang chương mới của cuộc đời với thật nhiều may mắn, tương lai tiền đồ như gấm, luôn giữ được nụ cười trên môi. Tớ không mong cầu gì nhiều, chỉ mong cậu sống một đời mạnh khỏe, vui vẻ, hạnh phúc, bình bình an an."…
Tác giả: Tang KiềuTình Trạng: Đang lết.Trang web đăng chính thống: WattpadThể loại: Mỹ diện Công nhưng tâm tư vừa lệch lạc vừa tam quan bất chính - Thụ nhu nhược si tình yêu thầm Công nhưng không thể thừa nhận. Em trai x Anh Trai (Không cùng huyết thống, thụ là con riêng của mẹ kế công.) Showbiz, Giới Giải Trí, Song hướng yêu thầm, Cao H, thao túng tâm lý, có vấn đề về tam quan, ngược ngọt lẫn lộn. (cảnh báo: Công có đời sống buông thả.)Văn Án:Lần đầu tiên nhìn thấy Trịnh Thường Nghiên, trong đầu Đình Nghiêm Lạc chỉ có một câu hỏi."Trên đời này thật sự có người... có thể toả sáng rực rỡ đến vậy sao?" Đứa trẻ sáu tuổi, nhỏ hơn Nghiêm Lạc chỉ hai tuổi, đem bông hoa anh túc vừa hái được cài lên bên tai phải của Nghiêm Lạc, trên môi treo nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai, giọng nói ngọt ngào trong trẻo."Anh hai, đẹp lắm."Cũng cùng một câu nói đó mười một năm sau, ánh đèn mờ đổ lên cơ thể của hai người đang dựa vào nhau, Thường Nghiên ở phía sau, hơi thở dồn dập gấp gáp, chóp mũi dán vào sau gáy Nghiêm Lạc rải những chiếc hôn xuống, cố tình tạo ra vết tích như đánh dấu vật sở hữu, cụp mắt ngắm nhìn khuôn mặt đỏ ửng lấm tấm những hạt mồ hôi hoà cùng tiếng nỉ non, Thường Nghiên cong môi cười, giọng nói trầm thấp khàn đặc."Anh hai, đẹp lắm."Đó là lần đầu tiên Đình Nghiêm Lạc cảm thấy không còn gì hối tiếc trên đời nữa.Nhưng . . .Đêm mà Đình Nghiêm Lạc ngỡ mình hạnh phúc nhất, cũng chính trong đêm đó, mẹ của cậu ta đã - Tự sát.___…
những mẩu cảm xúc ngăn ngắn kèm những câu hát da diết, viết trong những lúc tâm trạng tuột dốc, dành cho những phút mệt mỏi đến rã rời mà con tim vẫn không thôi giằng xé... những day dứt gần như đóng chiếm trái tim và lại nhói đau mỗi khi mưa về... những tình cảm mà ai cũng đã từng trải qua, từng đau đáu, từng không bao giờ muốn buông. dù đau.cầm lên được nhưng liệu có đặt xuống được không...yêu hay không yêu, liệu có thay đổi được gì...…
Đây là những dòng xúc cảm của riêng bản thân mình thời học sinh, một ít cảm xúc trào dâng như giọt nước tràn ly mà mình nghĩ có lẽ tất cả các bạn nào đang theo đuổi mối tình đơn phương đều trải qua.Văn mình không hay và trôi chảy, nhưng đây cũng chỉ là một ít cảm xúc bé nhỏ tuổi học trò của mình. Đoạn văn này được tìm thấy khi vô tình lục lại Drive điện thoại nhiều năm trước, đọc cũng thật ngây ngô và hài hước, đượm chút nỗi buồn vu vơ của tình yêu tuổi học trò dù chỉ là mối tình đơn phương. Chuyện cũng qua lâu nên mình không cất giữ mãi cho riêng mình nữa và mình sẽ chia sẻ nó để một phần nào kí ức về tình yêu ngây ngô, trong sáng đó không bị lãng quên.…
Mặc Tử Hoà là một cậu học sinh bình thường cậu luôn sống trong hoà bình, cậu là học sinh lạc quan vui tươi gặp ai cũng có thể cười rạng rỡ nụ cười trên môi luôn là ánh nắng mặt trời của vô số người cô đơn. Cậu đang đi học trên con đường hằng ngày thì phải dừng chân vì cậu đã bị tiếng sét ái tình vượt qua như cơn gió lướt nhẹ, cậu đã biết yêu một người là như thế nào, và người làm cậu bị trúng tiếng sét ái tình đấy là một học sinh năm trên có tên là Tuệ Tĩnh Tâm anh chính là một học sinh nổi tiếng gái theo ầm ầm và anh cũng là một học sinh giỏi toàn trường nhưng vì lý do cá nhân nên anh phải chuyển trường vì trường của anh khá xa nên phải chuyển luôn nhà. Và đó là lý do ngày hôm nay cậu đã gặp được anh và cuộc theo đuổi đơn phương của cậu sẽ được bắt đầu sẽ như thế nào? hãy theo dõi cốt truyện để biết thêm tình tiết!…
Lục Quân Ninh là thiếu gia nhà giàu, con ông trùm bất động sản XXL. Nghe danh thì oai nhưng thực chất là một thanh niên 16 tuổi tính tình chảnh chọe, khó chiều, miệng thì độc địa mà tay chân thì nhàn rỗi. Anh chỉ chơi thân với mỗi hai thằng bạn: Lâm Hiểu - nhà bán gà rán, suốt ngày lẽo đẽo theo "anh em ngọt xớt" để chăm sóc thiếu gia; và Cố Diên - bạn nối váy từ nhỏ, thâm trầm và kín tiếng. Cả ba trải qua một thời thanh xuân vô tư, cùng nhau trốn học đi coi phim, đi hội chợ, bàn chuyện nhân sinh kiểu trẻ con. Nhưng giữa những cuộc vui đó là những khác biệt về quan điểm và sự toan tính ngầm của thế giới người lớn đang dần lộ diện.…
Tên : Chỉ là...Tác giả : gautruc201 (Chúc Chúc)Thể loại : Đam mỹ, hiện đại, đồng nhân, ngược, hiện thực hướng, niên thượng,... Trạng thái : Đang tiến hành...Pairing : Ngọc Tảo Tiền x Sơn Phong... Tên hồ ly kia thật phiền phức... Chỉ là... Y luyến tiếc muốn ở lại trong lòng ngực hắn lâu hơn. Thứ tình cảm đi ngược lại đạo lý này vốn không nên tồn tại... Chỉ là... Y không kiềm được ngày càng lún sâu vào nó. Cuộc sống mỗi ngày của hắn và y ngày càng hạnh phúc... Chỉ là... Y đã đến lúc tỉnh dậy khỏi giấc mơ suốt bấy lâu kia rồi. . . . Hi vọng là mọi người sẽ không đem đi reup ở đâu cả. Mà truyện nhảm thế này thì chả có ai gảnh mà đem đi reup đâu ha. ( ͡ಥ ͜ʖ ͡ಥ)…
ĐOÁ LƯU LY CUỐI CÙNGThể loại: Bách hợp, ngược tâmTác giả: Yan_RosieKhông đồng ý reup dưới mọi hình thức!Cho em vay thêm 5 năm nữa để yêu cô, có được không? 5 năm để tự lừa dối chính mình... Nếu đến lúc đó, trái tim cô vẫn là một cánh cửa đóng chặt, em sẽ tự mình xóa sạch mọi dấu vết của bản thân, trả cô về với thế giới không có em, mang theo tình yêu tàn lụy này mà biến mất.12.4.2026 -…
Nhược Lam - một cô gái luôn mang trên môi nụ cười dịu dàng, ánh mắt hòa nhã, tính cách hòa đồng... nhưng tất cả chỉ là lớp mặt nạ cô khoác lên để giấu đi sự mệt mỏi và những mặc cảm âm thầm trong lòng.Vào buổi tổng kết năm lớp 7, cô tình cờ gặp một cậu nhóc xa lạ - người duy nhất khiến cô cảm thấy lớp mặt nạ ấy bị lay động. Trong đôi mắt cậu, cô nhận ra cùng một nỗi cô đơn, cùng một vẻ vui tươi gượng ép mà chính bản thân cô đang giấu kín.Từ khoảnh khắc đó, một ý nghĩ cứ day dứt mãi trong cô: "Liệu sau lớp mặt nạ ấy, cậu ấy cũng giống mình không?"Cô muốn biết rõ cậu, muốn chạm vào thế giới cậu ta. Nhưng ký ức ngày ấy quá mơ hồ, quá ngắn ngủi để cô có thể giữ lấy tên cậu - hay bất cứ điều gì rõ ràng.Cho đến ngày tựu trườngKhi vô tình lướt qua một bóng dáng lạ giữa sân trường, tim cô chợt hẫng một nhịp."Này, nhóc kia, nhóc tên gì đấy?""Hửm... chị đang nói với tôi à?""Ừ, nhóc tên gì?""Chị là ai?" "... Là người thích nhóc.""... "Một lần lỡ nhịp, cả thanh xuân hóa mơ hồ."…
Park Jimin và Jung Hoseok là hàng xóm của nhau và sống cùng nhau từ bé với những tháng ngày ấm áp ~Hoseok hơn Jimin 5 tuổi, Park Jimin đã u mê người ấy từ cái nhìn đầu tiên, yêu thầm anh Jung suốt 8 năm. Đáng lẽ họ sẽ được sống bên nhau nhưng Hoseok bị ép ra nước ngoài làm việc. Đau khổ tột cùng, Jimin sẽ định hôm ấy nói cho Hoseok biết tình cảm cất giấu 8 năm của mình nhưng không kịp. Rồi 3 năm trôi qua, ngày Jimin mong đợi cũng đến nhưng cậu đâu biết ngày ấy cũng là ngày Hoseok lại dẫn một cô gái khác về cùng...Jimin sẽ phải làm gì??_Hopemin Fic by me :3_Thể loại: ngọt, ngược, mặn, sủng,... ( đầy đủ ;3 )~ Please Love It_Thank You <3_#Ki…
"Này, đứng đơ ra đó làm gì thế ?""Tôi đang nhớ đến vụ hôm bữa cậu nói" "Vụ đi ngắm bình minh hả ?" "Ừ, tôi định đi" "Không phải cậu nói không đi sao, bữa cậu nói trẻ con mà" "Tôi suy nghĩ lại, cậu không muốn tôi đi nữa à ?" "Tôi nói vậy thôi, thế nay cậu qua nhà tôi ngủ, mai tôi với cậu cùng đi" Cái tên này lúc nào cũng vậy nghĩ một đằng làm một nẻo không ............................... Sáng hôm sau, tôi cùng cái con người khó hiểu này khoác vai nhau, cùng ngắm ánh bình minh ấm áp đang len lỏi xuất hiện kia "Này, sau khi tốt nghiệp tôi với cậu vào cùng một trường nhá" Cậu ấy nói rồi quay qua nhìn tôi Tôi cười đáp lại cậu ấy: "Được" Cậu ấy nở nụ cười thật tươi, nụ cười ấy ấm áp và sáng chói như ánh dương lúc này vậy Tôi không biết là từ bao giờ nhưng tôi chỉ muốn nụ cười ấy thuộc về riêng mình, chỉ mình tôi...…
Một câu chuyện viết về sự ngây ngô, khờ dại của chính tôi khi thầm thương người ấy, có ngọt ngào, có đắng cay...Đối với tôi...Người có gặp, hoặc không gặp tôi, tôi vẫn ở nơi này, không buồn, không vui.Người có nhớ, hoặc không nhớ tôi, tình cảm của tôi vẫn ở đó, không đến cũng không đi.Người có yêu, hoặc không yêu tôi, yêu thương tôi trao người vẫn ở đó, không tăng thêm cũng không bớt đi.Người có theo, hoặc không theo tôi, thì tay tôi vẫn muốn nắm lấy tay người, không muốn cách xa ..."Hoa đã nở, cửa sổ cũng mở, nhưng sao không thể nhìn thấy người.Gặp được người, nghe tiếng người, nhưng sao không thể yêu người...?Thực sự có kiếp sau ư?Như vậy, tôi nguyện làm...một con bướm lãng du...một giọt mực thấm đều lan trên mặt giấy...một hạt cát bị gió cuốn bay xa ... "…
15 days challenge: Blue core1. Bầu trời vào hôm tôi tỏ tình cậu. 2. Cánh bướm xanh. 3. Tôi đã được tự do chạy trên con đường tôi muốn, kéo theo hàng ngàn niềm vui theo sau tôi. 4. Áo sweather xanh. Nó là đồ đôi đầu tiên với cậu. 5. Tiệm cà phê vào một ngày chiều. 6. "Này, hôm nay lại đi trượt ván với tôi chứ?" 7. Những chai soda lạnh vào mùa hè. 8. Em ngã người xuống cánh đồng hoa lưu ly. Trên môi còn nở nụ cười hoạt bát. 9. "Thiếu cây bút chì màu xanh dương rồi..." "Nè, cho mượn đấy." Và đó là bắt đầu cho tình yêu của tôi. 10. Cánh diều mà tôi và cậu cùng thả. 11. Kilig. 12. Mặt trăng xanh. 13. Đôi mắt em long lanh tựa như giọt nước rơi xuống viên saphire. 14. Bất cứ khi nào khóc, xin hãy viết ra ước mơ của cậu trong một chiếc máy bay giấy và ném nó lên bầu trời. 15. Chìm dưới đáy biển sâu.---…
Ngọc Quý bị ép quỳ xuống, cả người căng cứng đau đớn đến khó chịu, những cơn vết thương lớn xây xướt ở người làm hắn trở nên choáng váng.Căn phòng rộng lớn xa hoa trang trí bằng những màu sáng bắt mắt, lấp lánh cái ánh kim cương thổ phỉ, chói mắt đến đáng sợ. Từ trên cầu thang có một bóng dáng của một công tử trẻ, hàm răng nhỏ cười toát lên điểm nổi bật cả gương mặt.-"Chào mừng công tử!!"Những người đàn ông mặc vest đen vây kín hắn bỗng thét lên những tiếng rú man rợ.-"Trông trẻ trung nhưng lại khá vạm vỡ nhỉ? Gương mặt cũng hảo."Anh ta vừa đi vừa cất tiếng, đôi mắt sâu hoắm mang màu đỏ tươi nhìn chăm chú vào gương mặt Ngọc Quý.......Con mẹ nó mới ra ngoài chơi một ngày đã bị bắt cóc, ai thấu nỗi cay đắng này của hắn đây?Ảnh được chỉnh sửa từ Book Covers.…
khi nào ta nói tiếng yêu.tiếng yêu dịu ngọt chân thành ta cất khi nàobạn luôn tự hỏi chính mìnhnhưng không hề biết đã có câu trả lời từ lâuTag: Reader; xReader; Reader Insert; Chia Tay; Sad/Angst; Fluff; An Ủi; Tình yêu không được đền đáp/Unrequited Love; lower case**Theo dự định đầu là sẽ viết theo ngôi thứ hai nhưng quá khó và 'bạn' không được hay nên ngôi xưng 'em'. Giới tính và độ tuổi của Reader không bị ảnh hưởng bởi ngôi kể, có thể lớn hơn hay nhỏ hơn người kia. Và tương tự, người kia có thể tùy giới và độ tuổi*****Cái bìa không có ý nghĩa gì đâu :") chỉ là mình lười des 1 bức đàng quàng nên lấy đại***…
"nắng mùa hạ rất rực rỡ.mùa hạ của một đời người, cũng nên rực rỡ và ấm áp như vậy."------------------rảnh một chút, deep một chút thì sẽ vào đây xả để tâm hồn bay bổng vậy thôi ~tưởng tượng xíu để cảm nhận được sự mơ mộng, hồn nhiên của tuổi."có thể năm tôi 17, 18 tuổi chưa yêu ai cả, nhưng trí tưởng tượng sẽ giúp tôi cảm nhận được những hương vị, cung bậc cảm xúc khác nhau của tình yêu. suy cho cùng, chính là để cảm thấy thanh xuân ấy, tôi đã từng rất trẻ con, bay bổng và cuồng nhiệt. và vì tôi còn trẻ mà! vậy tại sao không?.."…
Tên:Tán cũTác giả:Hoa BụpTruyện đầu tiên bước vào con đường tiểu thuyết ạGiới thiệu:Ân Nhạn - cô gái học bá lặng lẽ, mang vẻ đẹp dịu dàng như ánh nắng đầu thu, không quá nổi bật nhưng khiến người khác phải ngoảnh lại khi đi ngang.Liêm Dương - chàng trai bảnh bao, năng động, nổi bật như ánh mặt trời giữa sân trường. Cậu mang nụ cười khiến người ta muốn ở lại, nhưng trái tim lại chẳng dừng lại quá lâu với bất kỳ ai.Một người chậm rãi sống, chậm rãi yêu.Một người rực rỡ xuất hiện, rồi rực rỡ rời đi.Dưới tán cây cũ ấy, có người từng đợi, từng thương, từng nghĩ chỉ cần im lặng là đủ giữ một người ở lại.Nhưng hoá ra...…
"Good job các baby tachi!" Anna-sensei dơ ngón tay cái lên và tạo một pose rất đẹp về phía bọn tôi. Cũng như mọi lần thì trường lại chuẩn bị cho sự kiện chào đón tân học sinh và với tư cách là S4 thì bọn tôi cũng phải chạy đôn chạy đáo cho chuyện này rồi. Năm nay đặc biệt hơn mọi năm một chút vì có cả sự tham gia của phía các idol nam, Moroboshi-sensei có vẻ đang toan tính chuyện gì đó vì lần nào thầy đề cập đến chuyện này mặt thầy trông cũng rất gian. Mà đối với tôi, Nijino Yume, dẫu là chuyện gì thì tôi cũng sẽ nhiệt tình đón tiếp và vượt qua nó thôi. ...Chà, tôi sẽ nói vậy nếu đó là tôi của 10 năm về trước.…
Tác giả: Tuyết Nguyên U Linh Thể loại: Ngôn tình, đô thị, sủng, huyền huyễn, hài hước, HE.Chuyển ngữ: Petite MaisonNguồn: Wikidich, Tấn GiangVăn án:Đây là một câu chuyện về cuộc đời thầm lặng của một hải tộc trên đất liền.Cô thức tỉnh huyết thống Hải tộc, có thể đi lại tự do trên biển.Trước môi trường sống ngày càng khó khăn của xã hội hiện đại , cô quyết định mang một đám cá bảo bảo từ đại dương, cố gắng thích ứng sinh hoạt ở đất liền và học tập kỹ thuật tiên tiến.Lục Cảnh Dịch: " Bà chủ, cá của tôi cần được chữa trị."Ngư Du: "Cửa tiệm của tôi chuyên sửa chữa đồ điện."A few moments later....Lục Cảnh Dịch: "Nghề chính của cô không phải sửa chữa đồ điện sao?"Ngư Du: " Nuôi cá mới là nghề chính."Nhân vật chính: Ngư Du.Nhân vật phụ: Lục Cảnh Dịch, cá bảo bảo đến từ đại dương.Note: Đây là bộ truyện được edited đầu tay của nhà mình. Mong mọi người ủng hộ và góp ý. Cám ơn các bạn đã ghé thăm ❤️…