Đôi khi chúng ta cần bình tĩnh hơn để một giải quyết vấn đề, cần nghe nhau giải thích, cần hiểu cho nhau, cần cho nhau một cơ hội để yêu và được yêu.Phần 2 của Đơn Phương sẽ tiếp tục câu chuyện của nhóm bạn ở thời điểm 6 năm sau. Họ giải quyết hiểu lầm bằng cách nào?Họ sẽ yêu nhau?Hãy đón chờ ở Cơ Hội Yêu!…
Chuyện có phần giống Harry Potter, mình viết vì mình là Potterhead, tuy không hay nhưng là sở thích. Nếu không thích có thể không xem vì mình không xúc phạm cái gì, xin tiếp thu ý kiến tử tế, không khiếm nhã, cảm ơn!~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Một chữ " yêu " mất cả một đời để chờ đợi...Một chữ " bạn " lại nguyện trọn kiếp không phai...Lilac, giữa tình bạn và tình yêu , một mất một còn là điều tất yếu...Tôi tỉnh dậy giữa khu rừng mùa tuyết tinh thể kết tinh. Mái lòa xòa trên khuôn mặt đẫm nước mắt.Tôi nên kiên cường hơn chứ. Mọi thứ đã qua rồi mà.Phải, cảnh vẫn như xưa mà người đã mất. Vẫn như năm đó, 7 năm trôi qua tựa như một cái chớp mắt... Chớp một cái, tuổi thanh xuân đã phải trải qua cả một cuộc chiến...Cả nghĩa đen và nghĩa bóng.Cây đũa phép gỗ thông gai trong tay tôi đã gẫy vụn. Mọi thứ giờ chỉ còn là cát bụi giữa đống đổ vỡ và máy thịt.Tôi thật sự không hiểu, lý do vì sao mình được chọn.Chính vì tôi là người được chọn nên phải chịu được cái giá của một người được chọn.Tôi muốn thoát ra khỏi trách nhiệm nhưng rồi sống chung với nó có lẽ là một sự quen thuộc ...Để rồi cuối cùng mọi thứ đều có cái giá phải trả, dù sớm hay muộn đều phải trả...Giữa thiện và ác, tốt và xấu, ánh sáng và bóng đêm, thời gian và không gian, tình bạn và tình yêu,... Rốt cuộc cái gì mới là đúng ? Nhưng đôi khi đúng sai không quan trọng, đôi khi thời điểm và con người mới là thứ quyết định tất cả...…
Một cô gái từ cá tính mạnh mẽ sau khi bị lũ bạn trong lớp ăn hiếp tính cách cô gái dần dần thay đổi luôn lạnh lùng khó chịu bực tức mọi thứ xung quanh cô dường như sụp đổ…
Con tim biểu tượng cho linh hồn sâu bên trong chúng ta ,chúng ta rung động ,thổn thức hay đồng cảm ,khóc hay cười ,buồn hay vui đều có sự hiện diện của nó .Hãy lắng nghe dòng tâm sự của tôi một cô bé với trái tim tuổi 19 .Đây là tuổi ranh giới kết thúc tuổi 18 đầy thơ ngây ,vô tư với những trang sách trang vở để bắt đầu cho tuổi 20 trưởng thành ,nhiệt huyết cho tình cảm cho sự nghiệp .Chỉ còn chưa đầy 12 tiếng nữa là tôi chạm đến tuổi 19 rồi .Đây là món quà tôi tự tặng cho bản thân mình để tôi sống hết mình .…
Đây là nhật kí nhằm lưu lại những kỉ niệm của mình trong quá trình học và thi vào 10. Các cảm xúc hay câu chuyện được ghi lại đều mang tính chủ quan.Giới thiệu một chút hiện mình là một học sinh lớp 9,sinh năm 2k11.Mong mn có điều gì có thể góp ý nhẹ nhàng không to6 ạ.…
Trăng tan - mưa ngược.Một đứa trẻ ra đời trong điềm gở.Là điềm xui của Hòa gia, hay là khởi đầu cho một vận mệnh nghịch thiên?Mang thân phận thứ nữ bị ruồng bỏ, Hòa Nguyệt Vũ sống lặng lẽ tại Tử Vân viện - nơi mọi bước chân đều bị nguyền rủa bằng im lặng và ghẻ lạnh.Nhưng từ trong lạnh giá, một trái tim vẫn âm ấm vì những điều nhỏ bé. Một đứa trẻ không được ai chờ đợi... lại dần trở thành người duy nhất có thể trấn giữ Linh mạch Đông Phương đang sụp đổ.Bị cuốn vào sóng ngầm của quyền lực, huyết mạch, và dị tượng kỳ bí - liệu nàng sẽ lựa chọn sống vì mình, hay sống để bảo vệ những kẻ từng thương nàng trong lặng lẽ?Một thanh kiếm, một linh hồn, một lời hứa.Hòa Nguyệt Vũ - không sinh ra để được yêu thương,...mà sinh ra để khiến kẻ khác phải kính phục.…