𝓈𝒾ℊ𝓃1710𝓈'𝓈 𝒢𝒶𝓁𝓁ℯ𝓇𝓎
Không phải đẹp nhất nhưng đây là những đứa con tinh thần của mình ❤️…
Không phải đẹp nhất nhưng đây là những đứa con tinh thần của mình ❤️…
- Tên gốc: NEVER ENDING- Tác giả: 啵啵赞赞落日很漂亮- Cp: Vương Nhất Bác (Lam Vong Cơ) × Tiêu Chiến (Ngụy Vô Tiện)- Bản gốc: Oneshot (hoàn)- Vương Nhất Bác và Tiêu Chiến khép đôi mi, lặng yên thưởng thức khoảnh khắc thanh tịnh hiện tại, như thể hai người không chỉ gặp nhau nhờ những giấc mơ. Giữa họ tồn tại một sợi dây vô hình, ràng buộc chặt chẽ đến mức chẳng vật gì có thể cắt đứt, bởi suốt mười sáu năm dài đằng đẵng, trải qua bao ngàn năm trầm tích, sợi dây ấy vẫn vẹn nguyên, chưa hề đứt đoạn.…
Một nữ sinh nhìn thấy một nam sinh đẹp trai thì đã nghĩ mọi cách để giành được anh ta..._________________Jisoo mở to mắt nhìn thẳng anh, "Kim Taehyung, em thích anh!"Taehyung: "..."Taehyung: "Sau đó thì sao?"Jisoo: "Ơ..." Khi đi xa vài chục bước, Jisoo ở đằng sau đột nhiên hô to về phía anh: "Sau đó sớm muộn gì cũng có một ngày anh sẽ thích em!"Taehyung quay đầu lại đáp: "Vậy chờ xem đi!"...Vào một ngày đẹp trời nào đó, Taehyung gọn gàng dứt khoát ôm Jisoo dưới gốc cây, nóng nảy rống lên: "Kim Jisoo, anh thích em, CMN anh thích em! Thích đến mức điên rồi!"Couple: Taehyung × Jisoo 💚💜…
Tác Giả: Huyền YiziThể Loại: Ngôn TìnhTrạng Thái: Đã Hoàn!Giới Thiệu:Một năm trôi qua, cuộc liên hôn vô nghĩa ngày cuối cùng cũng chấm dứt.Mọi thứ lợi ích, ràng buộc, một tờ đơn ly hôn có thể cắt đứt hết thảyPhi Nhung cứ nghĩ rằng mình được giải thoát, mình có thể trở lại sự tự do trước kia, nhưng cô đã nhầmCô không thể nào ngờ ông trời lại trêu cợt cô như vậy, ngày cô ly hôn lại chính là ngày cô phát hiện mình mang thai.Bốn năm đi du học khoa thiết kế ở nước ngoài, Phi Nhung trở về nước với tư cách là nhà thiết kế của công ty đối thủ của chồng cũ - Nguyễn Mạnh Quỳnh (chủ tịch tập đoàn NQ)Từ đó hai người vô tình lại chạm mặt nhau, Mạnh Quỳnh cũng phát hiện Phi Nhung đã sinh cho mình một đứa trẻ kháu khỉnh giống y hệt anh hồi nhỏ.…
Viết về một cô gái có cuộc sống quá bình thường đến mờ nhạt, cô vẫn luôn cố gắng từng ngày nhưng không ghi được dấu ấn. Với tính cách trầm lặng ít nói, cô đã ôm lấy cho riêng mình một tình yêu đơn phương mà chưa bao giờ dám thổ lộ. Rồi cho đến một ngày cô nhìn thấy anh...…
Tôi gặp anh sau khi chấm dứt mối tình đầu - Han Jisung Hãy để anh chứa lành vết thương lòng này của em - Lee Minho…
Có những con người được lớn lên giữa ánh đèn thành phố, nhưng trong lòng lại chỉ toàn giông gió.Nam Hải, 18 tuổi, sở hữu một "hồ sơ cá nhân" mà nếu đem nộp vào đâu, có lẽ người ta sẽ mỉm cười chua chát rồi lắc đầu:- Bị đuổi khỏi trường nghề vì đánh nhau.- Gây gổ với bảo vệ siêu thị vì chuyện vặt.- Và từng thử... trộm tiền mẹ để mua vé concert của thần tượng.Lẽ ra, cuộc đời cậu sẽ tiếp tục trượt dài và kết thúc trong một trung tâm giáo dưỡng lạnh lẽo. Nhưng mẹ cậu - với thứ hy vọng vừa bền bỉ vừa ngốc nghếch mà chỉ những người mẹ Á Đông mới có - lại chọn một lối rẽ khác: gửi con trai về quê ngoại, một làng chài nghèo kiết xác ven biển, nhờ cậy một người đàn ông xa lạ "dạy lại cho tử tế". Không phải người nhà, chẳng có quan hệ máu mủ, nhưng từng nhận lời với mẹ Hải rằng: "Cháu sẽ không nuôi nó, nhưng nếu nó chịu ở lại, cháu sẽ dạy."Ngư Vỹ, 30 tuổi, là thuyền trưởng trẻ nhất làng. Anh không có gì nổi bật ngoài:- Kéo lưới giỏi.- Phạt người đúng lúc.- Và sống một mình mà chẳng thấy buồn.Anh không la mắng. Không răn đe. Không dạy đạo lý.Chỉ nói một câu, dứt khoát như tiếng sóng đập vào ghềnh đá: "Ở đây không ai cần cậu. Nếu muốn ở, thì làm đúng luật."Luật không dài, chỉ có ba điều:→ Thức dậy lúc 4 giờ sáng.→ Không phá làng phá xóm.→ Và nếu vi phạm ba lần, sẽ được nhận roi mây đầy đủ - không miễn giảm, không nương tay.Không đe dọa. Không thương hại.Ở làng này, người ta không uốn cong gió, chỉ dạy cách chèo thuyền thẳng trong bão.…
Sẽ ra sao nếu Lee Nara và Yeon Bora đều thầm thích đối phương nhưng không ai bày tỏ?…
taerae chỉ còn sống được 6 tháng.gunwook cho rằng mình không còn lý do gì để tồn tại khi cuộc sống cậu ấy trở nên như thế này.và trong 6 tháng đó, một anh chàng không còn nhiều thời gian với một anh chàng muốn chấm dứt thời gian của mình đã gặp nhau - từ đó câu chuyện của họ đã được viết nên./tác phẩm thuộc về tác giả reverik (in ao3). bản dịch đã được sự cho phép của tác giả/…
"thiện vũ, toán không khó, làm người yêu em mới khó."…
"Tôi sẽ đứng giữa phố phường đông đúc, với nụ cười lơ đãng hiếm hoi.Và đợi anh đến lúc kịp hoàng hôn."---Chuyển ver đã có sự xin phépTruyện gốc thuộc về tác giả @downpour0721…
"Tôi sẽ đứng giữa phố phường đông đúc, với nụ cười lơ đãng hiếm hoi. Và đợi em đến lúc kịp hoàng hôn."-- Đây là fic chuyển ver.Tác giả: @downpour0721Không thích vui lòng click back và xin đừng đem đi bất cứ đâu.…
Author: Mèo Raiting: NC-17 Pairing: MarkHyuck ( main), JaeYong Category: Cổ trang, sinh tử văn, ngược. Đế vương cường công, trong sáng thụ. Disclaimer: Các nhân vật trong truyện thuộc về nhau, tác giả chỉ là người viết. Tình trạng: Hoàn Lầu cao trăng sáng lung linh Ôm đàn lên gởi âm thinh ngút ngàn Tương tư một khúc chưa tàn Lệ rơi xuống đứt dây đàn nửa cung _ Trường tương tư- Lương Ý Nương_ Warning: Bối cảnh và các nhân vật đều là hư cấu, đây không phải sự thật.…
Thương em thương đến bao giờ,Đến khi trăng úa ,mây mờ vẫn thương.Thương em như gió cuối đường,Qua bao mùa nhớ vẫn vươn dáng người.Thương em chẳng biết mấy mươi,Chỉ mong em hiểu.... cậu cười vì ai.…
Các cô nương, ta nghiệp vụ rất nhiều, trả thù lao là được. Các cô nương, ta nghiệp vụ thuần thục, trả thù lao là được. Các cô nương, ta nghiệp vụ chính quy, trả thù lao là được. Các cô nương, ta không nhận nghiệp vụ, nói yêu thương không? Một tay khế ước một tay tiền, hoàn thành khế ước liền cắt đứt liên lạc. Cô nương cô nương ngươi đừng sợ, bản thân nghiệp vụ xâu tạc thiên.…
Lucy với Natsu là bạn thân từ nhỏ quen biết nhau đã được 6 năm, lúc nào cũng như chó với mèo nhưng trong học tập thì quan tâm nhau lắm , bố mẹ Natsu và Lucy quen biết nhau cũng khá là lâu Lucy và Natsu 2 nguoi được sống trong gia đình giàu có ,2 ông bố 2 bà mẹ của 2 đứa này lúc nào cũng mong 2 đứa nó đỗ nâu sớm sớm để được là xui gia....Tới đây đủ rồi nếu muốn biết thì đọc đi nhé!Nghiêm cấm đọc chùa.…
Tác giả: Uyển MộcThể loại: Hiện đại, ngôn tình, ngược tâm, gương vỡ khó lành."Tối nay tôi sẽ không về, ngày mai cũng thế. Vậy nên cô đừng gọi nữa.""Đơn ly hôn em đã kí rồi, đặt dưới bình hoa trong phòng khách.""Đồ ăn nấu sẵn để trong tủ lạnh, khi nào anh về nhà, muốn ăn có thể hâm nóng lại một chút là được."Kết thúc một đoạn hội thoại nhàm chán, cũng là đặt dấu chấm hết cho cuộc hôn nhân không có kết quả của cô với anh, chấm dứt triệt để những buồn khổ cùng tổn thương, xót xa cùng đau đớn...Đêm hôm ấy, Thẩm Nguy quyết định buông tay Úc Nam Doanh, trả tự do cho hắn, cũng chính là trả lại chút tự tôn cuối cùng cho bản thân mình. Tình cảm, có đôi khi chỉ đơn thuần phát sinh bằng một lời cảm ơn, một câu xin chào. Về sau nguội lạnh, cũng có thể kết thúc đơn giản bằng một vết mực loang trên giấy, một vài giây trò chuyện ngắn ngủi trong đêm khuya.Thẩm Nguy yêu thầm Úc Nam Doanh, đơn phương chờ đợi một cái ngoảnh đầu, một câu hỏi han hay thậm chí chỉ là một lần liếc mắt của hắn thôi, vậy mà hơn bốn năm dài đằng đẵng vẫn luôn không có lấy một lần hồi đáp... Cô chạy về phía hắn, chạy đến sức cùng lực kiệt, gối mỏi chân mòn. Thế nhưng sau khi cả hai người cắt đứt quan hệ, Úc Nam Doanh mới nhận ra cô vốn không phải là loại người đáng bị hắn khinh rẻ ngần ấy năm như vậy.Úc Nam Doanh và Thẩm Nguy... Một đoạn tình cảm hời hợt đến mức không có lấy một mảnh kỉ niệm đáng nhớ nào, một cuộc hôn nhân rẻ rúng tới nỗi không đáng để mỗi người trong số bọn họ khắc cốt ghi tâm.…
ko phải hà nội gốc cũng ko phải miền tây rặc, nhm thấy thú zị quá, nên viết cho otp, viết vuiiiiiilowercase, ooc, tục, textfic, văn xuôi, lúc nào có cảm hứng mới viet đựt nên ra ko đều đâuuuuuuu.…
Nhìn thấy bạn gái của mình và bạn gái cũ của cô ấy lăn lộn trên giường. Sau đó trời xui đất khiến, cô và cô ta lại dây dưa...…
"Tại sao lại thả Thuần Phương đi?!""Tại sao phải phản bội ta?!""Nếu như ngươi đã thả Thuần Phương đi, những thứ huynh ấy nợ ta, sẽ do ngươi trả!"Thanh Duy hồi thần lại.Lại là mơ, một giấc mơ kéo dài ba năm, quá chân thật nên quá đau đớn. Cảnh trong mơ cũng như ba năm trước, ngày mà y thả Thuần Phương huynh đi, cũng chính là ngày ác mộng thật sự của y bắt đầu.Cơn ác mộng dường như không bao giờ chấm dứt đó mang tên Trần Đại Nhân...___________Tác giả gốc: Ức Ngưng MaiOwner của bản chuyển ver: NauConĐây chỉ là bản re-up! Vui lòng không mang đi đâu khác…