Yêu thương mong manh như hoa anh đàoNở rộ rồi cứ thế héo tàn theo mây ngừng bay... I know mọi ngã rẽ điều đẫn về đây cái kết nghiệt cay .... -Let Me Know(BTS)-With timeEvery thinh will be forgottenAnd so will you That's what's really sad.... -Lonely(SISTAR)-…
Có thể là DayWin hoặc BrightWinFic đầu tay nên mng thông cảm nhé<3 tớ muốn làm nó lạ lẵm tí nên làm SE thì shao??Win về với Day haha xem đến cuối nhé các cậu.…
tôi thích được cưng chiều như một nàng công chúa, em thì lại luôn lạnh như băng ở Bắc cực. tôi ghét sự im lặng, em thì luôn im lặng khi hai ta cãi nhau. tôi muốn được nhường nhịn và xoa dịu mỗi khi nổi điên lên, sức chịu đựng của em thì lại có hạn. chúng ta dần nhạt rồi chia tay. em đi chơi với bạn và tận hưởng một ngày không bị tôi rầy la... còn tôi lạc lõng nơi phố phường rộng lớn, cảm nhận từng thớ thịt của mình như bị cắt ra thành trăm mảnh khi mất em...…
Paul đã từ bỏ chiếc ghế tổng giám đốc, từ bỏ cả gia đình anh ta chỉ để yêu tôi, một cô gái, nói sao nhỉ, xấu xí và bệnh tật. Tôi đã nghĩ rằng chúng tôi thuộc về nhau, tình yêu của tôi dành cho Paul cũng mãnh liệt và cao thượng chẳng kém gì ai. Tôi yêu Paul. Nhưng kể từ khi Smith Grace Saywar xuất hiện, tôi bắt đầu nghi ngờ tình yêu của mình, sẽ ra sao nếu tôi chưa bao giờ yêu anh ấy? Tôi đã nợ anh ấy quá nhiều."Em xin lỗi..." - tôi nói, sau khi đã phân trần một cách chân thật về tâm tư tình cảm của mình, tôi chờ đợi một phản ứng từ anh ấy, nhưng không có phản ứng gì cả. Anh ấy đã hoá đá. Thời gian về sau, không còn người đàn ông mạnh mẽ ngày nào mà tôi biết, Paul khóc như một đứa trẻ. Anh trèo lên sân thượng của bệnh viện Arimes, mặc cho đám đông hỗn loạn bên dưới với nào là tiếng la hét của lũ cớm cùng đám đông thường dân... Đó là một đêm trăng sáng, lạnh buốt, và Paul ngã xuống. Tôi vội nhào tới như điên, miệng thét to: "Không, Paul, không! Anh đừng đi!!!". Nhưng đã muộn. Paul chỉ còn là một vũng máu tươi biến dạng. Tôi đã giết anh ấy.…
Bước đến một vùng đất Quỷ vô danh. Con người vỗ ngực tự xưng mình là đứa con của ánh sáng. Thật nực cười, đến khi ngộ ra sự thật thì cái giá phải trả là quá cao.Bạn có biết không? Thời gian nằm trong tay của Người Dẫn Đường, ngay cả giây phút hấp hối. Thời gian là thứ duy nhất không đánh đối được.Là thứ duy nhất không mua bán được.Đưa ta đến đỉnh cao của sự hạnh phúc rồi một tích tắc đánh rơi ta xuống lỗ sâu vũ trụ.Thời gian là bất tận, nhưng đừng vội kết luận là mình có rất nhiều thời gian, bởi mỗi giây bạn phung phí nó, đều là những giây chứng thực : " Bạn không thở"... Cho đến khi đời tàn, cho dù bạn có quỳ xuống van lạy tôi trong tuyệt vọng, tôi vẫn sẽ bật cười và thét: " Người hãy vứt những mảnh thủy tinh đó đi, và bán linh hồn cho ta, ta sẽ cho ngươi một ly thủy tinh mới... nhưng là ở một thế giới mà con người gọi là kiếp sau"Phải, tôi là Thần Chết, tôi là đứa con của quỷ. Nhưng đừng vội đắc chí nhé thứ tự xưng mình là đứa con của ánh sáng kia. Bởi số phận của ngươi đang được chúng ta - Những đứa con của quỷ nắm giữ đấy.…