MinWon ( Your change)
Sad…
"Em biết không, nếu lần sau có người hỏi em tả khuôn mặt mình như thế nào, em chỉ cần nói với họ một câu thôi, em có nụ cười tươi hơn nắng."truyện chuyển ver của chị Mtác giả gốc: downpour0721…
Những mẩu chuyện ngắn thu gom ở nhiều nơiAnti bangpinkrelvet vsoo sujen minchae jinren wenhope thì mời các bạn đừng đọcThấy hay thì bình luận cho mình có động lực. Cảm ơn các bạn…
Văn án:Người tôi yêu thương nhất bỏ tôi đi, tôi đứng dưới mưa, nghĩ mình đã thảm nhất rồi, nhưng nhìn em, tôi mới thấy. Em còn thảm hơn tôi.Ánh nắng xuất hiện trong cơn mưa-là một điều thật vô lý, nhưng tôi thích em còn vô lý hơn. Tôi thích cái cách em ngoan ngoãn khoác cái áo ướt sũng mưa của tôi để rồi bị ốm, thích cách em dùng đôi giầy tôi nhường cho em bằng cách đi chân đất và tay thì xách giầy, tôi thích cái cách em luôn âm thầm chịu đựng mọi thứ, thích cái cách em ko thừa nhận em thích tôi bởi vì em thích tôi.Người tôi yêu cuối cùng cũng quay lại, tôi cuối cùng lại bỏ em, một lần nữa để em đứng giữa cơn mưa tầm tã mà ko nhận ra bản thân mình đã thích em.To be Continues...…
Mị không phải hủ. Nhưng mị thích KristSingto. Không phải KristSing, mị không thích😁 Đây không phải truyện, chỉ là góp nhặt kỷ niệm của hai đứa cho đỡ quên thôi❤️…
"Tôi sẽ đứng giữa phố phường đông đúc, với nụ cười lơ đãng hiếm hoi. Và đợi anh đến lúc kịp hoàng hôn."tác giả gốc: Downpour0721.đây là tác phẩm mà, cho dù bạn là fan của ai, ở shipdom nào, cũng nhất định phải đọc một lần trong đời.…
Ai cũng biết tuyển thủ Oner thích thầm tuyển thủ Zeus.…
"em bảo này.""sao thế?""chúng mình cứ như đang hẹn hò ý nhở?"…
"anh ơi, chở em về với"…
tác giả gốc: Chiết Châuvăn án: "Vào một ngày nọ khi Lâm Y Khải mười lăm tuổi, lớp phó văn thể mỹ yêu cầu mỗi người làm một tờ báo tường đơn giản, chủ đề là "Hướng tới tương lai".Lâm Y Khải không làm, cậu thấy nó hoàn toàn vô nghĩa.Có lẽ đây chính là quả báo, cuộc sống của cậu trở nên thảm hại đến mức cậu của tuổi mười lăm không thể nào tưởng tượng được.Vào một ngày nọ khi Lâm Y Khải hai mươi lăm tuổi, cậu lướt thấy một bài đăng nói rằng nếu không chia sẻ lại thì sẽ gặp xui xẻo. Lâm Y Khải không chia sẻ, cậu không bao giờ đếm xỉa đến những thứ mê tín dị đoan như vậy.Có lẽ cũng là quả báo, không lâu sau cậu gặp vận đen, gặp phải người mà cậu không muốn gặp nhất.Rủi thay, bây giờ người ta sống rất tốt....- Xin lỗi anh.- Gì cơ?- Rất nhiều chuyện lúc trước... Có phải tôi vẫn chưa nói được câu xin lỗi tử tế nào với anh không?- Lúc nhận nhầm WeChat của tôi là người khác cậu đã nói rồi, cậu nói hối hận vì đã trêu chọc tôi.- Vậy à? Thỉnh thoảng tôi cũng có lương tâm nhỉ.- Cậu nói thật chứ?- Thật. Lúc nãy khi chú rể mời rượu đã chúc anh sau này có thể sống thật hạnh phúc, bươn chải ngần ấy năm, cũng nên có người chăm sóc anh thật chu đáo. Tôi cũng thật lòng mong là như vậy.Đèn xe phía trước sáng lên, luồng sáng ập tới đột ngột khiến Lâm Y Khải vô thức nhắm mắt lại. Cậu không thể nhìn thấy biểu cảm của Mã Quần Diệu, chỉ nghe thấy sau một hồi làm thinh, anh dùng một giọng điệu mà cậu không thể phân tích được để nói:- Được, cảm ơn cậu.…
*Truyện này mình viết theo cảm hứng, và chưa nghĩ ra những chap tiếp theo sẽ như thế nào đâu :v thôi thì cứ viết nhé. Xin chào! Tớ là Rin, một fan trung thành của Produce 101 qua 4 mùa.20072019 💓…
Thể loại: Thanh xuân vườn trường, ngọt, hiện đại, điềm văn Trong nóng ngoài lạnh, toàn năng công x Trung khuyển, đáng yêu dụ thụ Chuyện ngọt ngào hàng ngày~ ------------- Chuyển ver CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý của tác giả gốc Nếu có yêu cầu sẽ gỡ xuống ngay ạ…
Không liên quan đến "[Countryhuman OC]Câu chuyện về gia đình nhỏ"Note:Không liên quan,không liên quan,không liên quan.Điều quan trọng phải nhắc ba lần.…
Hai gia đình nổi tiếng... ghét nhau cay đắng suốt hàng chục năm trời. Nhưng oái oăm thay, đời không như mơ - con cái họ lại... rụng tim với nhau.…
chuyện tình gà bông cấp 3 chíp chíp, lửa gần rơm (không) lâu ngày (lắm) cũng bén.2 em thuộc về nhau, và câu chuyện này thuộc về 阿蚕已经不思量 (https://weibo.com/u/6793548448).bản dịch đã được sự cho phép của tác giả.…
những câu chuyện ở giữa…
But like two hands of the clock in my heart, I keep lingering in the same place.…