Keonho đẩy mạnh vai Seonghyeon vào tường"Rốt cuộc là sao? Câu cuối cùng trong nhật ký là có ý gì? Con mẹ nó 'Người đó' là thằng nào?!"Ánh đèn vàng nhạt hắt xuống, làm gương mặt hắn càng thêm căng cứng. Seonghyeon khẽ nâng mi mắt, thầm nghĩ:"Rất giống, thật sự rất giống... nhưng mãi mãi không phải..."…
Mẹ ơi! Chú ấy là bố con hở mẹ?Không con yêu, đó chỉ là một thằng đần thôi, bố con đi phiêu lưu ở dưới lòng đất rồi!Vậy chú ấy có thể trở thành bố của con không ạ? Dù chú ấy có đần nhưng mà rất nhiều tiền á!Con đang chửi xéo mẹ nghèo?Không ạ! Con chỉ muốn kho bạc nhà mình đầy thêm miếng nữa thôi!Vậy...Draco! Do you want to marry me?Éo!Xưng hô trong đây mình sẽ để người sinh con xưng mẹ với con mình! Những ai không thích điều này xin đừng bấm vào pls!…
"Một chuyện tình không công khai, nhưng chưa từng che giấu."⸻Thể loại: hiện đại, tình yêu chậm rãi, đời thường, đối lập tính cách - hướng nội & hướng ngoại, private but not secret love, healing, HE.⸻Mô tả:Có những người bước vào đời ta nhẹ như một khung hình mờ sương - chẳng cần tiếng động, cũng không cần lý do. Chỉ một ánh nhìn, một nụ cười lặng, một bài hát thoảng qua... cũng đủ khiến cả thế giới đảo chiều."Sau Ống Kính Là Em" là câu chuyện của một người hướng ngoại rực rỡ và một người hướng nội lặng thầm. Một người luôn ở giữa ánh đèn sân khấu, và một người chỉ muốn đứng sau ống kính, lưu giữ những khoảnh khắc không ai để ý.Họ đến bên nhau không vội vã, không ồn ào. Chỉ là những lần chạm mặt nhẹ như gió, những tin nhắn ngập ngừng trong inbox, những buổi cà phê nghe đĩa than và những chiều dọn nhà im lặng nhưng ấm lòng.Tình yêu này không phải bản tình ca bùng cháy.Nó giống như một bản nhạc indie trầm ấm, vang lên lặng lẽ khi thành phố đã ngủ yên.Chậm. Nhưng sâu.Nhẹ. Nhưng thật.Vì sau tất cả những màn hình, những MV, những buổi diễn...Người Joss luôn thấy rõ nhất, vẫn luôn là em - ở phía sau ống kính.⸻Trong lúc đang bí nội dung thương trường là chiến trường bên Velvet Storm + chờ đợi Ep 3 trong mỏi mòn thì toai lại đào thêm được 1 quả hố mới. Chắc là fic ngắn yêu đương dễ thương thôi, nhưng mà k biết bao giờ mới viết xong 🥹…
Tên truyện: Chưa Kịp PR Phim Đã Phải CPR TimThể loại: BL | Romcom | Showbiz | Fake Dating -> Real LoveTagline: Tình yêu không có trong kịch bản - nhưng có thật ngoài hậu trường.Mô tả:GMM quyết định cứu vớt scandal của gà cưng bằng một cú truyền thông bẻ lái: cho Joss và Gawin - hai nam diễn viên "chẳng thân chẳng quen" - giả làm couple.Cái gì cũng diễn được... trừ nhịp tim. Khi tình yêu giả bộ dần hóa thật, câu hỏi đặt ra là: Liệu mối quan hệ này sẽ kết thúc cùng hợp đồng truyền thông, hay bắt đầu bằng một lời tỏ tình đầy rung động? Một câu chuyện hài hước - bỉ bựa - đáng yêu đến chớp nhoáng.Và nhớ: Hãy chuẩn bị CPR tim trước khi đọc nhé!…
Mộ Cận Bùi, người sở hữu tài sản hàng nghìn tỷ, làm mưa làm gió trên thị trường tài chính. Thế nhưng không ai biết ân oán giữa anh và gia đình họ Quý. Sau khi trở về nước, anh tỉ mỉ sắp đặt một cái bẫy cho Quý Tinh Dao và công ty gia đình cô.Khi kế hoạch hoàn tất, đúng như dự định, công ty nhà họ Quý phá sản.Quý Tinh Dao đã tỉnh ngộ, cô nhận ra tình yêu và hôn nhân của Mộ Cận Bùi đều chỉ là giả dối, tất cả chỉ là sự trả thù của anh.Sau khi họ ly hôn, cô biến mất.Mộ Cận Bùi không muốn thừa nhận rằng, cái bẫy anh tạo ra lại khiến anh bị giam cầm trong chính trái tim lạnh lẽo và tàn nhẫn của mình.Anh hận nhà họ Quý là thật nhưng tình yêu anh dành cho cô cũng là thật.Nhiều năm sau, Quý Tinh Dao nhận được một cuộc gọi từ số lạ.Mộ Cận Bùi: "Anh biết em sẽ không quay về. Cả đời này anh không tái hôn, em cũng đừng mơ cưới người khác."Quý Tinh Dao cười nhạt: "Anh nói sai rồi, tôi sẽ quay lại, để anh nếm trải cảm giác sống không bằng c.h.ế.t."Mộ Cận Bùi : "Anh đã nếm rồi."Quý Tinh Dao: "Vẫn chưa đủ."…
Truyện: Bệnh hoang tưởng của OtakuTác giả: Lữ Thiên DậtEditor: Sặc FructoseThể loại: Đam mỹ, hiện đại, HE, tình cảm, chủ thụ, nhẹ nhàng, ấm áp, 1×1.Tên truyện dịch bằng qt: Chứng phán đoán của tộc ngự trạch(御宅族臆想症:御宅族: Tiếng Trung của từ Otaku臆想症: Là một loại bệnh thần kinh hoang tưởng)Truyện đã edit chỉ được editor post ở wattpad SacFructose và wordpress Phượng Tần (phuongtanblog.wordpress.com).Mọi nơi re-up khác đều là ĂN CẮP!❌ CẤM RE-UP…
Tác phẩm:Ai Đưa Cơn Mưa TớiTác giả:RyHoang91Thể loại: truyện ngắn, đô thị, hiện đại, cưới trước yêu sau, Ngược tâm, HE, hiện đại, tổng tài....*Lưu ý: Truyện không giành cho những trái tim yếu đuối, mong manh...không thể nuốt trôi thì xin lướt ngang đời nhau, tránh chửi nhau, tổn thương nhau, xin cám ơn!!😂😂"AI ĐƯA CƠN MƯA TỚIDỘI MÁT CÕI LÒNG TÔIĐỂ TÂM HỒN ĐỔI MỚI"Linkhttps://www.wattpad.com/story/267637706?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=VVinH12&wp_originator=35G2tCK9gzUZpNbLMy3%2BoI2UsrpfVuNxmwWtsJ%2Bfjk7YvdLjjFdmd8FmNKpsT6o1agIwuVftqzuSHCQ%2BtPdsXt3oUChlxTPn0OwfYxy6jyGt%2FoWjdwoAnM4by9kaPWCK…
trôi nổi trong tiềm thức seishirou là những đóm đèn xanh đỏ nhưng nhạt nhoà. rõ nét nhất chính là gương mặt tranh tối tranh sáng của người bên cạnh, cùng âm vực trầm ấm chiều chuộng bên tai: "ngủ đi thôi nagi".…
Mưa tháng mười, hiếm hoi nhưng dai dẳng khiến cho ta bất chợt ướt mưa, bất chợt đợi chờ.Mưa tháng mười, có lúc to có lúc nhỏ làm cho ta hụt hẫng khi mưa mỉm cười.Mưa tháng mười tưởng như sẽ dứt nhưng vĩnh viễn mưa cứ rơi đều.Mưa trong tim hay mưa trước mắt, để vai áo vươn mãi hương mưa...…
* Mình đăng truyện chỉ nhằm nhu cầu đọc Offline cho bản thân nên sẽ không chịu hay giải quyết bất kì vấn đề nào về câu chuyện.Nguồn: http://miyunblog.com/truyen-edit/hoan/khi-nghi-lam-gap-dong-phuong-bat-bai/Thể loại: Xuyên không, đồng nhân, kiếm hiệp, ngôn tình...Tác giả : Tĩnh Phi TuyếtEditor: Dương Tử Nguyệt aka Yun HakuBeta: thesecretofepochTình trạng: FullMột câu chuyện kể về Nghi Lâm và Đông Phương Bất Bại mang theo âm hưởng nhẹ nhàng thản nhiên, giống như một giấc mộng ngọt ngào của đôi lứa.1.Nam chính có tính cách ác liệt, nữ chính sống trong sự ức hiếp, không thích xin đi đường khác.2. Nữ chính là một người bình thường không bạch thỏ, không ham mê bất lương, tuy có sự thiện lương nhưng không phải thánh mẫu.3. Bộ truyện này không có tiểu tam hay nhân vật thứ ba xen vào giữa.4. Bộ này có tính chất nuôi vợ từ bé, nam chính nuôi nữ chính, không thích đừng vào.5. Bộ này không tẩy trắng giáo chủ, người xấu chính là người xấu, âm hiểm cũng sẽ âm hiểm, ti bỉ đương nhiên là ti bỉ, ai muốn thấy giáo chủ được tẩy trắng, mời đi nơi khác.6. Nam nữ chính đều thích nhau, không đổi nam chính khác, lúc nào cũng có ái muội, danh dự của mẹ ruột, không bỏ giữa chừng, viết hằng ngày.7. Không liên quan lắm, nhưng ý của tác giả chính là không chấp nhận war, không nhận gạch đá :)) Bản thân tác giả viết tiểu thuyết không dễ dàng, năng lực thừa nhận không cao, không dám trèo cao như mấy đại thần.…
"Iguro, tao yêu mày nhiều lắm nên đừng chết trước tao nhé?""Yên tâm, trước khi đám quỷ bị tiêu diệt hoàn toàn thì tao sẽ không chết"----Cửa phòng mở ra, ánh sáng lờ mờ từ bên ngoài chiếu vào làm Sanemi tỉnh giấc. Mắt hơi nheo lại để làm quen với ánh sángToàn thân tê nhức có lẽ do những vết thương từ hôm qua, có vẻ còn bị mất 2 ngón tay nữa...Sao đột nhiên nước mắt lại chảy ra thế này, không phải vì những vết thương chết tiệt kia. Mà là bây giờ chẳng còn hình bóng của em nữa Lũ quỷ bị tiêu diệt rồi...cả tên chúa quỷ kia cũng chết rồi, cớ sao em cũng rời đi vậy? Sanemi nhớ rõ khoảnh khắc đêm hôm đó, bàn tay anh ôm chặt lấy thân thể đã lạnh dần của Obanai Mọi người ai cũng bỏ anh mà đi, cả Genya và bây giờ là cả em nữa sao? "Phong trụ Sanemi! Xin ngài hãy nằm yên đừng cử động!"Con bé Aoi nói to khi thấy Sanemi cố nhích cơ thể mình dậy, nó chạy đến kiểm tra các vết thương có bị rách không. Sanemi nhận ra nó cũng đang cầm Kabumaru"Con rắn này....nó muốn gặp ngài"Aoi ngập ngừng khi nhẹ nhàng đặt rắn nhỏ cạnh giường Sanemi để nó tự bò lên người anh"Rốt cuộc chỉ còn tao với mày..."Sanemi cười dù nước mắt vẫn cứ rơi, sau cùng thì chỉ còn một người một rắn ở lại nhớ nhung về hình bóng của kẻ kia"Đợi tao nhé Iguro, nhất định chúng ta sẽ còn gặp lại"…
Tưởng tượng Hogwart như một trường pháp thuật hiện đại hơn đồng thời có sự phân hoá giới tính. Ron, một Beta với áp lực nhiều bề nhưng cậu không thể giải toả cùng ai. Bạn gái chia tay, gia đình lơ là, áp lực đồng trang lứa, cuối cùng cậu lại tìm được người chịu lắng nghe cậu nơi bên kia khung cửa sổ. Đó là ai?Hơi hướng hiện đại, tương lai tý =)))…
"Dear friend... I was never the chorus, only the silence between your lines."⸻Em là người hát tình ca.Giọng em đủ dịu để khiến người khác tin rằng tình yêu là có thật.Em yêu nhanh, si mê chóng, đau đớn đến tận cùng - rồi viết thành bài hát và hát như thể chưa từng tan vỡ.Tôi luôn là người ngồi ở hàng ghế sau cùng, lặng lẽ ngắm nhìn em, nghe em kể chuyện tình người khác.Tôi biết tất cả lời bài hát, nhưng không có câu nào nói về tôi.Tôi từng nghĩ, nếu mình tốt với em đủ lâu, đủ âm thầm... có thể em sẽ viết gì đó cho tôi.Chỉ một đoạn thôi.Một câu hát cũng được.Một chữ "anh" thôi... cũng được.Nhưng không.Bài hát nào của em cũng là tình ca.Và tình ca của em...Chưa từng có tôi trong đó.Em chưa từng viết cho tôi.Nhưng tôi đã yêu em qua mọi bản tình ca về người khác.⸻+1 Trope yêu thích top 1 trong lòng tôi: Hanahaki…