Tháng năm chậm lại bên cậu
🦊🐰 🐯🐱 Begin: 03.12.2025 The end:???…
🦊🐰 🐯🐱 Begin: 03.12.2025 The end:???…
Chỉ vì lỡ đem lòng yêu má Hào nên giờ đây quyết tâm viết một cái gì đó để dành tặng má ( dù biết má không đọc được hjhj ).…
"Thầm Lan đợi Gió" là bản tình ca tĩnh lặng về một nhành Phong Lan nơi góc cửa lớp, dùng cả thanh xuân để chắt chiu hương sắc chỉ để dành riêng cho một Cơn Gió tự do. Trong khi Gió mải mê với những cánh đồng bao la và những chân trời rực rỡ, Lan vẫn kiên trì đứng đó, lặng lẽ nở rộ, lặng lẽ chờ đợi. Bởi cô hiểu rằng, bản tính của Gió là phiêu lãng, còn định mệnh của cô chính là dùng sự vẹn nguyên của mình để làm nơi dừng chân sau cuối cho người cô yêu. Dẫu cho tấm thân mảnh mai phải trải qua bao mùa dông bão, Phong Lan vẫn muốn tình nguyện làm lá chắn bình yên, dùng chút sức tàn và sắc hương cuối cùng để che chở cho Gió trước những khắc nghiệt của thế gian, chỉ mong khi mỏi gối chồn chân, Gió luôn có một chốn quay về không vương bụi trần. "Thế gian rộng lớn, Gió cứ việc bay đi. Chỉ cần anh ngoảnh lại, nhành Lan năm ấy vẫn chưa một lần tàn phai."Đồng tác giả: Nguyễn Thanh Lâm"Socialist Republic of Autistics"…
Những năm tháng cấp ba ở vùng quê bình yên, Thanh Thanh luôn giữ trong lòng một bí mật: ánh mắt mơ hồ hướng về Khôi - chàng trai vô tư, chẳng bận tâm đến mọi thứ xung quanh, có chút ngốc, mà cô chỉ dám lặng lẽ ngắm nhìn từ xa. Một mối tình thầm lặng, ngọt ngào nhưng cũng vụn vỡ giữa những trang vở học trò.Bên cạnh Thanh Thanh còn có Minh - cậu bạn lớp phó ẻo lả, hay nói nhiều và đôi khi chua ngoa đến khó chịu, nhưng lại luôn âm thầm quan tâm, bảo vệ cô theo cách vụng về nhất. Giữa những trò đùa tinh nghịch, những giờ học ồn ào và những buổi tan trường rộn tiếng cười, Thanh Thanh không nhận ra rằng sự hiện diện của Minh đã trở thành điều quen thuộc và ấm áp đến nhường nào.Tuổi mười bảy đi qua với tiếng ve, sắc nắng, với hoa giấy hồng rực sân trường. Những rung động đầu đời chớm nở, mong manh như cánh hoa, để rồi sau nhiều năm gặp lại, lời chưa kịp nói mới dần hóa thành câu trả lời của trái tim.✨ Đây là câu chuyện thanh xuân - về tình bạn, tình yêu và cả những lỡ hẹn, những điều ngọt ngào xen lẫn day dứt, của một thời áo trắng ngây ngô nhưng mãi mãi chẳng thể quên.…
Thanh xuân - quãng thời gian đáng nhớ nhất của mỗi đời người, những tháng ngày nghịch ngợm cùng bạn bè, còn có người mình theo đuổi ở ngay trước mắt, bao nhiêu khát vọng ước mơ được dệt lên, cuối cùng lại tan theo mây gió. Khoảng thời gian đó chỉ có một lần duy nhất trong cả cuộc đời nên nó là kỉ niệm vô cùng quý giá, dù vui hay buồn thì ai cũng muốn được một lần quay trở lại. Câu chuyện hôm nay tôi kể với mọi người, nói về một cặp đôi thanh mai trúc mã, cùng trải qua thanh xuân, để rồi đến cuối cùng nắm tay nhau bách niên giai lão. Thể loại: Đam mỹ, thanh xuân vườn trường, thanh mai trúc mã, sủng, HE, 1v1. Đặc điểm: Học bá công x Giáo bá thụ. [Tác giả có lời] Đây là tác phẩm đầu tay của mình nên vẫn có nhiều sai sót. Trên trường học văn cũng tạm ổn nên đôi khi câu từ không mượt mà lắm, vốn từ cũng hơi ít nên mọi người thông cảm. Thấy chỗ nào không ổn thì cứ nói với mình, nếu hợp lý thì mình sẽ sửa. Lưu ý: Tác giả có một trái t(r)ym mong manh dễ vỡ, các bạn nói mấy lời không hay là mình shock xỉu, không ai viết truyện cho các bạn nữa đâu.…
Gửi lời cảm ơn đến thanh xuân là câu chuyện ngọt ngào về tỉnh yêu dễ thương, nhẹ nhàng của Hoàng Hoàng và Vương Trạch Vĩ. Họ cùng ở chung trong 1 ngôi nhà kí túc xá. Vương Trạch Vĩ là sinh viên ưu tú khoa quản trị kinh doanh quốc tế của trường đại học X, top đầu cả nước về cả chất lượng đào tạo và mức độ thành đạt của sinh viên sau tốt nghiệp. Là con trai lớn trong gia đình có truyền thống giáo dục và vị thế ở thành phố A, bố là hiệu trưởng trường đại học X, là người chăm chỉ, trầm tính, chu đáo. Còn Hoàng Hoàng cô gái đến từ thành phố B, lạnh lùng ít nói đôi khi có chút lập dị nhưng khi tìm hiểu và thân thiết mới phát hiện đó là một cô gái ấm áp và rất sợ tổn thương, sinh viên IT năm nhất trường đại học Y. Dương Trạch Vĩ ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Hoàng Hoàng liền muốn được ở bên cạnh chăm sóc cho cô, cảm thấy như cô gái cậu chờ đợi bao năm đã xuất hiện ngay trước mặt.…
Một tiểu thuyết mình viết ngẫu hứng về tuổi thanh xuân học đường cho tới lúc đã trưởng thành. Mình không biết đây có phải là một bộ tiểu thuyết đầy drama hay không nhưng mình nghĩ nó cũng tình cảm nhẹ nhàng thôi. Cuối cùng thì mình vẫn mong là mọi người sẽ ủng hộ bộ tiểu thuyết đầu tay của mình!❤️✨️Và mình cũng nên giới thiệu một chút về tiểu thuyết nhỉ? Thì cặp chính chúng ta có là Trần Hành Du x Nguyễn Trí Thanh. Trần Hành Du sống trong gia đình khá giả, mẹ cậu mất sớm. Ba cậu thì đi thêm bước nữa mà từ nhỏ cậu đã phải sống cùng dì kế và em gái. Chuyện dì ghẻ thương con chồng thì chẳng bao giờ có thật vậy nên từ nhỏ cậu đã tự ti, nhút nhát, rụt rè nhưng chính những tính cách ấy mà cậu đã thay đổi hoàn toàn sau thời kì dậy thì. Sự đối lập ấy là sự ngông cuồng, kiêu ngạo, sống mặc kệ cuộc đời và không còn phải chịu sự bắt nạt, thiên vị từ mẹ ghẻ.Nguyễn Trí Thanh có hoàn cảnh gia đình không mấy khá giả. Cô bị chính bố mẹ ruột đối xử bất công giữa cô và em trai của mình. Cô phải sống trong những lời chửi rủa, đánh đập nhưng cô vẫn mặc kệ. Trong lòng cô hiện tại đã sỏi đá, những lời chửi rủa, đánh đập cũng chẳng si nhê đối với cô. Cô vẫn cứ cố gắng học hành để tương lai sau này sẽ thoát khỏi căn nhà đó và hạnh phúc từ những thành công của cô. Nhưng dù gì cô vẫn chỉ là một cô gái thiếu nữ, cô vẫn hậu đậu, cô vẫn vô tư mà làm những trò cười, cô vẫn đáng yêu.Tóm lại thì hai con người này đã đến với nhau và chữa lành cho nhau. Một tình yêu đẹp kết thúc viên mãn c…
↑(•▼•)/Mỗi đoản đều không liên quan với nhau a~( Phiền không mang đi nếu không có sự cho phép của tác giả)…
Hành trình trưởng thành của Thư và Thành giống như hai quỹ đạo song song khác nhau, tưởng chừng như không có bất cứ giao điểm nào. Nhưng một bước ngoặt xảy ra, khiến cho hai đường thẳng đấy giao nhau tại nhiều điểm của cuộc đời: Tình bạn và Tình yêu. Dù cho tình cảm ấy đến từ một phía hay hai phía, nó đều là những rung động đầu đời của tuổi trẻ. Là định mệnh hay nghiệt duyên, hãy để thời gian chứng minh tất cả. "Chúc cậu bước sang chương mới của cuộc đời với thật nhiều may mắn, tương lai tiền đồ như gấm, luôn giữ được nụ cười trên môi. Tớ không mong cầu gì nhiều, chỉ mong cậu sống một đời mạnh khỏe, vui vẻ, hạnh phúc, bình bình an an."…
Tạ Khả Mi - Người ta gọi cô là "mầm mống hỗn loạn". Cô nhây không ai bằng, cục súc không thua kém đàn ông, nhưng lại cực kỳ có nghĩa khí. Khả Mi tin rằng cuộc đời mình sẽ yên ổn nếu không có Cái Gai mang tên Vô Nguyên Linh.Vô Nguyên Linh - Thiếu gia mặt lạnh, EQ âm vô cực, luôn tỏa ra khí chất "đừng-đến-gần-tôi-kẻo-ăn-đấm". Hắn tài giỏi, đẹp trai, nhưng lại mắc chứng "ác cảm" mãn tính với Khả Mi.Từ lúc còn bé, số phận đã trói buộc hai người, biến họ thành một cặp oan gia khó tách rời. Hắn là tảng băng, cô là ngọn lửa. Hắn kiệm lời, cô nói như bắn rap. Hắn là logic, cô là cảm xúc.Tạ Khả Mi từng nghĩ thanh xuân của mình sẽ được viết bằng màu hồng phấn, ai dè lại bị thằng bạn thanh mai trúc mã bôi cho nguyên hũ... nhọ."Cuộc sống của Khả Mi là chuỗi ngày đấm nhau, cãi nhau, và trù ẻo tên thanh mai trúc mã nhà mình. Cô nhây một, hắn cục súc mười. Cô bày trò phá hoại, hắn âm thầm dọn dẹp và trả đũa gấp đôi.Liệu một mối quan hệ khốn nạn đến tận xương tủy như vậy có thể phát triển thành tình yêu, hay chỉ đơn giản là hai cục nam châm cùng cực... cứ đẩy nhau mãi không thôi?…
Ký Hoài Xuy từ nhỏ đã không nhận được mấy tình yêu thương, vì vậy quyết định phải dùng hết tâm can cho người mình thật sự để trong lòng. Đáng thương là người trong lòng cậu như ngựa hoang trên thảo nguyên, nào biết ngoái đầu nhìn cậu dù chỉ một lần.Mang cái danh thiếu gia hào môn, thứ Thụy Vũ không thiếu đó chính là lời đường mật nịnh hót xung quanh. Hắn khinh thường thứ tình cảm rẻ mạt từ người bên ngoài, vốn dĩ hắn đâu thiếu kẻ theo đuôi nên cần gì phải trân trọng những mối quan hệ qua đường do tiền tài mang lại. Thế mà Hoài Xuy lại khác, thay vì buông lời phục tùng hắn, cậu hờ hững lộ thẳng vẻ muốn tiền từ hắn, miễn có tiền thì bắt cậu làm gì cũng được. Hắn không khỏi nghi ngờ tên du côn xếp chót lớp này có phải ngốc đến ấm đầu hay không, nhưng chẳng sao, thêm một đồ chơi mới cũng không hại gì.Từ đó, mối quan hệ đầy oan nghiệt này bắt đầu không hồi kết.…
"Ai sẽ chinh phục trái tim tôi?Kết quả sẽ có, trong ngày không xa."Lục Diễm Châu-Một nàng tiểu thư đôi lúc miệng mồm chua ngoa, đanh đá nhưng bình thường tính tình tốt bụng, thân thiện, cởi mở, rất tệ trong việc giao tiếp.Dương Nhược Vũ-Chàng trai hiền lành, thư sinh, ấm áp nhưng luôn là bờ vai tựa vững chắc cho nhiều người, đáng tin cậy và thông minh.Hoàng An Hạ-Cô gái năng động, hơi hậu đậu, ngốc nghếch và cực mê động vật.Họ cùng những người khác tạo nên một câu chuyện mang hướng thanh xuân vườn trường, đơn giản và gần gũi. Không những thế, họ cũng sẽ tạo ra nhiều tình tiết hài hước hay những cảm xúc vui buồn cho chúng ta cảm nhận, hiểu rằng cuộc đời này vốn không phải là màu hồng.Nếu đã thấy tò mò rồi thì hãy đọc ngay đi nhé! Bọn mình đợi sự ủng hộ của các bạn.NGHIÊM CẤM SAO CHÉP, CHUYỂN VER KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA HAI BẠN TÁC GIẢ.…
fan p336 nhaaaa…
Những ngày đi dưới mái trường học đường, đi dưới bầu trời trong xanh mùa thu chứa đầy ước mơ, đi dưới cơn mưa cuốn theo nổi buồn, những ngày mà bản thân mơ mộng về một tình yêu. Những câu chuyện kể về tình bạn đẹp đẽ, về tình yêu ngọt ngào. Những lúc mà bản thân luôn có thể là chính mình, lúc mà theo đuổi thứ được gọi là ước mơ. Những ngày đó có làm cậu rung động chứ? Nhưng...đâu phải câu chuyện của bất cứ ai cũng đều tuyệt đẹp và ngọt ngào như thế đâu. Cũng là tuổi xuân dưới mái trường học đường chỉ là họ không được những người mình cần quan tâm, thấu hiểu,hay ở bên khi họ buồn. Họ đang phải chạy theo cái được gọi là sự kì vọng của gia đình, phải sống để trở thành hình mẫu mà gia đình mong muốn, thanh xuân của họ cũng trôi theo sự cố gắng làm hài lòng người khác chứ không phải tận hưởng cuộc sống tự do của mình. Cậu có muốn cùng tôi kể về câu chuyện thanh xuân và ước mơ của mình không? Tôi kể cậu nghe nó trước nhé! Mong rằng cậu sẽ luôn là một người vui vẻ, hạnh phúc và cố gắng vì bản thân mình hơn bất kì ai.…
Mối tình đầu có vị gì nhỉ,liệu nó có ngọt như kẹo bông gòn hay trong vắt như bầu trời mùa thu .Ánh nắng mùa thu dịu dàng trên vai người cùng gương mặt tươi cười đầy nhiệt huyết sẽ luôn là một phần kỉ niệm lưu mãi trong tâm trí Trong giờ trưa,tựa mặt lên bàn Châu Anh khẽ hỏi cậu bạn ngồi cạnh"Cậu ngủ chưa""Tớ chưa""Những thứ hôm qua quên hết đi nhé"Quang Hùng quay sang nhìn chằm chằm vào cô bạn nhỏ của mình rồi nhẹ nhàng đáp"Tớ nghĩ những thứ đẹp đẽ thì không nên quên đi Châu Anh ạ""Nhưng cái gì đẹp cơ?""Kỉ niệm"Ngưng một lúc cậu bạn đặt tay lên đầu cô rồi nhẹ giọng"Châu Anh nữa"…
Văn ánSau buổi tự học muộn, Sở Dạ đi trong hành lang vắng lặng dưới màn mưa rợn người. Nỗi bất an trỗi dậy khi cậu bất ngờ chạm trán một thanh niên toàn thân đầy máu. Tưởng chừng như ác mộng kinh hoàng nhất đã qua khi cậu thoát khỏi hắn, nhưng bóng ma đêm ấy lại một lần nữa xuất hiện ngay trong lớp học, với thân phận học sinh chuyển trường - Phó Thẩm Hàn.Nụ cười lạnh lẽo, ánh mắt chiếm hữu điên cuồng của Phó Thẩm Hàn không ngừng bủa vây lấy Sở Dạ. Hắn ngang nhiên tuyên bố cậu là "cục cưng" của mình, không cho phép bất kỳ ai đến gần. Sự xuất hiện của hắn đảo lộn hoàn toàn cuộc sống vốn bình lặng của Sở Dạ, biến những ngày đến trường trở thành chuỗi ngày lo sợ tột độ.Lời tỏ tình bất ngờ của một nữ sinh trong trường càng châm ngòi cho cơn ghen tuông bệnh hoạn của Phó Thẩm Hàn. Hắn không ngần ngại uy hiếp, giam cầm Sở Dạ trong vòng kiểm soát độc đoán.Giữa bóng tối ám ảnh và sự đeo bám rợn người, Sở Dạ phải làm gì để thoát khỏi "tình yêu" quái dị này? Liệu có ai nhận ra sự tuyệt vọng ẩn sau vẻ ngoài ngoan ngoãn của cậu? Và liệu Phó Thẩm Hàn sẽ đi đến đâu trong cơn cuồng chiếm hữu đáng sợ của mình?Tag: Đam Mỹ,Chủ Thụ,Học Đường , Công bị điên...…
Thanh xuân của em giống như một cơn mưa đầu mùa, lất phất đắm say lòng người, và khi đó em đã vô tư, mơ mộng và sống hết mình.Còn anh.... chính là toàn bộ thanh xuân của em, người em từng tin sẽ yêu em hết cuộc đời. -Hạ Vy-Thanh xuân của anh như một chiếc cầu vồng rực rỡ, được tạo nên sau những cơn mưa đầu mùa, không có mưa sẽ không có cầu vồng.Còn em.... giống như thuốc phiện, dính vào một lần là mãi mãi không dứt ra được, đợi anh, anh sẽ khiến em tin tưởng lần nữa- người con gái mà anh yêu suốt cuộc đời. -Hàm Dương-..............................Họ không phải hai mảnh ghép bù trừ cho nhau, mà họ là những tinh thể sống cộng sinh cộng diệt, dựa dẫm, quấn lấy nhau mãi mãi không xa rời.---------Lời tác giảĐây căn bản là câu chuyện của một đại sắc lang và một tiểu bạch thỏ cố gắng giả trang thành hồ ly nhưng luôn thất bại, cuối cùng bị ăn sạch sẽ.…
Gió vẫn bay... như từ bao năm nay vẫn thế.Mây vẫn trôi... chậm rãi, hững hờ, chẳng buồn ngoái lại.Xuân đi, Đông lại đến... và ngày em xuất hiện cũng bất ngờ, nhẹ như hơi thở, rồi cũng lặng lẽ biến mất như chưa từng tồn tại.Người ta bảo tôi hãy quên em đi, rồi sống cho bình yên, dù không còn em kề bên.Người ta lại bảo, thời gian sẽ lấy đi mọi ký ức.Nhưng chỉ khi trải qua, tôi mới hiểu... thời gian không lấy đi gì cả. Nó chỉ giấu hình bóng em vào một góc sâu nhất trong tim - nơi tối tăm mà chỉ cần một làn gió thoảng, một ánh nhìn chạm nhẹ... mọi ký ức lại ùa về, nguyên vẹn đến nhói buốt.Và chính lúc ấy... tôi biết mình chưa bao giờ thực sự thôi nhớ em.…
Mùa hè năm ấy thật tuyệt. Thời học sinh ai chẳng có những người bạn "siêu phàm" Đời người là một thước phim đầy thú vị. Nhưng nhắm mắt lại, mở mắt ra đã là chuyện của "ngày hôm đó"....Ai mà chẳng muốn lớn lên, muốn vươn xa mình ra biển cả, muốn vượt qua khỏi kì vọng của bản thân..Nhưng đôi lúc ngẫm nghĩ ta lại muốn quay lại khoảng thời gian vô tư, đắm mình vào sách vở . Hay cùng bạn bè ăn kem bên lề đường, ngắm những vì sao lấp lánh trên bầu trời? ngồi ngẩn ngơ suy nghĩ về tương lai...Truyện viết về ngày nhập học cao trung Vẫn còn loáng thoáng nghe tiếng ve sầu kêuVà những con người mang ước mơ nhỏ gặp nhau..như một mảnh ghép cuốiTác giả: Tiểu Đậu TửThể loại: Học đường, bg, hàiLời nhắn: Tóm tắt khá lòng vòng, ai có hứng thú với truyện thì vào đọc sẽ chi tiết hơn nha. Cảm ơn mọi người đã ủng hộ ❤️…