chiêm bao
em yêu những điều mà em từng có…
Dạ vâng tôi lại bị vã rồi các nàng ạ…
Cuồng quá lên viết thôi ạ ~Couple Song Tử - Thiên Bình thần thoại ~…
ngôn tình có h+ cao…
Chưa có mô tả…
em gọi gã là "vivian", và gã thích cái tên ấy vô cùng.…
phải thêm bao nhiêu bản tình ca nữa được cất lên thì ta mới lại được về bên nhau?…
nhung chuyen trung hop nhu vay . co le chi co trong truyen thoi nhi ^^ doc rui vote cho minh nha…
Lọt hố tiếp ~~…
Năm đó từng có đứa trẻ đơn phương một người, giờ đây nó đã trưởng thành rồi.…
hai kẻ ngốc yêu nhau, mấy thằng còn lại vỗ tay vừa mừng vừa khóctbsot…
Viết dở…
"nhíu anh nhờ"…
Liệu những ký ức đã mất ấy có phải là hình ảnh cuối cùng của cậu trong tâm trí tớ…
tf / ngực công, mông thủ.𝜗ৎ 𝘅𝗶𝗻 𝗱𝘂̛̀𝗻𝗴 𝗻𝗵𝗮̂́𝗰 𝗺𝗮́𝘆 ; 𝘣 𝘳𝘢𝘺.…
"Em đánh giày cho cậu sạch lắm, cậu dẫn em đi theo cậu được không." ... Tú Bân sau chuyến đi học hỏi dài đằng đẳng ở Mỹ thì quay về VN, vì một số chuyện trong quá khứ mà giấc mơ trở thành một quân nhân không thể trở thành được nữa. Tự cảm thấy bản thân có tài năng về viết lách, nên Tú Bân quyết định từ bỏ ước mơ của mình để hướng sang một trang khác. Không còn sống trong ánh hào quang, mà quyết định trở thành một con người bình thường...liệu anh đã đi đúng hướng hay chưa ? Nhiên Thuân lớn lên trong một khu ổ chuột giữa Sài Gòn, chỉ nghe rõ được một bên tai, và hai ngón tay ở tay phải bị tật. Vốn dĩ nơi đầy màu sắc ấy không chứa nổi em, chỉ có thể hằng ngày xách theo một hộp gỗ lớn, đánh giày cho người qua đường. Cho đến một ngày có ai đó vô tình điểm vào sắc đen trong cuộc đời em một áng mực trắng tinh khôi. Hai con người cùng với hai xuất phát điểm như thế sẽ đi về đâu, liệu cuối con đường họ bước là gai góc hay cành hoa trải dài. ______Bối cảnh: Sài gòn 1930WARNING ❗️❗️❗️Không đề cập đến chiến tranh, không lấy ý tưởng lịch sử, chỉ lấy bối cảnh không lấy hoàn cảnh. Nếu nhạy cảm về lịch sử xin đừng đọc fic của mình, lượng kiến thức hạn hẹp của mình sẽ vô tình khiến bạn khó chịu. Có chi tiết phi logic, xin đừng xoáy sâu vào sạn trong fic. KHÔNG LẤY Ý TƯỞNG LỊCH SỬKHÔNG LẤY Ý TƯỞNG LỊCH SỬKHÔNG LẤY Ý TƯỞNG LỊCH SỬCre ảnh bìa: 1209sby, Sbjunit, Yeonbinlab…
Hận chính là một liều thuốc giảm đau, con người ta khi hận lại vô cùng thoả mãn... Nhưng hậu quả đem lại sẽ khiến con người cảm thấy đau khổ và tội lỗi khi thức tỉnh... Con người ta đôi lúc cũng nên hận để giải toả, để thoả mãn sự ích kỷ của bản thân. Chỉ là đừng quá lún sâu vào, bởi vì hận như cánh cửa ngăn cách giữa thiên đường và địa ngục... Càng lún sâu càng thêm tội lỗi... Loại cảm giác này chính là Hanbin mỗi ngày đều phải trải qua. Hận chính bản thân vì đã yêu anh, hận vì những tội lỗi mình gây ra làm anh đau lòng, hận vì sao tình cảm của cậu và anh lại trớ trêu như vậy?...…
Couple: Nicholas x Hanbin Chỉ là một khoảng lặng không tên, nhẹ nhàng và ấm áp...Author: Azura.Đây là Fanfic, boy x boy, cảnh báo OOC. Xin hãy thật cân nhắc trước khi đọc. Nếu bạn không thích, không ship, tôi hy vọng bạn không bình luận thô tục, đục thuyền, chửi tác giả,... Xin hãy giữ cho bản thân một tâm hồn đẹp như những con thiên nga! Nếu tôi thấy bất kì comment mang tính xúc phạm nào, tôi sẽ xóa ngay.…
Đây là lần đâu mình viết fic otp mn ơi :,)) có gì sai sót mong mọi người thông cảm huhu…
Oneshort 🍀 -- Tomioka Kisa ❤…