[JsolNicky] Còn gì đọng lại sau cơn mưa?
SolNic.…
mọi tình tiết đều là hư cấu, đọc chill chill cho vui.em làm thợ xỏ khuyên, anh làm chuột bạch cho emk khuyến khích làm theo dây son, bị bump ák =))…
chuyện tình iu của bé sao đỏ gương mẫu và anh học sinh cá biệt…
Em intern vụng về x Anh trưởng phòng khó tính…
Huỳnh Hoàng Hùng nhận ra mùi pheromone khác lạ từ áo khoác của Trần Phong Hào.…
"Em ghét những lời hứa, bởi vì những lời hứa luôn biến thành những lời xin lỗi."Chân Thành từng nói câu đó vào một buổi tối mưa.Lúc ấy đèn đường vàng nhạt, mưa rơi lặng lẽ như ai đó đang cố giấu đi tiếng khóc của mình.Cậu không phải người bi quan.Chỉ là cuộc đời đã cho cậu gặp quá nhiều lời hứa."Anh sẽ quay lại.""Đợi anh một chút thôi.""Tin anh lần này nữa nhé."Những câu nói ấy ban đầu đều rất đẹp.Đẹp như một bài hát đang mở dở trong tai nghe, như ánh đèn sân khấu rực rỡ khi người ta còn đứng ở trung tâm.Nhưng rồi thời gian trôi qua, những lời hứa ấy dần biến mất.Thứ còn lại chỉ là một tin nhắn muộn màng."Xin lỗi."Chân Thành ghét hai chữ đó.Không phải vì nó sai...Mà vì mỗi lần nghe thấy, cậu đều biết rằng có một lời hứa vừa chết đi.Cậu từng tin vào lời hứa của một người.Tin đến mức đem cả tuổi trẻ đặt vào đó.Cho đến một ngày, người ấy biến mất khỏi cuộc đời cậu,như thể chưa từng tồn tại.Từ hôm đó, Chân Thành không còn chờ ai nữa.Nhưng cậu không biết rằng...Có một người vẫn luôn đứng phía sau sân khấu,lặng lẽ nhìn cậu suốt nhiều năm.Và người đó...chưa từng thất hứa.…
"tôi vốn không yêu cậu":chúng ta là vợ chồng_.nhuuys…
Đối tượng hẹn hò trên mạng của tôi là nam ??…
Văn ÁnNguyễn Thái Sơn - một người sống vì ước mơ và không ngừng lao mình vào những mục tiêu cao cả. Và bên cạnh anh, luôn là một chàng trai có đôi mắt sáng, dịu dàng như ánh bình minh, Trần Phong Hào. Với anh, cậu chẳng khác nào mặt trời - âm thầm chiếu sáng phía sau, là điểm tựa để anh có thể vững bước tiến về phía trước.Nhưng cuộc đời đôi khi đòi hỏi những hy sinh không ngờ. Hào đã lặng lẽ chọn rời xa, chọn hy sinh giấc mơ của chính mình để Thái Sơn được bay cao, bay xa. Trong trái tim đầy yêu thương nhưng cũng đầy dằn vặt của mình, Hào chỉ mong một điều giản dị: *Thái Sơn có thể mỉm cười và sống trọn vẹn với lý tưởng của mình*.Thái Sơn cuối cùng đạt được những gì mình hằng mong muốn. Đứng giữa ánh hào quang rực rỡ, anh là biểu tượng của thành công, là niềm tự hào của biết bao người. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, giữa biển người tung hô, Sơn đột nhiên thấy trái tim mình trống rỗng. Bởi trong cái lặng im sau tiếng vỗ tay, anh nhận ra rằng *người đã luôn ở đó, soi sáng sau lưng anh* - Phong Hào, không còn ở bên nữa."Mặt Trời Sau Lưng Anh" là một câu chuyện về yêu thương và mất mát, về những lựa chọn đầy đau đớn của tuổi trẻ. Phong Hào đã chọn đứng trong bóng tối để người mình yêu được tỏa sáng, và Thái Sơn đã đánh đổi hạnh phúc của mình cho thành công. Nhưng liệu anh có thể tìm lại ánh sáng đã mãi lụi tàn? Hay bóng hình ấy chỉ còn là một ký ức đẹp mà trái tim anh sẽ giữ mãi mãi?…
chây son níc ky và lâu quàng.…
họ yêu nhau , tôi yêu họ .…
• Tác Giả: Nhất Cá Mễ Bính.• Nguồn: ARUMAETAMONG• Thể loại: cưới trước yêu sau, công sủng thụ, nhất kiến chung tình.• Giới thiệu:".. Khi Trần Minh Hiếu tổ chức tiệc tối ở nhà, nhìn thấy Nguyễn Thái SơnChỉ cần liếc mắt một cái, hắn đã nghĩ tới cả đời rồi."---------------Mình chuyển ver từ @loang_quangcci, không phải tác giả gốcTác phẩm gốc : https://arumae4.wordpress.com/Tên truyện đã được mình lược bớt Chuyển ver chưa có sự đồng ý của tác giả.Mọi tình huống là giả định, không áp lên người thật.Không mang đến trước mặt chính chủ.…
"Đợi em ở một nơi khác nhé?""Anh sẽ đợi...đừng bỏ anh""Dạ"⚠︎︎:OOC, oneshot, OE…
Người chạy trốn thế giới, kẻ ôm khúc tình siWarning: OOC, OE…
một lần lỡ miệng - đi toang (mém) cả đời.disclaimer:imagination! (maybe) badwords! lowercase!chánh quyền thấy xóa fic :')…
mọi tình tiết đều là hư cấu, đọc chill chill cho vui.lò vi sóng, lovers to enemies, lò vi sóng…
for sơn hào.…
Phát súng đầu tiên. Hội bế maknaeKhông ai bế em Dương thì để toiiiii. Đến đây để chữa lành. Rách tới đâu thì cũng lành tới đó.Cue bẩn là ăn đạn 🔫🔫 đụng đến em là bây chết…