hiếu x jsol | bọt biển
bọt biển vẫn luôn tồn tại chỉ tiếc vận mệnh của một đám riêng lẻ là không dài. tình yêu vẫn luôn tồn tại chỉ tiếc tình ta chỉ tựa đám bọt biển riêng lẻ, đến rồi lại tan mau.…
bọt biển vẫn luôn tồn tại chỉ tiếc vận mệnh của một đám riêng lẻ là không dài. tình yêu vẫn luôn tồn tại chỉ tiếc tình ta chỉ tựa đám bọt biển riêng lẻ, đến rồi lại tan mau.…
em là cún, cún của mình anh cơ.…
Đây là lần đầu tiên mình viết về 2Jae nên có gì mong mọi người bỏ qua ạ. Mọi chi tiết trong truyện hầu hết là hư cấu nên mọi người đừng ném đá mình nhoa và đừng quên tạo động lực cho mình bằng việc thả nhẹ 1 ngôi sao nho nhỏ nhé!…
đặt lại một dấu chấm cho cuộc tình còn chưa ngỏ, cả một bầu kỉ niệm lại chẳng thể chứa được hai từ "chúng ta"…
tranminhhieu x nguyenthaison hieuthuhai x jsol-------------------------------------Fic gốc: DaChuu - Bé conAu: Rose_White619Chuyển ver đã có sự đồng ý của tác giả!Thể loại: Fanfiction, Boylove, Sinh tử vănTóm tắt: Bé con - được sinh ra nhờ men say, nhờ giây phút ba nhỏ yếu lòng…
"Bà thầy bói bảo tôi sinh ra đã có một vận xui và phải chịu cảnh chết sớm. Bà ta còn vui vẻ tính xác suất tỉ lên chết trẻ của tôi là 80% còn tỷ lệ chết già là 20%""Thì sao? Em là bác sĩ khoa chấn thương. Anh yêu em thì tỉ lệ chết già của anh sẽ là 80% trở lên. Em là kẻ siêu may mắn sinh ra là để dành cho anh. Dù bây giờ anh có lao ra đường và cứu một con chó khỏi chiếc xe bán tải, em cũng sẽ cứu sống anh ngay tại đó cho bằng được.""Cậu điên mẹ rồi Nguyễn Thái Sơn "___"Anh không được chết trước em đâu đấy Trần Phong Hào " "Lão già xấu xí Nguyễn Thái Sơn, giờ phút nào rồi còn nói mấy lời này hả?" ___Bác sĩ khoa chấn thương × cảnh sát hình sự xui xẻo Couple: Nguyễn Thái Sơn × Trần Phong Hào Jsol × Nicky Tác giả: Vy _____Từng bỏ lỡ nhau trong quá khứ. Cuối cùng sau muôn vàn cái khó, vượt qua hàng trăm hàng rào tâm lí, họ vẫn đến bên nhau. "Chuyện tôi với Nguyễn Thái Sơn yêu nhau, ai đồn?" - Phong Hào ngăn cho miệng không xổ ra bất kì tiếng chửi nào, hai tay chống hông nhìn các cô y tá đang tụm thành một nhóm ở hành lang bệnh viện, vẻ mặt dễ thương nhăn nhó trông rất mắc cười. Bác sĩ Nguyễn cũng chỉ cười ngu đứng bên cạnh, hoàn toàn không có ý định can ngăn"Bác sĩ Nguyễn Thái Sơn khoa chấn thương đồn á anh" - Thành An giáo hoảnh mách lẻo"Gì? Mẹ Nguyễn..." "Bệnh nhân Trần Phong Hào đang có dấu hiệu huyết áp cao, mau đến phòng bệnh để chuẩn bị khám tổng quát nào" Nguyễn Thái Sơn xách cậu lên cái một, vui vẻ như một lão tiều phu trúng mẻ gỗ lớn, mặc cho Phong Hào đang chửi hết 18 đời tổ tông nhà mình.…
jsol x nickyThái Sơn x Phong HàoMèo em x Mèo anhNHẮC LẠI 3 LẦN…
"sơn nói yêu em đi.""yêu em.""ai yêu em?""anh""nói cả câu đi.""suỵt, lời này, với mối quan hệ của chúng ta, không nói được đâu em."…
warning, textfic đã cố gắng tránh mặt nờ i cê nhưng không đáng kể…
và em ôm ấp vụn vỡ trong anh, vụn vỡ mà chẳng phải do em gây ra.request by @andz_s1tg…
>w<100425☆…
mọi tình tiết đều là hư cấu, đọc chill chill cho vui.lạnh vl lạnh…
"Em không sợ ma à?"" em không"" ơ thế mày diễn để lừa anh à"" đâu có, em diễn để ôm anh"…
trong đầu thái sơn toàn là phong hào.…
Anh mạnh mẽ đủ lâu rồi. Tên fic gốc: Jaywon | ten daysTác giả : @jeonglibear! CHUYỂN VER ĐÃ CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ !…
mọi tình tiết đều là hư cấu, đọc chill chill cho vui.nicky cầm tay jsol cái jsol rối loạn ngôn từ, mình chọn niềm vui. đặt tên v tại k nghĩ được nữa ạk =))) chứ k liên quan đến fic nào đâu í huhi…
Nguyễn Thái Sơn ( 21 tuổi ) , nhà cậu mần nghề buôn cá biển , quy mô lớn dữ lắm , nhân công nhiều vô kể . Ba má cậu tuy giàu nhưng sống chất phác , giản dị , không có kiểu khoe khoang . Xui sao lúc bầu Sơn đến tháng thứ 8 má cậu lúc đem cơm cho ba cậu có trượt chân té nên sinh non bởi vậy mà đó tới giờ trí tuệ của Sơn như đứa con nít . Nhưng bù lại Sơn khoẻ lắm nha , thân hình vạm vỡ tại đi khuân cá cho ba má nên là nhìn Sơn cường tráng lắm . Mấy đứa trẻ con trong xóm thích chơi với cậu lắm , người trong làng dòm cũng thấy thương tại cậu hiền dữ lắm .Trần Phong Hào ( 23 tuổi ) , anh là con của ông Tám làm nghề thủ công , đan lưới , đan võng là nhà anh làm hết . Bởi vậy ba anh cũng là mối làm ăn với nhà cậu . Tại mỗi lần tới lấy lưới hay đặt thêm hàng là ba dắt cậu theo , cậu thích anh lắm nên hôm nào cứ hễ vừa khuân xong mấy bao cá là cậu lại chạy sang nhà tìm anh chơi , không quên đem cho anh hôm thì cái bánh , hôm thì túi đỗ đen . Thấy cậu khờ khạo mà hiền lành đâm ra anh cũng thương , coi như đứa em trai…