Một chạm tay, một lần ngã xuống, cậu từ sinh viên bình thường trở thành sói trưởng của bộ lạc. Nhưng hôn lễ định mệnh lại đưa cậu đến bên một "tân nương" - hồ ly kiêu hãnh, lạnh lùng.Giữa ánh trăng rừng sâu, một con sói nhỏ bướng bỉnh chỉ biết quấn lấy người mình yêu. Nhưng liệu tình cảm ấy có đủ để làm ấm trái tim cáo? Hay tất cả sẽ chỉ còn là một truyền thuyết bỏ ngỏ, không bao giờ có hồi kết...…
"Mày phiền quá, đừng ghé nữa."Nhưng chiều nào hắn cũng ngồi đợi, nhìn con nhỏ bán bánh đi ngang qua cổng xưởng. Người ta gọi đó là "thương", còn hắn chỉ biết châm thuốc, cười nhạt:"Tao quen mùi mày rồi, biết sao bỏ được."…
quán cafe giản dị đơn sơ vẽ nên câu chuyện tình đáng yêu và không kém phần éo le của chủ quán Soobin và cậu học sinh Yeonjun Soobin thầm thương trộm nhớ em lâu rồi , liệu có dám ngỏ lời không ?!…
[CHUYỂN VER] Tác giả: Wannableeeee | Chuyển ver: BắpThể loại: Ngôn tình, ngượcVăn án: Daisy thầm thương Jungkook từ rất lâu rồi, nhưng không ngờ anh chỉ coi cô như một người bạn thân. Anh yêu một người con gái giả tạo và độc ác mà anh không hề hay biết điều đó, hết lần này đến lần khác tổn thương Daisy. Trái tim Daisy đã tan vỡ đủ rồi, liệu Jungkook còn có cơ hội quay đầu?COVERBOOK BY BEPAULINE - POTATODEFILM…
'Đêm mưa' là phần 2 của 'Hành tinh đi lạc'."Tôi sẽ đứng giữa phố phường đông đúc, với nụ cười lơ đãng hiếm hoi. Và đợi anh đến lúc kịp hoàng hôn."/fic chuyển ver có sự đồng ý của tác giả/author: downpour0721…
« Cậu không phải là cậu Jeon lớp chuyên Toán mà Jimin giới thiệu sao ? »« Tôi họ Jeon, chuyên Toán, nhưng không quen ai tên Jimin. »Highest rank in Fanfiction: 99 (04112017)…
"Một lâu đài, một vầng trăng, và trái tim ngốc nghếch chẳng chịu rời đi."Trong tòa lâu đài bỏ hoang phủ ánh trăng bạc, Steve - một chàng trai tưởng chừng ngây thơ, yếu ớt - đã gặp Daniel, bóng hình kiêu sa tựa vầng nguyệt. Anh đẹp đến mức tàn nhẫn, lạnh lùng đến mức không ai dám chạm tới.Nhưng trái tim Steve không chịu dừng lại ở sự ngưỡng vọng. Cậu dám tiến gần, dám nâng niu, dám áp đảo để giữ lấy con người tưởng chừng bất khả xâm phạm ấy.Từ khoảnh khắc đôi môi chạm nhau dưới ánh trăng vỡ vụn, trật tự đảo ngược. Daniel - kẻ kiêu hãnh chưa từng bị khuất phục - lại lần lượt run rẩy trong vòng tay Steve. Anh giằng xé giữa tự ái và khao khát, cố gắng giành lại quyền kiểm soát, nhưng mỗi lần chống cự chỉ khiến anh sa ngã sâu hơn.Một Bản "Sonata Ánh Trăng" vang lên trong bóng tối: mở đầu dịu dàng, tiếp nối cuồng nộ, rồi dần biến thành khúc ca của sự rơi rụng và chấp nhận.Để rồi, Daniel nhận ra - đôi khi ánh trăng đẹp nhất không phải khi đứng trên cao, mà khi được ôm ấp trong vòng tay kẻ dám chạm tới nó.…
"Có lúc em ghét anh lắm. Hửm? Hôm ấy em đứng giữa sân, trọng tài thổi còi cả hơn hai phút mà không thấy anh đâu. Em nhìn một lượt các băng ghế cũng không thấy Choi Yeonjun tóc hồng cầm chai nước. Nên ghét lắm."/fic chuyển ver có sự đồng ý của tác giả/Author: @_cminjk…
"Sau này em không đóng cửa nữa."Yeonjun vỗ nhẹ lên cánh tay Soobin. "Sau này" sao, anh hi vọng sau này đó có thật. Giấu mặt vào trong vai áo của chính mình đang được Yeonjun mặc, Soobin nói thầm:"Sau này em là nhà của anh.""Em nói gì? Anh nghe không rõ."Đêm không còn một tiếng động. Tiếng một con thằn lằn tắc lưỡi đâu đó ngoài hành lang Soobin còn nghe thấy được, vậy mà Yeonjun lại cao giọng nói mình không nghe thấy gì. Cậu bấm móng tay vào sâu trong vai Yeonjun, anh hít sâu một hơi nhưng vẫn hỏi dồn:"Bin vừa nói gì với anh? Sau này cái gì?""Sau này em ăn mì gói với anh, được chưa?"--------------đây là fic chuyển ver‼️bản gốc thuộc về @downpour0721…