".... Cả cơ mất sức lực, trượt xuống nền nhà lạnh ngắt. Đau quá, lạnh quá, nhói quá.Em phải làm sao nếu anh như thế này đây ? Sao tự dưng lại quan tâm đến em ?Em sợ hãi những thứ ngọt ngào lắm rồi. Thà đừng quan tâm em, thà đừng để ý đến em để em chết dần trong cô đơn còn hơn gieo rắc cho em hi vọng rồi lại độc ác bóp nát nó khiến em sống không bằng chết..." Taehyung à, em mệt mỏi quá rồi ! ".....…
Câu chuyện sau có đủ những yếu tố: chi tiết tượng hình thực tế, một chút bí ẩn, thêm thắt nghệ thuật ma mị huyễn hoặc và tất nhiên- là thông qua toàn bộ khả năng truyền tải “Sự thật” của Au. Có lẽ khi bạn theo Dun Di bắt đầu câu chuyện này, nhiều bạn sẽ không tin vào những gì xảy ra kể từ dòng đầu tiên cho đến trang giấy cuối cùng. Không ép nhau được, Như trong một quyển sách Au rất tâm đắc của nhà văn Cecelia Ahern- “Nhật kí của ngày mai” có nói. Đa số con người trên trái đất này có đầu óc như một bó cây, nảy chồi đơm hoa khi nhận thêm một kiến thức mới, nhưng chúng không bao giờ hé nở, không khoe sắc. Họ là những người quen với những câu chữ có dấm chấm hoặc chấm than hoàn chỉnh, thay vì các câu có chấm hỏi hoặc có ba điểm chấm cuối. Cứng nhắc, khô khan, thực tế và không bao giờ tin vào những thứ mà quan điểm họ cho là không thể tồn tại. Thay vào đó, cũng có nhiều người với đầu óc vô cùng phóng khoáng. Như một nụ hoa nho nhỏ, sẵn sàng thích nghi với mưa rơi, ánh mặt trời chiếu rọi, luôn đặt câu hỏi, thu nhận một cách cởi mở và chấp nhận những điều phi lý nhưng đôi khi lại chính là sự thật trần trụi. Để được chọn, Dun thích làm kiểu người thứ hai hơn. Tất nhiên, câu chuyện Dun sắp kể, đủ để kích thích mọi sự tò mò của bất kể người nào. Nhưng việc “đặt câu hỏi” và đi tìm từng miếng ghép cho bức tranh thủy tinh cả khi có những miếng ghép quan trọng nhất đã bị đập vụn ra ở đâu đó, là việc của Biện Bạch Hiền. Chúng ta không thể làm gì khác hơn ngo…
Tên khai sinh: 息兰木骨 (Tức lan mộc cốt) Họ tên cha/mẹ: Tưởng Phóng Giả. Họ và tên người giám hộ hiện tại: Bún Bò. Thời gian giám hộ: 0 - 38 tuổi. Nơi sinh: Trung Quốc. Nguyên quán: Gongzicp. Nơi đăng kí hộ khẩu thường trú: wikinu. Chỗ ở hiện nay: Wattpad: Bunbuhuefulltopping Wordpress: Bunbofulltopping…
• Tên truyện: Làm Nũng Trong Lòng Anh. Chuyển ver• Nhân vật: So Yunjin (Imagine), Park Jihoon-------------------Trong bóng đêm tĩnh lặng, Yunjin cảm nhận mùi của nước Ja-ven tràn ngập không gian. Cô mở đôi mắt mệt mỏi, và điều đầu tiên mà cô thấy là bức tường bằng gạch men sứ, lạnh lẽo và trống trải như tường của một bệnh viện. Cái đau nhẹ đột nhiên xuất hiện ở cánh tay trái của cô, làm cho cô nhớ lại sự hiện diện của một cái kim tiêm.Kim tiêm nhọn như lưỡi dao đâm sâu vào da trắng mịn của cô, máu tươi đỏ bắn ra theo dây truyền, tạo thành một luồng đỏ rực trên da cô, giống như con sâu đất rút lưỡi. Sự kinh hoàng tràn về Yunjin, và cô muốn ngay lập tức rút dây truyền ra để thoát khỏi tình thế này. Nhưng lúc này, đôi bàn tay ấm áp và dịu dàng đặt lên vai cô, ngăn cản cô khỏi việc đột ngột rút dây truyền. "Đừng lo lắng, Yunjin, mọi chuyện sẽ ổn thôi."Giọng nói ôn hòa và đầy yêu thương phát ra từ mẹ cô, Ha Eunbyeol, người vẫn giữ vóc dáng thanh xuân và làn da mịn màng. Cô có gương mặt trẻ trung, không có dấu hiệu lão hóa, và ánh mắt đầy tươi sáng. Mẹ cô tỏ ra rất ôn hòa và tình cảm trong khoảnh khắc này. Yunjin trùng sinh, trở lại năm mười bảy tuổi.…
Đây chính xác là một câu chuyện hài có pha một chút yếu tố kinh dị nhưng sẽ không gây sợ hãi đâu nè. Hãy thử thưởng thức xem sao biết đâu bạn lại thích nó thì sao nhỉ. Nếu thấy hay thì hãy bình luận bên dưới để mình có động lực ra chap tiếp theo nhé. ❤️…