Tác giả: 金色的小包子Weibo: https://m.weibo.cn/u/6422259641?fbclid=IwY2xjawIB6EBleHRuA2FlbQIxMQABHVz2ETjlIE1iKpP25EzfNkW20YGTXsae6ObfkofuIbE1tngQpiu2ldZvfg_aem_OPTBTBLoaniICpWi7hzxFQ&jumpfrom=weibocomTrans: Hôm nay đại yêu còn bị tiểu thống lĩnh lườm không?•同舟共翼Mình trans chỉ vì sự đáng iu của cúp le này, vui lòng không reup khi chưa có sự đồng ý của mình. Pho lô phở bò cùng tên nếu bann cũm ngồi trên thuyền này.…
đây là phiên bạn tiếng việt đã được tôi dịch sang cho nhưng bạn ko thik đọc tiếng anhcòn nếu bạn nào muốn xem bản gốc thì vào TRUYEN4U.NET phiên bạn này đã được tôi dịch sang tiếng việt cho dễ hiểu .…
Ngoại thành Seoul có một công trường rất bình thường, cho đến khi nó không còn bình thường nữa. Trong lúc xúc lên một thứ "không nên được xúc lên", một công nhân bỗng cảm thấy lạnh sống lưng, nổi da gà không vì gió, cũng chẳng vì sợ... mà vì trực giác mách bảo: thứ này mà mang về nhà thì tối ngủ không yên.Sau đó là chuỗi sự kiện quen thuộc đến mức buồn cười: hiện trường bị phong tỏa, báo chí bị "mời uống trà", chuyên gia được triệu tập, cấp trên liên tục nói câu "chúng ta cần bình tĩnh", còn những người thực sự bình tĩnh thì bắt đầu nói dối rất khéo. Khảo cổ học được mang ra làm bình phong, khoa học trở thành công cụ tranh luận, và mỗi câu nói trong phòng họp đều có ít nhất ba lớp nghĩa - nghĩa thật thường nằm ở lớp không ai nói ra.Ba phe dần lộ diện. Ai cũng khẳng định mình đứng về "lợi ích chung", nhưng lại tranh nhau quyền quyết định điều gì nên được đào tiếp, điều gì nên chôn sâu hơn, và điều gì... tốt nhất là chưa từng tồn tại. Không có anh hùng cứu thế, chỉ có những kẻ thông minh, đủ kiên nhẫn và đủ tàn nhẫn để mỉm cười trong lúc đẩy người khác vào thế khó.Đây là một câu chuyện mà thứ nguy hiểm nhất không nằm dưới lòng đất, mà ngồi quanh bàn họp. Nơi đấu trí diễn ra bằng lời nói lịch sự, nụ cười xã giao và những bản báo cáo "vô cùng trung thực". Còn sự thật ư? Sự thật luôn đến sau cùng - nếu nó còn cơ hội được đào lên.…
Là yêu nhưng sao lại không nhậnLà yêu nhưng không thể đến với nhauTình yêu chúng ta bị ngăn cách bởi thù hậnAuthor:HanieWarning:vui lòng không reup dưới mọi hình thức khi chưa có sự cho phép của tác giả…
2 đứa con của tôi nó rất hãm lồnthằng anh cả : neh neh bố-san. bọn con có kwaii desukaaaa???? nếu bố-san bảo iieee thì bố thật là bakaaaa (●´ω`●)tôi : hãy nói chuyện như những con người bình thường còn không tao sẽ đập mày bằng tấm ván này.…
một người thương một người.____!!. một chút OOC!!. cuộc đời mà au tự thiết lập, hoàn toàn đều dựa trên trí tưởng tượng.'Nguyễn Huy yêu Nhật Hoàng đến thế.Nhật Hoàng thương Nguyễn Huy đến thế.Cớ sao kết cục đôi ta lại tệ đến thế em nhỉ?'…
Hanami có nghĩa là "ngắm hoa". Đây chỉ đơn giản là một tuyển tập bao gồm những đoạn ngăn ngắn nho nhỏ về các diễn viên sống dưới cùng một mái nhà chung MANKAI được viết bởi mình. Các nhân vật không thuộc sở hữu của mình, nhưng tranh minh họa thì có.…
Thể loại: tuổi học trò ( boyxboy) Nhân vật: Á Hy ( tiểu thụ siêu cấp đáng yêu) học giỏi tất cả các môn trừ môn thể dục, hát cực hay và đó cũng chính là lý do tiểu Hy có thể hớp hồn được a Công nhà chúng tớ :))Lâm Đàm _ cao 1m9 sở hữu khuôn mặt đẹp không ai sánh bằng( đó chỉ là suy nghĩ của tiểu thụ chúng ta mà thôi) bề ngoài lạnh lùng như băng nhưng gặp tiểu thụ thì băng cũng sẽ tan chảy iiiiiiiLâm Trình_ e trai của Lâm Đàm, cao 1m89, tính tình luôn ôn nhu, hoà đồng được tất cả con gái trong trường yêu thích trừ 1 người.Lê Minh Minh: cô bạn thân của Á Hy, lớp trưởng của lớp 10A3, ngoại hình xinh xắn, đáng yêu, cao 1m65 là người cực kì ghét Lâm Trình vì...Và 1 vài nhân vật phụ khác: mẹ Á Hy_ Lục Nương, ba Á Hy_ Á Minh, ba Lâm Đàm và Lâm Trình_ Lâm Phong, mẹ Minh Minh _ Đinh Á Mẫn, bạn thân của Minh Minh_ Trịnh Nam.Các bạn ấy đều học chung ở lớp 10A3 ngoại trừ Trịnh Nam học lớp 10A4. Lần đầu mình viết truyện mong mọi người chiếu cố nhaaaa☺️…
Câu chuyện kể về gã thợ săn enigma cuối cùng cũng đào được con rắn trắng đang chìm trong mùa đông dài bất tận. Nó gầy nhẵn, cuộn tròn dưới nấm mộ mà mình tự đào.Gã lôi nó về ổ của mình, dùng thân nhiệt của mình ủ ấm, chờ ngày nó lột bỏ lớp da đã rách tươm.…