cp: Trạch Tiêu Văn x Lưu Dã (có Hào Tình Nhã Trí)cổ đại, tâm lý.plot: tui viết cùng Wybie Allard(FB)-tui không giỏi văn nên chỉ viết tạm tạm thôi, cũng là fic đầu tay tui viết luôn.- có thể có sai sót về chính tả, địa lý, lịch sử, cách xưng hô.Yêu R1se lắm huhu, yêu Lưu dã nữa ạ TT-TT.…
hii lại là tớ thanhthao đayy, tớ thấy mỗi chap mn đều bỏ lỡ hết chơn á :(( chuyện tớ dành thời gian rất nhiều cho những fic khác lun mà kh ai xem hết 😿 mong mn vào đọc ko ép ạ…
Đôi khi bạn thật sự đã quá mệt để yêu, nhưng lại vẫn cứ xúng xính đi đến những cuộc hẹn hò. Chỉ bởi vì, nếu không yêu ai đó, ta còn chẳng biết mình có đang sống hay không...…
Muốn thì viết,buồn thì viết,nhớ thì viết,vui thì viết,hồi tưởng thì viết,suy ngẫm thì viết,đau lòng thì viết,cô đơn thì viết, tức giận thì viết,yêu thương thì viết...Nhàn rỗi,có hứng thì viết :) viết về mọi thứ,mọi cảm xúc :)…
Đây là những mảnh chuyện ngắn mà mình sáng tác, là nơi để mình khuây khoả, trút được tâm trạng vào lời văn. Đa phần là ngược. Không có lịch cập nhật cố định. Có thể coi đây là góc nhỏ của riêng mình.…
Tên tác phẩm: Nhân Vật Chính Là Đại Boss Phản DiệnThể loại: giang hồ, hài hước, võ hiệp, quan trọng nhất là đam mỹ. Giới thiệu:Có một quy tắc bất thành văn trong tiểu thuyết chính là: nhât vật chính nhất định là người tốt, cho dù là boss phản diện cũng phải là boss phản diện tốt! Vì thế, Ma chủ Mộ Nhị của chúng ta, mặc dù là kẻ đứng đầu của một ổ bại hoại Ma giáo, nhưng nhất định cũng phải là một boss phản diện nhân từ bác ái. Thế nhưng, vị Minh chủ võ lâm được xưng tụng hành hiệp trượng nghĩa, tật ác như cừu Thẩm Thương Lăng kia, tại sao so với Ma chủ chính thống là hắn đây còn muốn hung ác tàn nhẫn, lãnh khốc thị huyết, phúc hắc giả dối a?! Mộ Nhị nghĩ thầm, nhất định là đám nhân sĩ giang hồ kia đã bị mù rồi! Tác giả có lời muốn nói: *gãi móng* sau khi Trần mỗ đào hai cái hố chưa kịp lấp lại ngứa móng muốn đào thêm cái hố thứ ba, hy vọng mọi người không nên ném gạch a~ (/nói nhỏ/ Nếu muốn ném, cũng nhất định phải ném cả xi măng thì Trần mỗ mới xây nhà được ha~ Cảm tạ~)…
Chỉ là những điều bé xíu mà mình đã rất yêu, có lúc rất buồn vì nó. Mình viết lại để nhớ những điều vui và để không bao giờ vấp phải những nỗi buồn cũ kĩ ấy nữa.…
Đây không phải là một câu chuyện, một cuốn tiểu thuyết, hay bất cứ thứ gì khác của một nhà văn, nhà thơ nổi tiếng nào. Đây chỉ là câu chuyện của riêng mình, Những cảm xúc thật của bản thân. Mình viết ra để vơi đi những cảm xúc không Mấy tích cực này, để giải toả những nỗi Buồn đến một cách vô lý và chẳng có lý do mỗi đêm...Câu chữ của một người ít học, vốn từ ít ỏi, sẽ chẳng thoả mãn những bạn đã say Mê những tác giả nổi tiếng Những cảm xúc này là của bản thân, và Gần như tất cả đều là nỗi buồn... vậy nên Nếu bạn không muốn buồn lây thì không nên đọc đâu nhé :))…
Tên truyện: Từng khoảnh khắcTác giả: Dương Mạn Thể loại: ngôn tìnhTình trạng: đang tiến hànhDesign bìa: Canva ------------ Đơn vị để đo lường thời gian là gì? - Cô tinh nghịch hỏi anh.Ánh Dương nhìn cô, anh trả lời bâng quơ ": Là đồng hồ."- Đơn vị để đo lường tình yêu là gì?Anh xoa đầu cô, nói ": Là trái tim."- Thế đơn vị để đo lường anh?- Chẳng có đơn vị, bởi đó là em.Anh dịu dàng hôn cô. Một nụ hôn chân thành dưới hoàng hôn.-----Author ": Nói sao nhỉ, đừng copy truyện đi đâu cả, nếu không..."…