Tên truyện: HP: Khi Vạn Người Mê Thất Thế, Liền Bị Kẻ Điên Bủa Vây Tác giả: Viễn Sơn Sơn ViễnEdit: Sườn xào chua ngọt - Cline Số chương: 183 (Đã hoàn) Tình trạng: Đang tiến hànhThể loại: Ngôn tình, Tình cảm, Đồng nhân Harry Potter, bệnh kiều, cưỡng đoạt yêu, tình cảm một phíaLưu ý: Bản edit này được thực hiện phi thương mại và dựa trên sở thích cá nhân. Vì khả năng có hạn nên độ chính xác so với bản gốc (raw) có thể không đạt 100%, nhưng mình luôn cố gắng chau chuốt câu từ để mang lại một bản dịch hoàn chỉnh, mượt mà và dễ hiểu nhất cho mọi người. Mong cả nhà đọc truyện vui vẻ và thông cảm nếu có sai sót nhỏ nhé!…
"Thời đi học, ai trong chúng ta cũng đã từng có những khoảnh khắc rung động đầu đời, khẽ chạm vào trái tim non nớt đầy rung cảm với một ai đó. Nhưng ở cái tuổi không còn nhỏ để ngây ngô, cũng chưa đủ lớn để hiểu được lòng mình. Mọi thứ chỉ dừng lại ở những cái nắm tay vụng trộm đầy rụt rè, những ánh mắt nhìn nhau rồi vội lảng đi. Hay những cái ôm bất chợt, nghĩ mình đã ôm được cả thế giới vào lòng.Tất cả nhẹ nhàng như ánh nắng đầu hạ, mong manh, thoáng nhẹ qua. Nhưng đủ khiến chúng ta nhớ mãi về sau"Written by Kình Lạc.…
TRUYỆN: Hàng Ngày Làm NPC Ở Thế Giới Xuyên NhanhTác Giả: Muội Chỉ Ái Cật NhụcThể Loại: Xuyên NhanhSố Chương: 920 (Hoàn CV)Tình Trạng: Đang đào :vEdit + Dịch: Page Cà Ri BơDes bìa: SênVăn Án:Những gì bạn nhìn thấy, bạn biết, đều là sự thật sao?Tích! NPC cao cấp số 107 thức tỉnh...Lăng Hiểu (Đầu cũng không ngẩng): Ôi, hóa ra tôi là một NPC.Vào lúc người khác đang vắt hết óc ở thế giới xuyên nhanh làm nhiệm vụ, Lăng Hiểu nhàn nhã uống cà phê trêu mèo, làm NPC cá mặn nhất của Chư Thiên vạn giới, có một không hai...Tên khác 《Ta muốn NPC này có tác dụng gì! 》, 《NPC này vĩnh viễn không thể chiếm đóng được 》…
Title: Là kẻ thù hay là... người yêu ??Length: Longfic (10 chap trở lên)Author: Cún Con. Editor: Lâm Bối Thiên Dạ.Thể loại: nam x nam aka BL aka SA, hiện đại, viễn tưởng, vườn trường, (hơi) bi kịch, xuyên không, hường, OE (HE).Pairings: Khải x Nguyên (Roy), Tỉ x Hoành (Eric), Lân x Tín (Henry).About pairings (theo thứ tự): ôn nhu (hơi) biến thái công x ngạo kiều tạc mao thụ, ôn nhu tưng tửng công x ngốc nghếch ngây thơ thụ, ôn nhu công x ngây thơ dụ thụ (sự thật là sau Phòng tự học, ta đã phải tâm phục khẩu phục mà xếp Tiểu Tín vào hàng dụ thụ, con nó quá quyến rũ mọi người ạ)(và còn, cái đám công, ôn nhu cái quéo gì, đều là thê nô, thê nô hết -_-)Summary: Ta là pháp sư, ngươi là phù thủy. Chúng ta sinh ra ở hai dòng tộc là kẻ thù của nhau. Cớ sao, nghiệt duyên lại đưa đẩy, khiến ta và ngươi yêu nhau."Kẻ này không thể sống khi kẻ kia tồn tại". Hay là... cả hai cùng không thể tồn tại?Disclaimer: Nhân vật trong fic không thuộc về ta hay bạn author, và tác phẩm này được publish với mục đích hoàn toàn phi lợi nhuận. Nếu ai dùng nó với mục đích sinh lợi, bạn sẽ bị khép vào tội ăn cắp sản phẩm trí tuệ.Warning: Truyện này thuộc sở hữu của ta và bạn author, vui lòng mang ra ngoài khi và chỉ khi nhận được sự cho phép của ta và bạn ấy. Nếu không có sự cho phép, bạn sẽ bị khép vào tội ăn cắp bản quyền.Cuối cùng, đây là sản phẩm đầu tay, mọi người cứ thoải mái góp ý.~ENJOY~…
Thanh xuân này .... tôi có hồi ức về cậu , được nhìn thấy nụ cười của cậu , được nhìn cậu . Như vậy là đủ lắm rồi ! Cảm ơn vì qua bao tháng ngày thanh xuân rực rỡ của tôi.... cậu đã xuất hiện . Cảm ơn vì những hồi ức tươi đẹp ấy để rồi nó khép lại , tôi vẫn sẽ nhớ nó mãi . Một lần nữa cảm ơn cậu THANH XUÂN CỦA TÔI !!! - Này !! chẳng phải cậu thích V sao ?? - Mình tin cậu sẽ làm được !! - Nụ cười của cậu đẹp thật đấy . - Cậu nói gì cơ ??- À không có gì đâu !THÁNG NĂM RỰC RỠ CỦA BẠN . CÓ AI??…
Bốn năm trước.Cô từ từ đi tới trước mặt anh, ngẩng đầu cùng với ánh mắt cực kỳ thuần khiết nhìn anh, chân thành mà ẩn hàm xin lỗi. Cô khom lưng thật thấp hướng anh bái một cái, cuối cùng cúi đầu nói: "Thật xin lỗi, em không thể cưới một người đàn ông mà em không yêu."Bốn năm sau.Anh nói "Mỹ nữ đi nơi nào vậy? Tôi tiễn em một đoạn đường nhé."Cô kinh ngạc một chút, chờ khi thấy rõ người ngồi trong xe mới khẽ nhíu mày, lùi về sau vài bước: "Thật xin lỗi, tôi không quen anh."Cằm của anh chống trên cánh tay, anh khẽ cười "Phải vậy không? Tôi lại cho là hai ta có quen nhau từ trước rồi kia."Cô mày nhíu lại càng chặt hơn, hít sâu một hơi mới lên tiếng "Em thật không nhận ra anh, Nguyễn Văn Khánh!"Anh là vị hôn phu bị cô vứt bỏ, cô là con mồi anh truy đuổi suốt đời!…
(Chương 1 - 200)Sau 7 năm xa nhà, Nguyễn Lưu Tranh trở về thành phố nơi cô sinh ra và trở thành bác sĩ thực tập khoa Thần Kinh của bệnh viện Bắc Nhã. Ở đây cô gặp lại chồng cũ mình - Ninh Chí Kiêm là một trong những bác sĩ giỏi nhất của bệnh viện. Anh chủ động làm cố vấn cho cô, xem như là sự bù đắp cho hôn nhân thất bại mà anh gây ra. Còn Nguyễn Lưu Tranh cũng không còn là học muội e lệ, người con gái yếu đuối năm xưa. Cô có trách nhiệm của mình, cùng thời điểm kiên trì cho dù là cứu chữa bệnh nhân hay đối mặt với tình cảm.…
Văn án:Thanh xuân từng có một người làm trái tim tôi rung động. Sẽ vì người ấy cười mà cười theo, khóc mà khóc theo. Tưởng chừng những rung động ấy đều xuất phát từ hai phía. Nhưng có lẽ là do tôi quá mơ mộng và ảo tưởng. Mơ mộng một ngày nào đó cậu sẽ đáp lại tình cảm của tôi. Mùa hạ năm ấy đã chứng kiến tất cả sự dũng từ tận trái tim tôi. Cũng chứng kiến cả sự nhút nhát do dự của cậu. Mùa hạ khép lại đã kết thúc luôn cả mối tình đơn phương ngây dại ngày ấy.Người ta nói cỏ bốn lá sẽ đem lại may mắn cho người tìm thấy nó. Nhưng mà ước tính cứ khoảng 10.000 cây cỏ ba lá thì mới có một cây bốn lá. Nếu thật sự tìm thấy cỏ bốn lá, tôi rất muốn thử xem liệu nó có thực sự đem lại may mắn cho tôi không?***" Tớ thích cậu."" Xin lỗi..."Ngàn lần thầm nói thích cậu, trăm lần ẩn ý vu vơ, một lần can đảm thổ lộ mà chẳng lần nào nhận được đáp án mình mong muốn. Nhưng con người ai mà chẳng phải tiến về phía trước. Tôi sẽ bỏ mùa hạ này ở lại để tiến đến mùa hạ khác không có cậu.Tạm biệt ánh nắng hạ đẹp nhất trong 1000 ngày nắng của thanh xuân.…
Tên: [ĐN Trảm Thần] Mê Vụ Chi Hạ, Hạc Minh Kinh Thành.Tác giả: Tinh TửThể loại: action, 1 nv9, có cp phụ, đồng nhân,...(Lưu ý: mọi yếu tố trong truyện đều là tưởng tượng, có sai sót xin hãy cmt để tui biết nhé)Văn Án: Mê vụ bao phủ. Ngoại thần nhìn chăm chú thế giới, thần bí bò ra từ bóng tối, mà nhân loại chỉ còn cách dùng máu tươi để thủ hộ thành trì.-Tạ Bạch là một bệnh nhân tâm thần.Hắn nghe thấy hạc minh.Nghe thấy tiếng chuông cổ vang vọng nơi tầng mây đã mục nát.Cho đến đêm ấy...Khi thần bí giáng lâm.Thiếu niên bạch phát khẽ kết pháp quyết. Một tiếng hạc vang vọng thiên địa. Mê vụ lui tán. Sau lưng hắn, hư ảnh Bạch Hạc che khuất thiên khung.-Đầu đội Vấn Lộ Hương. Chân đạp Thiên Cang Bộ. Hắn là ai? Hắn chính là Bạch Hạc Đồng Tử: Chỉ giết, không độ.…
Tên truyện: Nắng hạ chẳng tàn (炽夏不落)Tên tác giả: Nam Tri Bắc (楠知北)Bìa: Được redraw lại từ bìa gốc của truyện trên Tấn Giang.Số chương: 76 chương + 11 ngoại truyện.Tình trạng truyện: Hoàn.𝄞𝄢: Truyện có cùng mốc thời gian và sự kiện với bộ 'Bạn học số 7' (cùng tác giả)Tag: Ngôn tình, Con cưng của trời, Ngọt ngào, Học đường, Nhẹ nhàng, HE.Nhân vật chính: Khương Di, Chu Úc Đinh.Nhân vật phụ: Chu Thiên Tình, Triệu Càn Khôn, Từ Giai, etc.Ý chính: Hy vọng luôn tồn tại ở khắp mọi nơi, hãy luôn nhìn về phía trước.[Đại tiểu thư x 'Vệ sĩ' con nhà người ta ngầu lòi]…
Dưới khoảng trời trong xanh vời vợi ấy, có cậu, có tôi, có chúng ta. Và mảng nắng vàng nơi góc sân trường, chói loà những gương mặt bừng sức sống.Có cô nàng mãi nhìn theo cậu.Có anh chàng nở nụ cười răng khểnh.Có bạn gái yêu kiều sau tà áo, có chàng trai khôi ngô chạy cùng lứa bạn.Nơi đất trời ấy, họ cùng khóc, cùng cười, cùng trải qua những thăng trầm cuộc sống, cùng đón chờ những giông bão cuộc đời, và ánh sáng bình minh hi vọng.Sau một khoảng tương lai thật dài, khi cậu quay lại, chúng ta đã mỗi đứa một phương.…
Tác giả:Siêu năng lực giả tiểu mê muộiEdogawa Conan vẫn luôn cho rằng chính mình sinh hoạt ở một cái khoa học nghiêm cẩn thế giớiThẳng đến Teitan tiểu học cái kia học sinh chuyển trường đã đếnHắn nói chuyện đều không cần há mồm, các ngươi vì cái gì đều không cảm thấy kỳ quái!Conan: Hiện tại bên ngoài rất nguy hiểm, ngươi muốn ngoan ngoãn tại đây đợi không cần chạy loạn, ta đi ra ngoài một chút liền trở về.Saiki: Ta mới không có chạy loạn, liền tính chạy loạn cũng sẽ không bị ngươi bắt đếncp: Thật tuổi nhỏ bản siêu năng lực đại lão x ngụy tuổi nhỏ bản cao trung sinh trinh thámTề thần chính là bảy tuổi tề thần, học tiểu học tề thần, Tử Thần chính là mười bảy tuổi Tử Thần, cái kia ngụy tiểu hài tử danh trinh thámTag: Tổng mạnNiên hạTề thầnTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Saiki Kusuo, Edogawa Conan ( Kudo Shinichi ) ┃ vai phụ: Kuroba Kaito, Hattori Henji, từ từ ┃ cái khác: Một câu tóm tắt: Trợ thủ chức trách chính là cấp trinh thám gia tăng khó khăn…
Tên truyện: Khu vườn mùa nắng nhẹ.Khu vườn mùa nắng nhẹ là một tiểu thuyết chữa lành viết bằng nhịp điệu chậm, dịu như nắng buổi sớm. Hai mươi chương đầu là thơ nơi khu vườn mở cửa cho những tâm hồn mỏi mệt được nghỉ ngơi, được thở, được ở yên mà không cần phải mạnh mẽ. Nắng, gió, lá và im lặng trở thành ngôn ngữ để xoa dịu những vết thương chưa kịp gọi tên.Từ chương 21 trở đi, câu chuyện chuyển sang văn xuôi, kể về những con người mang theo tổn thương riêng, gặp nhau trong khu vườn ấy. Không có cao trào dữ dội, chỉ có những cuộc trò chuyện nhỏ, những khoảng lặng đủ dài, và những khoảnh khắc học cách tha thứ cho người khác và cho chính mình.Cuốn sách không dạy bạn phải sống thế nào, chỉ nhẹ nhàng nhắc rằng:bạn được phép yếu,được phép chậm,và bình yên đôi khi chỉ là ngồi lại dưới nắng, thở một hơi thật sâu.Khu vườn mùa nắng nhẹ dành cho những ai đang mệt, đang buồn, hoặc chỉ cần một nơi để lòng được an yên. 🌿…
Dung Hiểu xuyên vào một cuốn tiểu thuyết, vừa tới đã bị cha nuôi bán đi làm "nam thê xung hỉ".Nghe đồn người thừa kế duy nhất của nhà họ Phó bệnh nặng sắp không qua khỏi, đại sư còn phán rằng: chỉ cưới một nam tức phụ mới giữ được mạng.Dung Hiểu cứ nghĩ mình chỉ đến để "diễn vai qua đường", làm tấm bình phong rồi xong chuyện. Cho đến khi cậu bị cái người "sắp chết" kia ép lên tường, hơi thở kề bên tai, giọng trầm khẽ nói:"Em thơm quá."Từ đó, Dung Hiểu biến thành "bạc hà mèo" của lão nam nhân hào môn kia, thỉnh thoảng là bị ôm lấy... rồi bị "hít" một hơi cho đã.--Phó Duy Trạch nhanh chóng phát hiện tiểu thê tử mới cưới của mình không chỉ trắng trẻo, xinh đẹp, chân dài... mà trên người còn có một mùi hương dễ chịu đến mức gây nghiện. Mỗi ngày ôm một cái, hít một hơi là cả người khoẻ khoắn: không đau lưng, không mỏi chân, tinh thần còn tốt hơn trước gấp bội.Khuyết điểm duy nhất... chính là không thể rời Dung Hiểu quá lâu. Chỉ cần xa một chút là y sẽ bồn chồn, hụt hơi, phải dính lấy cậu mọi lúc mọi nơi.Công ôn nhu - bá đạo, lão nam nhân hào môn × thụ mềm mại, mang mùi sữa dễ thương.1×1, sạch đôi bên, sủng lẫn nhau, có yếu tố sinh tử văn.Thể loại - tag: Hào môn - giải trí - điềm văn - xuyên sách.Nhân vật chính: Dung Hiểu, Phó Duy TrạchNhân vật phụ: Dàn nhân vật trong hệ liệt tiếp theo.…