"...dưới tiết trời se lạnh, tuyết rơi nhẹ nhàng trắng phủ tầng tầng lớp lớp. Trong cái đêm trời chẳng có nổi một ngôi sao nào lấp ló, đen kịt. Có một Park Sunghoon cười khúc khích nắm tay Sim Jaeyun bước đi trong ánh đèn đường vàng chập chờn,..."___a bit bitter ; a bit sweet ⋆𐙚₊˚⊹♡…
Fic được lấy cảm hứng từ video Enhypen rời khỏi bữa tiệc của Prada. Tất cả mọi tình tiết trong truyện đều là hư cấu, vui lòng không liên hệ với thực tế.Câu chuyện xoay quanh couple Jay và Jake, vui lòng bỏ qua truyện nếu bạn không quan tâm đến BL hoặc couple Jayke!!!!Chúc các bạn có một trải nghiệm thật vui khi ghé qua chốn nhỏ này ❤️Ảnh được lấy từ Twitter của EnhypenStart: 10/12/2024End: 11/2/2025Fix truyện lần 1: 8/7/2025…
gì? jungwon không bao giờ chịu yêu cái tên trẻ trâu park sunghoon ấy đâu!!textfic | sungwon - heejake - jaywarning: lowercase only, có sử dụng teencode---author: @pdnzyy❗️fic chuyển ver đã có sự cho phép của tác giả❗️…
Dưới cơn mưa rào năm ấy, có hai trái tim đã chẳng còn chung nhịp đập.Disclaimer: nhân vật trong fic không thuộc về mình, họ thuộc về nhau và sẽ luôn là như thế.…
sẽ thế nào khi một cô công chúa buộc phải gả cho một chàng hoàng tử xứ lạ vì mục đích ngoại giao bắt buộc của hai quốc gia ? liệu cô công chúa có được sống một cuộc sống "hạnh phúc mãi mãi về sau" như những câu chuyện cổ tích chúng ta thường đọc ngày còn thơ bé ?…
Summary:Nếu cho anh quay ngược mười năm, Heeseung vẫn sẽ nói sự thật: anh không định nghe lén, anh thật sự không.Rating: TPairing: Lee Heeseung/Sim Jaeyun (ENHYPEN)Warning: Not happy ending, và dài vl =))) các bạn hãy đọc khi có thời gian----Challenge tuần 10 của @yeochinteatimeChủ đề 3: Những mảnh tình còn dang dởDisclaimer: Đây là sản phẩm tưởng tượng lấy cảm hứng từ nhân vật và sự kiện thực tế, không liên quan đến nhân vật ngoài đời.----…
I woke up to a sound.It wasn't loud, nor urgent, just a soft, deliberate knock against wood. The kind that lingers, waiting to be acknowledged.Knock, knock.The room was dark, except for the faint glow of streetlights bleeding through the curtains. Everything looked the same: the walls, the ceiling, the bed I was lying on.Nothing was out of place.And yet, something felt wrong.Knock, knock.The sound wasn't coming from the front door. It was closer. Much closer.Right outside my bedroom.The room stayed still, wrapped in darkness, thick and suffocating, with only the tick of the clock echoing through the quiet. I didn't move, didn't turn on the light. I just lay there, listening - letting the sound drift through the rhythm of my breath.I had locked the front door. My smart lock made sure no one could enter without the code.So then... who was standing out there?…
Một cuốn nhật kí được viết bằng nước mắt, kể về hai con người yêu nhau giữa những ngày kí ức dần tan biến.Câu chuyện tình tĩnh lặng và đầy ám ảnh, dành cho những ai sợ bị lãng quên.…