Mình lấy bối cảnh là kháng chiến chống Mỹ - giải phóng miền Nam.Tất cả các sự kiện,nhân vật mốc thời gian đều là hư cấu, không có thật ngoài đời Truyện viết với mục đích phục vụ sở thích cá nhân, mong được đón nhận!Mình đang muốn xây biệt thự nên bạn nào có gạch đá,cát sỏi cứ ném vô đây !!…
Câu chuyện kể về chàng tổng tài ấm áp Choi Seungcheol bỗng dưng mất đi trí nhớ trở thành một người hoàn toàn khác với Choi Seungcheol trước kia . Và câu chuyện tình cảm giữa Seungkwan , Yoon Jeonghan và Hong Jisoo . Liệu rằng Choi Seungcheol có tìm lại được kí ức và quay trở lại bên Yoon Jeonghan không ? Hay Hong Jisoo sẽ là người bên cạnh che chở cho Jeonghan ...Mời các bạn đón đọc ❤️DON'T GO TOO FAR…
Designer: Charles aka TrẫmĐây là nơi mình trả hàng, vậy nên tuyết đối không đặt đơn ở đây. Nếu có, mình sẽ thẳng tay delete comment luôn :3Ngược lại, mình rất chào đón những comment góp ý về sản phẩm, tại đây, gạch đá hãy ném tuỳ ý :3 ==END===…
Truyện nói về thời thanh xuân, rung động đầu đời của Lãnh Hàn và Hoàng Anh. Về những chuyện xảy ra khiến bọn họ càng thêm thân, nhưng...[Trích đoạn một]"Mình thấy hai người hợp nhau lắm đấy." Hoàng Anh mỉm cười nói với Lãnh Hàn và Tiểu Uyên. Sắc mặt của Lãnh Hàn chợt trầm xuống. Hoàng Anh nhìn vào đôi mắt của anh. Cô đôi khi thật sự không thể hiểu được anh đang nghĩ điều gì. Đôi mắt của anh sâu tựa không đáy. "Cậu nói thật sao Anh Anh?" Tiểu Uyên đáy mắt loé lên ánh sáng. "Nếu như cô đã nói như vây, chúng ta từ đây đừng có dính dáng tới nhau nữa." Lãnh Hàn đứng dậy bước đi bỏ lại một câu. Bóng lưng anh cô đơn lạnh lùng, tựa như một con sói cô độc trên hoang mạc không nơi nương tựa. Cô, Hoàng Anh, chưa bao giờ thấy anh như vậy. Cho rằng anh rất lạnh lùng đi, nhưng cũng chưa bao giờ khiến cô có cảm giác đáng sợ như vậy.Tiểu Uyên ngồi trên ghế, vờ như không hiểu, nhưng ánh mắt lại hiện lên một tia khinh thường.Hoàng Anh đã không ngờ tới một điều.[Trích đoạn hai]"Anh vẫn tiếp tục theo đuổi em cho dù em có xa lánh anh. Vì anh tin rằng, một ngày nào đó sự cố gắng của anh sẽ được đền đáp." Lãnh Hàn quay lưng nói với Hoàng Anh.Cre: @yangchu_9504…
"Tuổi trẻ là dấu ba chấm bất tận,Ngỡ đã đi qua nhưng lưng chừng vẫn chưa tới."Trải qua những năm tháng mang tên thanh xuân, tôi nhận ra có hai chuyện khó khăn của tuổi trẻ là làm quen và tạm biệt, nói rộng ra là biết chấp nhận và biết buông bỏ. Tôi từng gặp rất nhiều người mang lại cho tôi cảm giác chúng tôi là những ngôi nhà riêng biệt có cùng một bức tường, nên tôi luôn nghĩ chúng tôi sẽ chẳng ai rời xa ai nhưng trưởng thành mới biết hóa ra tường chung nhưng lối khác. Mỗi người đều có con đường của riêng mình, nếu may mắn gặp nhau và cùng nhau trải qua một thời điểm mà mãi sau này không thể quên cũng đã là điều tuyệt vời lắm rồi. Không nhất thiết phải cho rằng tường chung thì phải dựa vào nhau mà sống, đường rộng nhiều lối cứ cho nhau bước đi, khi còn cần nhau tự khắc ta sẽ trở về, khi ấy cũng là lúc bản thân vừa biết chấp nhận vừa biết buông bỏ.Tôi viết cho những năm tháng tuổi trẻ của tôi, An.…