"Hoàng Thượng này, nếu như có kiếp sau, liệu chúng ta có thể gặp lại nhau không?""Nếu có kiếp sau, dù có mò kim đáy bể, ta cũng nhất quyết tìm được chàng, Phạm Khuê.""Người hứa với ta nhé?""Ta hứa."taegyu.soojun.20 chap + 2 extra.end.pociniwa.…
Chẳng vội phủ nhận đi tình cảm của mình dành cho em. Xuân Bình thích em, thích em hơn cả những vì tinh tú trên trời. Bởi tinh tú còn có ngày không mọc, còn cậu thì lúc nào chẳng ngừng nhớ về em.Thể loại: Cổ đại Việt Nam.Couple: Cậu chủ Xuân Bình x Gia nô Đình Tuấn. Fic dựa trên trí tưởng tượng của author, không liên quan đến đời thực, vui lòng không nhầm lẫn. Hope enjoy!…
Sau một trận động đất lớn, cậu thiếu gia Choi Wooje bị thương và trí tuệ dừng lại ở tuổi lên 5.Gia tộc Choi và Mun từng có liên hôn từ nhỏ, nên cậu được đưa về nhà Mun Hyeon-jun - người chồng hợp pháp tương lai mà Wooje chưa từng nhớ mặt.Lúc đầu, Hyeon-jun chỉ định chăm sóc cậu "trên danh nghĩa". Nhưng...Cậu nhóc ấy cứ gọi anh là "chồng ơi" mỗi sáng, ôm gối chờ anh đi làm về, mỗi lần bị đau lại dụi mặt vào lòng anh, mắt rưng rưng...Và thế là - trái tim Hyeon-jun tan chảy mất rồi.…
Đây là phần 2 của "Cột sống nghề y"*Bác sĩ là những người rất giỏi nói dối."Không sao, bệnh của bác chỉ cần ăn uống, nghỉ ngơi đầy đủ rồi sẽ khỏe lại thôi"Ấy là câu nói mà Taehyun lặp đi lặp lại đến quen miệng với các bệnh nhân "gần đất xa trời". Hắn vẫn luôn nghĩ sẽ tốt hơn nếu hắn nói dối họ, lời nói dối đôi khi không phải là xấu nhỉ.Nhưng lần này có thật sự là điều tốt hay không?…
Hyeongjun và Minhee đã bắt đầu lên năm nhất đại học và rời xa khỏi vòng tay gia đình để chuyển vào chung cư Cravity. Bắt đầu chuỗi ngày bất ổn cùng các dân cư trong Cravity 🤭🤭…
Đây là phần 2 của "Cột sống nghề y"*-Donghyun, anh có một căn bệnh nặng lắm.- Gì chứ?Bệnh thương em, nếu muốn chữa bệnh thì phải ở bên bác sĩ Kim cả đời lận. Bệnh nhân Han này, không biết bác sĩ gánh vác được không ạ?Được, bệnh nhân Han Dongmin cứ yên tâm, bác sĩ Kim này nguyện một đời gánh vác!...Bác sĩ là những người rất giỏi nói dối."Không sao, bệnh của bác chỉ cần ăn uống, nghỉ ngơi đầy đủ rồi sẽ khỏe lại thôi"Ấy là câu nói mà Dongmin lặp đi lặp lại đến quen miệng với các bệnh nhân "gần đất xa trời". Hắn vẫn luôn nghĩ sẽ tốt hơn nếu hắn nói dối họ, lời nói dối đôi khi không phải là xấu nhỉ.Nhưng lần này có thật sự là điều tốt hay không?…
。・゚・soobin vô tình "nhặt" được một chàng trai bị biến thành mèo vào mỗi đêm. đây là lời nguyền không có lời giải? cậu sẽ tìm cách phá bỏ chúng.・゚・。link gốc: https://www.wattpad.com/story/395452225♬ bản dịch đã có sự cho phép của tác giả ♬♪ KHÔNG ĐƯỢC MANG ĐI KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA MÌNH ♪author: tubatuwu.translate by jamberry.…
Cách xử sự vô cùng nhẹ nhàng và ngại ngùng của Soobin khiến chàng 'trai hư' Yeonjun thấy khó chịu, và anh cho rằng phá rối cậu sẽ rất thú vị - cho đến khi anh bắt gặp một cảm giác khác thường.…
- Anh không sợ chết à?- Có chứ, nhưng tôi sợ phải nhìn thấy bệnh nhân ra đi hơn....một chiếc fic được lấy cảm hứng từ "The Trauma Code: Heroes on call".…
Câu chuyện được kể dưới góc nhìn của Choi Soobin.Tên gốc: 疯人院里也会下雪吗 Tác giả: 格塔的盐Link gốc: https://weibo.com/5873125417/4790762983916772Translator: selenlizzBản dịch đã có sự cho phép của tác giả, vui lòng không mang bản dịch của mình đi nơi khác!!Bản dịch có độ tương thích với nguyên tác khoảng 80-90%. Một số câu chữ đã được điều chỉnh để phù hợp hơn với ngữ nghĩa và văn phong tiếng Việt. Nếu trong quá trình chuyển ngữ có xảy ra sai sót, rất mong mọi người thông cảm.…
Lại một phút rãnh rỗi nữa đây😄Tui không chắc là nó hay đâu, tại tui biết trình mình mà😅Chỉ mong các Ki-ling zui zẻ đọc truyện là được😉Tựa đề và nội dung nó khác một trời một vực…
Năm tôi 17 tuổi, tôi nhận ra mình thích anh. Bất kể thứ gì về anh đều được tôi cất giữ một cách cẩn thận, tình cảm của tôi cũng không ngoại lệ. Năm tôi 28 tuổi, tôi muốn nói rằng "tôi cũng thích em", nhưng có lẽ quá muộn rồi.…