dreamnotfound
:)))…
:)))…
Em ngồi trầm mình với trăng sao.…
Anh và cậu gặp gỡ nhau vào một chiều cuối thu... Đó là duyên...Anh phải xa cậu vào một chiều đông lạnh giá... Đó là phận...Họ có duyên phận nhưng liệu họ có đến được với nhau... Khi người yêu cũ của anh liên tục tìm đến... Và cậu đã có một người yêu mới....Liệu họ có thể tiếp tục yêu nhau???…
truyện thể loại ngôn tình .. kết SE nhé [VKook]…
Không gì cả , là gì đó , không là gì đó Chẳng qua là emotion…
hai người yêu nhau và rồi đến bên nhau, những ngày tháng của họ liệu có tươi đẹp như những tưởng tượng của họ không?chuyện tình giữa hai người còn gái ấy với nhau liệu có ngọt ngào và đầy hồng phấn như những giấc mơ không?đắng cay hay hạnh phúc cũng chỉ do họ lựa chọn mà thôi.…
Là những đoạn nhỏ về cách nhìn của nhân vật chính Truyện này có nên thêm phần hong mọi người :3…
ko bt ghi j…
Ca nghiệp là nghề nghiệp dành cho những con người dám đam mê, dám thực hiện, có nhiều nghị lực ngang bằng với sức lức, đủ khác năng để đứng dậy bước đi hiên ngang sau những lần vấp ngã chứ không nằm ngoan ngoãn để kẻ khác giẫm đạp lên, đủ quyết tâm để bỏ lại đằng sau những giọt lệ buồn, không ngoảnh đầu lại hai lần dù đó có là yêu thương hay trân trọng, đủ tài năng thôi chưa gọi là đủ, họ còn phải gạt đi những cám dỗ xung quanh. Và một ngày nào đó, họ đứng trên sân khấu riêng của họ, cất tiếng hát dưới ánh đèn sân khấu, bên dưới chân là tràng vỗ tay nồng nhiệt và trăm ngàn ánh mắt ngưỡng mộ. Đó là ca sĩ.…
"Bạch Hiền, nếu bây giờ cậu được quay về quá khứ và tương lai. Vậy thì cậu sẽ quay về lúc nào" "Tôi muốn quay về quá khứ" "Để làm gì" "Để........ đừng gặp anh!" "Giá như em còn ở đây, để anh nói lời xin lỗi và bù đắp lại cho lỗi lầm của mình"P/s: Đây là Shotfic SE về ChanBaek của mìnhMong mọi người đọc và góp ý…
Anh bồ thời tiết…
chúng ta luôn nhớ về nhau, đầu nghĩ nhưng miệng không nói…
:33333333333…
Tên fic: Blood & Teas Author: MunPairing : ChanBaek (Phác Xán Liệt - Biện Bạch Hiền)Disclaimer : họ không phải của tôi nhưng số phận của họ trong fic là do tôi quyết định *cười đểu* muahahaCategory :Sad , Boy Love , Vampire Summary: Nước mắt không chỉ là nỗi buồn mà còn là niềm hạnh phúc...Máu không chỉ là nỗi đau mà còn là thứ tượng trưng cho tình yêu mãnh liệt...Khi máu và nước mắt kết hợp với nhau nó sẽ là sự sống vĩnh hằng...…
Tự nhiên có tâm trạng nên viết một cái đoản ngắn. Thay đổi khẩu vị. SE nhé..!…
"Tớ không cần biết cậu thích tớ hay không, tớ chỉ muốn cậu biết tớ thích cậu, tớ thật sự rất thích cậu, Phác Chí Mẫn tớ rất rất rất thích Trịnh Hạo Thạc cậu !".........."Phác Chí Mẫn, tôi thật sự không còn thích cậu nữa ""Vì Nhã Ân đã trở về sao ?""Không liên quan đến em ấy""Vậy tớ đã làm gì sai sao?""Cậu không sai.""Vậy tại sao cậu........""Vì Trịnh Hạo Thạc tôi lỡ yêu Phác Chí Mẫn cậu mất rồi ♡"…
Chỉ là cái shotfic tớ đột nhiên nghĩ ra thôi .-. Sad các bạn nhé…