2 năm rùi mới ngoi lên viết, hint hiếc gì cũng quên hết rồi, thôi nhớ được đến đâu thì viết, chỉ là tự nhiên thấy nhớ nhớ 1710 quá thôi. ngọt lắm, chạ thích ngược đâu... lowercase | texfic lẫn văn xuôi | chỉ nà mấy mẩu truỵn nhỏ lin tin.…
Đỗ Thành - Thẩm DựcThể loại: ABO (A x O)LAM - một Oneshot độc lập trong bản dịch Lạp tội đồ giám đồng nhân và đã được tác giả của bản dịch cho phép editVì nội dung khá dài nên mình quyết định edit lại thành 1 bộ riêng. Link gốc bản dịch: https://www.wattpad.com/story/353073150-l%E1%BA%A1p-t%E1%BB%99i-%C4%91%E1%BB%93-gi%C3%A1m-%C4%91%E1%BB%93ng-nh%C3%A2n…
Tựa đề: Là Khắc Tinh Hay Định Mệnh??Tác giả: NyunCouple: FortPeatSố chương: 19Tình trạng: Hoàn thànhNội dung: câu chuyện xoay quanh một công an trẻ tuổi mới vào nghề và một tội phạm lão luyện -->Lần đầu mình viết truyện nên có gì sai sót mong mọi người góp ý nhẹ nhàng ạ <3…
Lucy bị đuổi ra khỏi hội vì một thành viên mới gia nhập Fairy tail, cô ta muốn Lucy rời hội vì thích Natsu, nhưng chỉ vài ngày sau khi Lucy bị đuổi ra khỏi hội, cô ta lại thú nhận tội của mình và đương nhiên là sẽ không bị đuổi khỏi hội vì đã tự giác thú nhận nên cô được ở lại, từ lúc đó cũng trở thành người tốt. (mô tả tuy không được hay nhưng phân truyện bên trong sẽ khác nên các bạn hãy đọc thử đi nhé) à mình cho người mới này tốt nhanh để cốt truyện mau chóng phù hợp với tiêu đề truyện. Mk sẽ không tiết lộ chuyện gì sau khi Lucy rời hội đâu, à truyện này mình sẽ cho Lucy quay trở lại Fairy tail nhé. -----NGHIÊM CẤM ĐỌC CHÙA! Cảm ơn đã xem…
Đại học giảNgười là hoa mùa xuân .-Author: Cynthia Lynn (mình chỉ đăng duy nhất trên nền tảng này hé)Giới thiệu: Tôi gặp người vào một buổi sớm tinh khôi của chớm xuân, khi thế gian vẫn tôn kính gọi người là Đại học giả. Đại học giả Hoàng gia, của thế giới này, của vũ trụ này, nhưng tôi lại chỉ muốn thì thầm tên người trong màn đêm tĩnh lặng. Người, trước khi là Đại học giả, chỉ là người mà thôi. Người ta nói rằng người không hề lãng mạn. Người khô khan do thấu tỏ quá nhiều triết lý trên đời, người lạnh nhạt trước những mối quan hệ mà người cho rằng nó là hữu hạn không đáng. Nhưng tôi biết, họ lầm rồi. Người yêu thích những loài hoa, người chăm bẵm chúng, người dịu dàng với chúng, người là loại người lãng mạn hết nói, vì trong thời đại tăm tối này, còn đâu ai ngỏ ý săn sóc những cánh hoa mảnh mai dễ úa tàn.Cơn gió mang theo sức sống của một mùa xuân đã từ lâu lắm rồi mới thổi đến, lang thang lên đường vô về những mầm non còn đang run rẩy trước ngày tàn. Ngay cả những cơn gió cũng có con đường riêng của nó, rồi lại lặng lẽ tìm đến một nơi dừng chân, một nơi thuộc về mình. Đại học giả.Mùa xuân của tôi. Mang theo hương hoa thoang thoảng khắc sâu vào tâm trí tôi. Tôi khao khát người thuộc về tôi. --Note: Hoan nghênh góp ý và sửa lỗi chính tả…