giữa thành phố cô đơn...LƯU Ý : đây là một CÂU CHUYỆN GIẢ TƯỞNG nên mọi sự việc trong đây đều là HƯ CẤU. vui lòng không mang cuộc tình bé fic tí hon này đi đâu và làm ơn hãy ĐỌC KỸ HƯỚNG DẪN SỬ DỤNG TRƯỚC KHI VÀO để không lạc sang khu vực bán vé của thuyền mà bạn không muốn/thích chèo.…
PHẾ TÀI NGHỊCH THẾ: PHÚC HẮC TÀ PHI QUÁ KIÊU NGẠOTác giả: Lam Bạch Cách Tử废材逆世:腹黑邪妃太嚣张Uploader: TuyetBangNguồn: Wikidich.com[Giới thiệu vắn tắt:]Lâu Mộ Yên, Thiên Linh đại lục Diễm Trụ quốc chiến thần Tướng quân nữ nhi, gia thế hiển hách. Bởi vì là Thiên sinh tuyệt mạch giả trở thành đế đô nổi tiếng nhất phế tài, bị thâm ái nam nhân gia tộc định ra trắc thất đánh thành trọng thương, biến mất mệnh tổn hại.Lâu Mộ Yên, Tu Tiên giới Thiên linh căn Hợp thể kỳ tu luyện giả, Linh giới thiên tư tuyệt diễm cực phẩm nữ tiên, bởi vì công dã tràng gian lốc xoáy, nàng hồn xuyên đến dị thế đại lục.Minh minh bên trong, nàng thành nàng, từ nay về sau, nàng cải thiện thể chất, đá đi tra nam, lộng tàn giả nhân giả nghĩa Tiểu bạch liên, quải cái cường đại yêu nghiệt mỹ nam làm phu quân.Vương giả trở về, liền xem nàng cái này đại năng như thế nào ở dị giới chơi đến hô mưa gọi gió, nhấc lên một tầng tầng toàn phong bọt sóng.…
Đại học giảNgười là hoa mùa xuân .-Author: Cynthia Lynn (mình chỉ đăng duy nhất trên nền tảng này hé)Giới thiệu: Tôi gặp người vào một buổi sớm tinh khôi của chớm xuân, khi thế gian vẫn tôn kính gọi người là Đại học giả. Đại học giả Hoàng gia, của thế giới này, của vũ trụ này, nhưng tôi lại chỉ muốn thì thầm tên người trong màn đêm tĩnh lặng. Người, trước khi là Đại học giả, chỉ là người mà thôi. Người ta nói rằng người không hề lãng mạn. Người khô khan do thấu tỏ quá nhiều triết lý trên đời, người lạnh nhạt trước những mối quan hệ mà người cho rằng nó là hữu hạn không đáng. Nhưng tôi biết, họ lầm rồi. Người yêu thích những loài hoa, người chăm bẵm chúng, người dịu dàng với chúng, người là loại người lãng mạn hết nói, vì trong thời đại tăm tối này, còn đâu ai ngỏ ý săn sóc những cánh hoa mảnh mai dễ úa tàn.Cơn gió mang theo sức sống của một mùa xuân đã từ lâu lắm rồi mới thổi đến, lang thang lên đường vô về những mầm non còn đang run rẩy trước ngày tàn. Ngay cả những cơn gió cũng có con đường riêng của nó, rồi lại lặng lẽ tìm đến một nơi dừng chân, một nơi thuộc về mình. Đại học giả.Mùa xuân của tôi. Mang theo hương hoa thoang thoảng khắc sâu vào tâm trí tôi. Tôi khao khát người thuộc về tôi. --Note: Hoan nghênh góp ý và sửa lỗi chính tả…