Quá Khứ Của Anh Và Em - Du Dương
Tình yêu thời thanh xuân đó anh còn nhớ hay đã quên!...…
Tình yêu thời thanh xuân đó anh còn nhớ hay đã quên!...…
Chỉ là những câu chuyện đời thường ở tiệm cà phê…
Tôi bén duyên cùng với tản văn vào những năm đầu của tuổi trẻ.Và rồi, Riêng Dành Những Yêu Thương ra đời. Đây đơn thuần là một quyển tản văn, một quyển nhật kí lưu giữ lại đầy đủ những khung bậc cảm xúc của chính bản thân tôi, và cả những người xung quanh tôi.…
Khi nhìn người mình yêu âu yếm thân mật với một người khác không phải mình. Nhưng ... không được nói ra, không được quan tâm và càng không được khóc... Tự hỏi lúc đó trong tận cùng thân tâm là những xúc cảm gì ?Là cảm giác nghèn nghẹn ở cuốn họng ... đau đến hoa cả mắt ... hay đắng đến ngợp thở chăng ?!P/s : Có Hường có Ngược thích thể loại nào thì chon thể loại đó .…
Thì cái này... èmm ;-; là tổng hợp các nhân vật trong truyện (của tui) và profile của họ :))…
Về nước sau 5 năm làm việc tại Pháp, Hân vi nhận ra cô chưa bao giờ quên anh. Người ta nói tình đầu khó phai hoá ra chính là như vậy.Cô học ngày đêm để tranh suất học bổng, nỗ lực làm việc, từng bước thăng tiến chỉ để không bao giờ phải trở lại nơi đầy ắp kỉ niệm này.Vậy mà trớ trêu thay, lại là thành phố này, con đường này, cảm xúc thù vẫn vẹn nguyên như những năm tháng ấy. "Em không sợ phải gặp lại anh, em chỉ sợ khi em trở về rồi lại không tìm thấy người em yêu nữa!"…
Các đoản văn mk tự sáng tác (đoản thật)…
Một lần cậu cùng anh làm tình một đêm của nhau và rồi 1 năm sau gặp lại nhau, cậu là nhân viên còn anh là sếp. Vốn giữa cả hai tối hôm đó chỉ là thỏa mãn nhau, không hề có chút tình cảm nào nhưng sao khi gặp lại, cảm xúc lại kì lạ như vậy ?…
Trích câu nói của Hứa Tâm Nghiên :- Đúng như cố nhân đã nói " Trong cái xui có cái xui hơn". Là cậu đấy Hi Vận , gặp cậu ở đâu là xui tới đó hà !Trích một đoạn hội thoại giữa Lưu Hi Vũ và Hứa Tâm Nghiên :- Em đau bụng quá trời luôn , chắc là chị dâu tới rồi.- Chị dâu ? Chị Hân Hương tới tìm em làm gì vậy ?- Anh giỡn mặt với em đó sao ? Hi Vận , anh không biết hả ?Lưu Hi Vận cau mày mà suy nghĩ.-Anh không tinh tế tí nào ? Em..em..đúng là tức chết mà~~- Rốt cuộc là em bị làm sao ? Nói cho anh nghe đi!- Anh biết em đang cần gì không ? Hi Vận ?- Cần anh!…
Lục Quân Ninh là thiếu gia nhà giàu, con ông trùm bất động sản XXL. Nghe danh thì oai nhưng thực chất là một thanh niên 16 tuổi tính tình chảnh chọe, khó chiều, miệng thì độc địa mà tay chân thì nhàn rỗi. Anh chỉ chơi thân với mỗi hai thằng bạn: Lâm Hiểu - nhà bán gà rán, suốt ngày lẽo đẽo theo "anh em ngọt xớt" để chăm sóc thiếu gia; và Cố Diên - bạn nối váy từ nhỏ, thâm trầm và kín tiếng. Cả ba trải qua một thời thanh xuân vô tư, cùng nhau trốn học đi coi phim, đi hội chợ, bàn chuyện nhân sinh kiểu trẻ con. Nhưng giữa những cuộc vui đó là những khác biệt về quan điểm và sự toan tính ngầm của thế giới người lớn đang dần lộ diện.…
Đây là mấy đoản nhảm nhảm đầu tay của mình =)))) trẻ người non dạ kinh nghiệm chưa có mong mọi người thứ lỗi~ Xin cảm ơn ạ~Source: rikasworld0610.wordpress.com…
Sưu tầm những bài thơ, quote và câu chuyện mà tui thấy hay, chỉ muốn lưu giữ.…
Một thời thanh xuân đáng nhớ...Cậu thích cô bốn năm liền, vậy mà cô vô tâm không thèm chú ý cậu một cái, thật nhẫn tâm.Sau bốn năm cậu quyết định làm một sự việc vô cùng vô cùng trọng đại quyết định nửa đời còn lại của mình: thổ lộ với cô. Vậy mà đồ vô tâm đó lại từ chối. Hừm... không sao, không làm người yêu thì... làm vợ vậy.Cô cũng rất bất đắc dĩ, cái thứ chập mạch này sao có thể làm mấy chuyện như vậy chứ, vậy mà cậu ta còn mặt dày "lợi dụng thời điểm người ta gặp khó khăn mà lợi dụng". Hừ, trời sinh cô thù rất dai. Nào có chuyện dễ để cậu đạt được mong muốn nhanh như vậy?…
[ĐANG EDIT] TÌNH YÊU, CÚT CMN ĐI - PHÙ HOATên truyện: Tình yêu, cút cmn điTác giả: Phù HoaDịch giả: Túi lèn phong nguyệt nặng vì thơ//trăng trăngNguồn convert: wikidichSố chương: 12Thể loại: Không CP, Hiện đại, Tình cảm, Đoản văn, HEVăn án:Thật ra truyện này không có văn án đâu, nhưng thật sự nó là một truyện khá đặc biệt từ nội dung đến bố cục. Câu truyện sẽ được kể dưới góc nhìn của 12 nhân vật khác nhau, mỗi chương là góc nhìn của một nhân vật kể lại một phần câu chuyện. Mình biết đến Phù Hoa qua những truyện khác nhưng khi đọc đến truyện này, mình đã kiểu, ồ, hoá ra có thể viết như vậy nữa. Mặc dù biết khả năng sáng tạo của Phù Hoa Đại Đại là vô hạn, từng viết vô số thể loại khác nhau nhưng mà đến truyện này mình vẫn không ngừng cảm thán được:)) Nếu có người đọc thì chúc các bạn đọc truyện vui vẻ nha~P/S: Mình chủ yếu edit bằng convert nên nếu có chỗ nào không đúng thì mong mọi người góp ý nha~Truyện chuyển ngữ chưa được sự cho phép của tác giả, vui lòng không re-up!…
Bí ẩn kèm tâm linh…
🎯 Văn án:Nghe nói Mặc Cước đại nhân trước khi chết đã phong ấn công lực ngàn năm cùng tài nguyên gom góp cả đời của mình, sau tạo ra 8 mảnh linh hồn gieo vào trong nhân gian. Người thu thập đủ số mảnh linh hồn sẽ chân chính trở thành truyền nhân của Mặc Cước, nhận được khủng bố truyền thừa.🎯 Trích đoạn:"Ngươi biết Mặc Cước?""Chính là vị đã tạo ra tường thành ma pháp ngoài kia?""Ngươi cũng biết truyền thuyết '8 mảnh linh hồn'?""Biết, đều là mẫu thân kể cho ta""Bản linh chính là nằm ở trong số đó đấy!""Ngươi nói, có phải ta sẽ bị giết chết hay không?""Tại sao?""Chính là bị những chủ nhân linh hồn khác giết""Nói như vậy, ngươi cho dù từ bỏ cũng không muốn cùng người khác tranh đoạt?"- Thích Du trong mắt như có tinh quang lóe lên.Tiêu Linh Thước trầm trọng suy nghĩ, câu trả lời của nàng bây giờ thực có tính quyết định là quyết định cho con đường sau này của nàng."Sẽ không""Hahaha, nếu như ngươi dám nói 'đúng vậy', dù chỉ là nửa chữ..."- Thích Du giọng nói sặc mùi nguy hiểm: "Ngươi sẽ mất tất cả đấy, tất cả!"🎯 Note: không phải phế vật đột biến thành thiên tài, là thiên tài từ trong trứng; không phải 'nhất kiến chung tình', là 'đồng cam cộng khổ'.Tác giả: Tiểu Phương…
Ngoại truyện Hogwarts…
Anh mượn trời xuânGiữ niềm thương nhớVà mượn vần thơVẽ môi em hồng…