Đây là một câu chuyện Đồng Nhân về Doraemon không có thật do tôi tự sáng tác ra cho chính bản thân tôi và đừng đưa nó đi đâu.. nếu bạn không thích xin mời đi cho.. Và cũng xin phép cảnh báo.. : bộ truyện này có rất nhiều tình tiết điên loạn, đau thương , xã hội, chính trị, và chết chóc, còn rất nhiều nhưng đây là cảnh báo cho các bạn [ Hãy đọc kỹ ]Tôi không muốn gây ra bất kỳ sự khiềm khích.. tôi không phải là tác giả giỏi về văn.. Và đây là đứa con do chính tay tôi sáng tác trước khi chết .. [ hãy đọc kỹ ] [Tác giả ma quái ]Người được tác giả đồng ý và cho phép : @Emrnnd…
- Tên tác giả: Lê Đô- Edit: Ngọc Ngọc- Beta: Đá Nhỏ- Bìa: Gác nhỏ nhà Zynni (cảm ơn shop iu vì bìa siêu đẹp)- Raw: Tấn Giang- Văn án:Sinh nhật 18 tuổi năm đó, Vạn Xuân quyết định "điên" một lần.Cô lấy toàn bộ dũng khí, hướng về chàng trai đó.Cô chờ rồi lại chờ, đến khi hoàng hôn buông xuống, những vì sao sáng lên cũng không thể cản được nổi mong mỏi nhen nhóm.Cô cũng không ngờ rằng,Cái buổi tối hôm đó, tên phóng đãng kia không thể kềm chế nổi bản tính tuổi trẻ xốc nổi, sa vào vũng máu.Cô lại càng không thể ngờ là,Đằng sau khung ảnh ngày đó có một lá thư tỏ tình không thể mở ra, nó chứa đựng rất nhiều lời muốn nói nhưng rốt cục cũng xóa xóa tẩy tẩy chỉ còn vài chữ:"Vạn Xuân, tôi thích cậu!"(...)Tám năm sau, hai người gặp lại nhau ở cục cảnh sát.Vạn Xuân của năm 18 tuổi thích cậu sống lại, nhưng cô lại không dám đứng lên thừa nhận.Trần Chu, đã từng là người vô cùng sôi nổi, người dùng những ngón tay thô ráp ôn nhu lau đi dòng nước mắt của cô.Hiện tại, chỉ biết đem cô đẩy ra thật xa.Nếu không phải một lần uống say, hắn ôm cô không chịu buông, đáng thương nói:"Vạn Xuân, đừng không cần tôi mà, tôi chỉ còn mình cậu thôi!"Vạn Xuân đã từng cho rằng, chỉ có mình yêu thầm đến tám năm, là tình cảm một phía...- Lưu ý từ tác giả:Là truyện ngọt, xin hãy tin tôi đi!Thể loại: Yêu thầm, tình đầu, trưởng thành, cứu rỗi.Cốt truyện thiên về tình cảm nhân vật.Nếu bạn theo đuổi chuyện đào sâu về tình tiết, xin hãy lướt qua.[Truyện sẽ cố gắng cập nhật vào thứ Bảy hàng tuần.…
Trong mắt người đời, Cố Ngôn là đóa hoa cao lãnh của giới pháp y: sạch sẽ đến mức cực đoan, nguyên tắc đến mức vô tình. Anh chưa từng để bất kỳ ai bước vào thế giới cô độc của mình, cho đến khi Thẩm Hạ xuất hiện.Cô không phải là đóa hoa yếu đuối cần che chở. Cô là một chuyên gia tâm lý tội phạm đầy bản lĩnh, dùng trí tuệ để đối đầu với cái ác. Nhưng khi bóng tối của một tổ chức tội phạm bao trùm lấy cô, đẩy cô vào tầm ngắm của những họng súng bắn tỉa, Cố Ngôn đã phá vỡ mọi nguyên tắc của mình.Từ những màn đối đầu gay gắt về chuyên môn đến những cái chạm tay vô tình trong nhà kho cũ dưới cơn mưa tầm tã , tình yêu của họ nảy nở trên ranh giới sinh tử.Một vụ án mạng kỳ lạ. Một quá khứ đau thương cần được vùi chôn. Và một tình yêu tựa như ly cà phê đen đậm đặc phủ kem: Đắng chát vì hiểm nguy, nhưng ngọt ngào đến tận giọt cuối cùng.…
Ba đứa trẻ lớn lên cùng nhau trong trại mồ côi Manric . Hai người rời đi, một người ở lại .Nhiều năm sau, thi thể bắt đầu xuất hiện. Mỗi xác chết là một lát cắt trong quá khứ mà họ đã quên . "Hắn không cần họ nhớ, hắn chỉ cần họ không quên" . Giới thiệu nhân vật : Arthur - Thám tử tư, lạnh lùng, nghi ngờ tất cả. Bị mất một phần ký ức sau tai nạn năm 17 tuổi . Evan - Cảnh sát hình sự, cứng đầu, nóng tính. Ghét Arthur ra mặt nhưng vẫn phải hợp tác điều tra . Lucien ( Quạ đen ) - đứa trẻ năm xưa bị bỏ lại ở Manric .…