*PHỤT* Ơ sao tự nhiên tui lòi ra ngoài ròi :D? Nhét tui dzô trong bụng mẹ tui lại điiiii. Sau hôm tui được ra ngoài, tất cả mọi thứ đã trở nên CRAZEE và rối tung lên hết và thế là cuộc đời tui được bắt đầu, oe oe oe!!!…
Pô x Rice. Quen nhau ở cái thời cả hai đều còn là trẻ con, cũng không nhớ rõ vào năm nào nhưng đại khái là khá lâu rồi. Đến tận bây giờ Pô mới kêu tôi hợp tác cùng trên wattpad. /sad face/Trong lúc đợi chờ chúng tôi ra thêm chap mới cho fanfic KrisLay thì đây là món tráng miệng cho mỗi bữa ăn chính.__Enjoy.…
Tên truyện: Chờ Ánh Sao RơiTác giả: Mạch Ngôn XuyênThể loại: Hiện đại, Thanh xuân vườn trường, Ngọt sủng, Tình duyên đô thị, Nữ chủĐộ dài chương: 82 chương chính văn + 13 chương phiên ngoạiTình trạng bản gốc: Đã hoàn thành.Tình trạng bản chuyển ver: Đang tiến hành.Nguồn: macylamn.wordpress…
🪻 Tên truyện : [Zhihu] Em Đã Quên Rồi Sao?🪻 Tác giả: Chưa biết.🪻 Editor : Tuệ Lâm.🪻 Thể loại : Ngôn tình, Đoản văn, Hiện đại, Showbiz,....🪻 Độ dài : 05 phần.🪻 Tình trạng bản gốc : Đã hoàn thành [Full].🪻 Tình trạng bản chuyển ver : Đang tiến hành [On-going].🪻 Nguồn : Góc nhỏ của Tuệ Lâm.…
my confession..+có vài chương hơi tục nên cân nhắc trước nha UwU + nếu có ai cùng tâm trạng thì có thể cmt tâm sự với au :))) hoặc share cái bài này và ngắm :))…
tác giả : Quýt Mộng Mơ nguyên tác câu truyện từ góc nhìn của tác giả một phần .truyện kể về Nếu như ngày ấy không gặp Thanh Duy có lẽ cô nàng Ngọc Hân đã không thích thầm anh chàng ấy suốt khoản thời gian dài . Tt mình cập nhật…
- giúp bạn hiểu nhiều thứ về cuộc sống :))- bạn có đưa ra yếu kiến ... giúp những người chưa hiểu và (comment) nếu bạn muốn nói ra điều gì chia sẻ cho bạn!!!…
Tác giả: Hảo Toan Đích Dương MaiThể loại: Hư cấu · Điền văn · Kiến thiết · Quan trường · Không CPLàm một tiểu quan nơi cổ đại, rốt cuộc là cảm giác thế nào?Mạnh Trường Thanh xuyên không về thời cổ, vì giữ gìn cơ nghiệp mà từ thuở nhỏ đã phải cải nam trang.Một lần vì va chạm với Thái tử, vô tình đắc tội hậu cung, nàng bị sung quân, bị phái tới tận phương Bắc hoang lạnh, nhậm chức huyện úy nơi biên viễn.Hoàng đế tuy buộc phải hạ chỉ xử phạt, trong lòng vẫn canh cánh không yên, đêm ngủ chẳng tròn giấc.Còn Mạnh Trường Thanh thì lòng nhẹ như mây gió, hớn hở thu dọn hành lý cả đêm, trời còn chưa sáng đã lập tức rời khỏi kinh thành.Thật tốt quá rồi, đúng là quá tốt!Mười ba năm ở kinh đô, sống dưới thân phận "cháu trai" trong gia tộc, nay cuối cùng cũng được giải thoát!Từ nay về sau, nàng - Mạnh Trường Thanh - chính là người tự do!Nàng muốn đến huyện Bắc Sơn, làm một "tiểu hoàng đế" nơi sơn dã, sống những tháng ngày tự tại tiêu dao!Thế nhưng... xe ngựa vừa tiến vào địa phận huyện thành, nàng liền chết lặng.Đây là huyện thành sao? Hay là trại tỵ nạn của lưu dân?Dân chúng đói khát đến nỗi phải đào đất mà ăn, trời lạnh thấu xương, quá nửa dân số đã chết cóng giữa mùa đông tàn khốc.Nàng đành tạm gác lại giấc mộng "tiểu hoàng đế", bắt đầu từ việc tìm từng đấu gạo, từng củ khoai, dốc lòng cứu tế bách tính.Nàng dẫn dân khai hoang trồng khoai lang đỏ, dạy họ đắp giường đất, nhóm bếp sưởi ấm...Từng bước một, nàng dìu họ đi qua khổ nạn, hướng đến một đời sống no đủ,…