| hakwoong / jhn x lew | chẳng biết có phải là mãi mãi hay không ?
series về hanlims, về joo haknyeon và lee euiwoong.…
series về hanlims, về joo haknyeon và lee euiwoong.…
Liệu trong đời mỗi con người có ai đã từng cô đơn ? , có ai đã từng bỏ lỡ thanh xuân của mình hay chưa ít nhiều gì thì cũng phải có một lần chứ nhỉ . Đây là những cảm xúc mà thanh xuân của tôi mang lại trong những năm vừa qua có lẽ khi đọc bạn sẽ cảm thấy nhàm chán, hoặc là bạn có thể bắt gặp chính bản thân mình trong đó.....…
'đừng dối lòng, chẳng phải tớ và cậu sinh ra là dành cho nhau hay sao? '«lowercase»_чєn_…
Đọc mọi người sẽ biết…
• Hàn Trung Anime Học Đường Idol Cổ Trang Tổng Tàiv.v…
"Cảnh báo tình yêu, cảnh báo Shim Jayoon phải yêu Jang Yeeun"Idea: Love Warning - Third Kamikaze…
BL ngược do AI viết ngeChủ yếu là kím hong ra truyện mún đọc…
Tớ không biết…
chỉ cần eunsang thích thì dù là gì tớ cũng thích...…
Chịp chung chịp chung!!!!!Đây là phần hai của truyện "the youth, that spring time"Vui lòng không lấy chất xám văn chương của phần 1 lẫn phần 2 khi chưa có sự cho phép của tớ.…
• 𝘁𝗵𝗲𝘆 𝗱𝗼𝗻𝘁 𝗯𝗲𝗹𝗼𝗻𝗴 𝘁𝗼 𝗺𝗲 𝗼𝗿 𝗮𝗻𝘆𝗼𝗻𝗲, 𝘁𝗵𝗲𝘆 𝗯𝗲𝗹𝗼𝗻𝗴 𝘁𝗼 𝘁𝗵𝗲𝗺𝘀𝗲𝗹𝘃𝗲𝘀. • 𝗽𝗮𝗶𝗿𝗶𝗻𝗴: 𝗠𝗶𝗻𝗸𝘆𝘂 𝘅 𝗘𝘂𝗻𝘀𝗮𝗻𝗴.…
ĐÂY LÀ FIC DO CHÍNH POCO VIỄN TƯỞNG RA,MÌNH CÓ SAI SÓT VỀ CHÍNH TẢ CỰC KÌ :
Người ta thường nói "Ta chỉ sống một lần trong đời." Để khích lệ mọi người hãy làm những gì mà mình yêu thích. Tuy nhiên, có quá nhiều thứ ràng buộc chúng ta, khiến ta không thể theo đuổi "ước mơ" của riêng mình. Và tôi, mang theo khát vọng được đắm chìm trong thiên nhiên và sống một cuộc sống đầy những lo toan. Không phải tôi không thể tự do theo đuổi ước mơ của mình, mà phía trước tôi còn nhiều thứ khiến tôi phải để tâm và lo lắng. Mãi đến khi, cuộc sống chỉ còn lại hai từ "chờ đợi" thì tôi mới có thể thanh thản tận hưởng điều mà tôi luôn mong ước bất lâu. Bỏ lại sau lưng bao muộn phiền, tôi như thể được tái sinh trong vọn vẹn vài tháng ngày xuân. Thay vì dành dụm tiền điều trị, tôi xin phép người nhà cho mình được đi đến nơi mà mình yêu thích nhưng chưa từng có dũng khí đi đến. Lạc vào trong biển hoa, cả thế giới dường như chỉ còn mình tôi tồn tại. Đắm mình vào dòng nước xanh ngắt, tôi cứ ngỡ mình đã tan chảy vào đại dương. Một lần được nhìn thấy chân trời vô cực, cứ ngỡ như thiên đường đang ở trước mắt rồi. Sau cùng, tôi trở về nằm trên mùi rơm đầu mùa. Hít hà mùi làng quê quen thuộc. Thực ra, mỗi một người đều có thể đi đến nơi chúng ta muốn đến. Tuy nhiên, còn quá nhiều sự ràng buộc khiến chúng ta không dám buông. Khi đã không còn sự ràng buộc nữa, khi ấy chúng ta mới dũng cảm lựa chọn cách sống riêng của chính mình.…