Những câu chuyện đời thường do trí tưởng tượng của mình biên soạn nên, mỗi câu chuyện là mỗi cuộc sống của các chàng trai trong Produce. Có vui, có buồn, có nhàn nhạt nhưng chắc chắn không phải là thật. 11/6/2017…
Anh đã từng nói: "Đợi em lớn thêm một chút."Em cũng đã từng tin... chỉ cần lớn lên, chúng ta sẽ có thể ở bên nhau.Nhưng không ai dạy em rằng -có những mối quan hệ,ngay từ đầu đã không thuộc về một kết thúc trọn vẹn.Đến khi em thật sự trưởng thành,em mới hiểu...rời đi,cũng là một cách yêu.…
Mình viết thử 1 part mong mọi người đọc rồi cho mình ý kiến nhé , tay văn mình còn kém mong các bạn bỏ qua :3 À mà đừng quên bình chọn cho Kang Daniel và Lee Woojin để 2 em ấy được debut nhé ~ cảm ơn mọi người ;)…
Một hôm, Kageyama được một đàn chị năm hai tỏ tình nhưng không đồng ý. Nhưng cô ấy vẫn theo đuổi cậu. Lí do là vì Kageyama đã có Hinata nhưng vẫn chưa công khai. Và từ ngày hôm đó Kayeyama cứ luôn bỏ mặc, không quan tâm đến Hinata. Vì quá mệt mỏi nên Hinata quyết định chia tay..! Sau vài hôm đó, có một tin chấn động..Hinata đã bị tai nạn..!? Chuyệng gì sẽ xảy ra tiếp theo, cùng đọc nhé!…
Hai tâm hồn đầy mảnh vỡ gặp được nhauNhững đổ nát trong quá khứ liệu có được quên điGặp được người mình rất muốn ở bên, nhưng sẽ có đủ dũng khí để nắm lấy chứ?Hay để rồi sau tất cả...chúng ta chỉ có thể trao nhau lời xin lỗi...…
"Lần đầu tiên tôi nghe thấy giọng của em...tôi đã biết,đó là một bản án.Bản án dành riêng cho tôi" -Akutagawa Ryuunosuke- ___________________________________________➻ Tác Phẩm : (ĐN Bungo Stray Dogs) Nốt Nhạc ➻ Tác Giả : Ritus ➻ Thể loại : Fanfic,tình cảm,siêu năng lực,hành động,.. ➻ Phân Loại : Đồng Nhân (Bungo Stray Dogs) == LƯU Ý : • OOC • Nhận góp ý chứ không nhận gạch đá,nếu có gì không hài lòng.Hãy góp ý một cách lịch sự • Lịch ra chap không cố định…
Tokyo. Giữa biển người vội vã và những ánh đèn không bao giờ tắt, có một kẻ tồn tại như thể ngoài rìa của thế giới. Không tên. Không quá khứ. Không tương lai. Hắn không thuộc về nơi này - cũng chưa từng cố gắng thuộc về.Không có luật nào ràng buộc được hắn. Trọng lực, thời gian, nhân quả - tất cả chỉ là những khái niệm buồn cười, những chiếc lồng mỏng manh mà con người tự giam mình vào. Hắn chỉ quan sát. Không can thiệp. Không yêu. Không ghét. Không tồn tại theo cách mà người ta vẫn hiểu về tồn tại.Với hắn, mọi câu chuyện chỉ là kịch bản. Còn thế giới... chỉ là một sân khấu quá ồn ào.Cho đến một ngày - một cậu bé học sinh tiểu học ngước nhìn hắn giữa phố đông, cười hồn nhiên và gọi: "Chú ơi."Chỉ hai từ đơn giản, không chủ ý, không mục đích. Nhưng lời chào đó đã mở ra một điều hắn chưa từng đối diện: kết nối.Từ một khoảnh khắc tưởng chừng vô nghĩa, hắn bắt đầu cảm thấy - không phải bằng lý trí, mà bằng thứ gì đó sâu hơn, ấm hơn, mong manh hơn - rằng có lẽ, để tồn tại thật sự... người ta cần nhiều hơn là chỉ đứng nhìn.Liệu một kẻ vượt trên mọi giới hạn có thể học cách làm người - sống thật, cảm thật, yêu thật - giữa một thế giới mà hắn từng xem chỉ là ảo ảnh?…