Về một Kang Daniel cùng những lí do đi trễ vô cùng củ chuối thích thầm bạn sao đỏ Ong.Về một Ong Seongwoo lén trường đi làm thêm bị bạn học Kang phát hiện.Có một Kang Daniel ngày ngày theo đuổi Ong Seongwoo.Có một Ong Seongwoo luôn luôn lẽo đẽo theo bịt miệng Kang Daniel.--------------Thời gian và sự kiện trong fic đều là giả định.Mình sẽ cố ra đều vào chủ nhật hoặc thứ 2 hàng tuần…
Cứ như tôi nếu bạn có thể...Hình ảnh phản chiếu nhau trên gương. Chủ thể có vật gì, hình ảnh trong gương sẽ phản chiếu hình ảnh đó. Vậy nếu là nàng Queen Bee của trung học Lionheart thì sao, Racie Leonassie, cô ả có màu tóc vàng xoăn đỏng đảnh, liệu Lynch Patricks có thể bản sao hoàn hảo cho cô nàng kia được không? Và thế thân này có bị lộ ra khi cô nàng đối diện với bạn trai ả, Ray Lee, chàng trai đến từ Hàn Quốc? Tác giả : JeaHa Vũ…
Tác giả: Tô Tiền TiềnHai năm trước Chu Khâm Nghiêu tới ngõ Cây Hòe, thuê một căn phòng ở đây.Hút bao thuốc mười tệ, lái chiếc mô-tô cũ, có hứng thú với tiền và phụ nữ, là một người không có đam mê khao khát gì.Về sau, ở con đường đối diện ngõ nhỏ có một cô gái chơi đàn cello chuyển đến.Chu Khâm Nghiêu sống lại.…
Đã hơn 120 năm kể từ ngày Trái Đất tận diệt, cậu - một thí nghiệm sinh học được sinh ra chỉ để giết người, trung thành phục vụ dưới quyền của "tổ chức" mang danh là " Ánh sáng của nhân loại" nhưng có thật đó là ánh sáng của sự cứu rỗi? Khi còn chưa có được câu trả lời cậu đã bị chính người mình yêu ép đến tự sát, cậu vô tình vậy sao hay còn lý do nào khác? Nếu cậu chết rồi liệu cậu có thể được giải thoát khỏi nơi trần gian đau thương này? Không, các vị thần nào muốn để cậu chết dễ dàng như vậy! Cậu được tái sinh vào một thế giới khác, nhiệm vụ chính là cứu lấy thế giới này bằng mọi giá. Một kẻ máu lạnh như cậu cứu thế giới sao, thật nực cười! Nhưng trái tim cậu rốt cuộc đang khao khát cái gì? Cái chết vĩnh hằng hay tình yêu thương?Tác giả: Nhà Nhỏ 07Nhân vật chính: Cậu - E-02 (Mật danh), Leonel Annil (Tên cha đặt), Vũ Tiểu Dạ (Tên mẹ đặt), Bách Dương (Nghệ danh), Lee (Tên giả).…
Ở những vũ trụ rất khác, em hãy là những vì sao, anh sẽ là anh đứng trên hành tinh này ngắm em tỏa sáng. Để chúng ta không phải xa nhau, để anh được nhìn thấy em. Suốt đời.…
Chẳng biết đến bao giờ tôi sẽ được nghe lại một bài hát ấy, trên một sân khấu có đủ 11 chàng trai. 18 tháng thoáng qua nhanh như một bóng nắng, chưa kịp cảm nhận hơi ấm thì nhật quang đã mất rồi. Ngày cuối năm lạnh lẽo, họ biến mất đi tôi lại càng thêm cô tịch quạnh hiu. Coi như có khóc một trăm lần, có một ngàn lần mơ ước, một vạn câu nói "Nếu như..." cũng không thể cho tôi thêm được một giây bên cạnh họ. Họ không phải nhóm nhạc đầu tiên khiến tôi rơi nước mắt khi tan rã, nhưng khóc cho họ, là lần khóc thê lương nhất của tôi đến tận bây giờ. Tôi chẳng phải fan của 11 chàng trai ấy, thậm chí nonfan cũng không. Chỉ là tôi yêu họ, yêu sự chân thành, yêu nhiệt huyết, yêu dũng cảm dám đam mê của họ. Tôi thương họ, thương cho họ vì họ đã bị công ty hành hạ, thương cho họ vì line hát chẳng bao giờ được công bằng, tôi thương sự nhẫn nhịn, thương cả những khiếm khuyết của họ. Thương họ, buồn cho họ, tiếc cho họ, vì trên con đường của họ, đóa hồng xanh năm ấy đã héo tàn. Câu chuyện này tôi viết, chẳng hay, chẳng có plot, chẳng có suy nghĩ cầu kì chi. Đây là câu chuyện tôi muốn dùng để lưu giữ lại kỉ niệm của họ, để nhớ rằng, đã có một nhóm nhạc tên là Wanna One.…