truyện không giống trong nguyên táctruyện Viết để tôi đọc nếu bạn thích bạn có thể đọc kị: đục thuyền, dùng ngôn từ gây tranh cãi tôi block thẳnghe?se? Tùy duyênoccngược hay ngọt tùy tâm trạngNhân vật thuộc Ken WaikuShinichiro và mấy anh lớn có trong harem xuyên không vào thế giới Alpha/beta/omega mở vào sẽ khác với thể loại nhưng từ từ đừng gấp ____________đọc sẽ biết ____________cre edit ảnh : oIzerulink ảnh : https://pin.it/2SCidhZ…
《BẠCH NHẬT MỘNG HƯƠNG-白日梦乡》@炸一颗肉丸子 weibo 🔴⚪TRUYỆN ĐƯỢC EDIT DƯỚI SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ, VUI LÒNG KHÔNG REUP!Nguồn ảnh: @柒夙QISU ĐÃ CÓ SỰ ĐỒNG Ý ❤Link fic weibo: https://m.weibo.cn/3075439823/4623746830961531 - 408https://m.weibo.cn/3075439823/4627968557321976 - 416Link art: https://m.weibo.cn/1885597187/4625091403188449🔴⚪ Về tên fic " Bạch Nhật Mộng Hương" này có hai nghĩa, một là "nằm mơ giữa ban ngày", hai là "mơ về quê cũ". Mình không biết để sao cho xuôi nên để hán việt luôn á 😂…
Lần đầu tiên Mingyu biết đến nội dung của Transit Love, cậu cảm thấy đây là một chương trình vô nghĩa, nhưng cũng rất tàn nhẫn. Nếu đã là người yêu cũ, sao còn mong chờ muốn gặp lại? Mà đã tuyệt vọng đến mức nhờ vào một chương trình thực tế để sửa chữa mối quan hệ, sao còn chấp nhận được rủi ro rằng họ sẽ có thể phải lòng một người khác không phải mình?Nhưng rồi cuối cùng thì, Mingyu vẫn ở đây.Có vô nghĩa hay không, có tàn nhẫn hay không?Vì Mingyu cũng có người cậu rất muốn gặp lại, nên hình như mọi thứ đều xứng đáng.Tags: Variety Show!AU, TransitLove!AU, Exes (rất nhiều đôi Exes!), nhưng tôi sẽ không nói ai là ex của ai =)))))…
Author: Takahashi Ayaka (Trần)Couple: Levi x Mikasa Tổng hợp những mẩu truyện ngắn về Levi và Mikasa. Ở các bối cảnh khác nhau, các khoảng thời gian khác nhau và các số phận cũng khác nhau. Nhưng điểm chung duy nhất chính là tình yêu. Tình yêu có thể vượt qua mọi trở ngại khó khăn, mọi hoàn cảnh ...chỉ cần còn nhịp đập trái tim. Gió sẽ thổi và đem theo những nỗi niềm... Note: Đây hoàn toàn là sản phẩm từ chất xám của tôi. Tất cả đều là những đứa con tôi cố gắng bảo vệ , gìn giữ để chờ đợi một ngày nó thành phẩm. Do đó, cấm sao chép, mượn ý tưởng hay mang fic đi linh tinh. Xin chân thành cảm ơn!…
Đây là nơi bắt đầu của KyuWoo"Unnie, em thấy đồng phục này hợp với em""Ừ, vào thử đi"Một bóng người nhỏ nhắn vượt qua người em, mang theo một mùi hương nhẹ nhàng, mát lạnh của mùa thu. Đưa tay chụp lấy."Tôi sẽ lấy đồ này. Thanh toán giúp tôi""Này, cậu là ai. Tại sao là dựt đồ trước mặt người khác vậy hả? Có biết là mất lịch sự lắm không?" Người kia nghe vậy liền ngoảnh mặt lại, đôi mắt dò xét và buông ra một câu khiến Kyujin phải ghi nhớ suốt đời."Ồ? Cậu nghĩ cậu mua được chắc? Đồ nhà quê" lạnh lùng buông ra một câu rồi bước đi."Cậu...cậu được lắm!!!" Kyujin đã tức điên lên rồi, làm sao mà có thể nói với em câu như vậy."Chuyện chúng mình" gồm nhiều Serie khác nhau.Đây là serie đầu tiên.…
Ai rồi cũng sẽ chết.Nhưng nếu bạn biết chính xác ngày mình sẽ chết - liệu bạn sẽ sống khác đi không?Từ nhỏ, tôi nhìn thấy những con số kỳ lạ trên cơ thể người khác - như một đồng hồ đếm ngược.Tôi không hiểu nó là gì, cho đến ngày bố mất.Tôi đã biết trước.Và từ đó, tôi sống như thể mỗi ngày là ngày cuối.Cho đến khi gặp Duy Ly - một ánh sáng lặng lẽ giữa cuộc đời tôi.Một người khiến tôi tạm quên đi những con số. Khiến tôi muốn sống thêm, dù chỉ một chút.Nhưng rồi ánh sáng ấy cũng vụt tắt...Và hôm nay, đồng hồ của tôi chỉ còn lại 1...…
"Tìm thấy rồi! Phong ơi! Chị tìm thấy rồi! Ở đây này!" Đó là tiếng thét của Thùy Linh. Tuy không phải đồ của nó, mà nó mừng như trẩy hội. Tuấn Phong nghe được liền chạy lại chỗ nó. "Đúng cái móc chìa khóa này không? Cute khủng khiếp luôn ý! Với cả nó ở dưới gầm ghế cơ nên em tìm mãi không thấy là đúng rồi." "Vâng ạ. Em cảm ơn chị nhiều lắm!" Vừa nói, Phong vừa cúi gập người để thể hiện sự biết ơn. Lần này, thằng bé nở một nụ cười rất tươi, khác xa với sự điềm tĩnh và có chút khó gần của nó. "Sau này, em nên cười nhiều hơn nhé." Linh xoa đầu nó, nhìn nó với một ánh mắt đầy thiện cảm và cưng chiều."Tại sao ạ?" "Vì em cười đẹp lắm luôn! Mà đôi khi, điềm tĩnh quá người ta lại cho rằng em khó gần đấy!" "Nhưng em vốn vậy mà..." Vẻ mặt Phong có chút trầm xuống."Khó gần đâu mà khó gần? Chị thấy em dễ thương mà?" Nghe được lời khen như thế, đột nhiên nó ngại ngùng quay đi, không dám nhìn thẳng vào mắt Linh nữa. "Em cảm ơn chị." "Ừm." Thùy Linh mỉm cười, một nụ cười tỏa nắng và rực rỡ khiến ai ngước nhìn cũng phải đứng tim.…
Lisa một tổng tài giàu có đầy quyền lực là con một nên rất được cưng chiều nhưng cô bị trầm cảm từ nhỏ đó là do những áp lực từ bên ngoài khi còn nhỏ lạnh lùng máu lạnh và ít nói.Vô cảm rất ít cười dường như là không bao giờ mỉm cười trước mặt người khác.Sẵn sàng giết bắt khi ai xúc phạm đến mình vì lòng tự tôn và coi trọng sĩ diện.Trong một lần cô bị ép phải kết hôn với td PC là con của một gia đình công ty nhỏ có hôn ước từ rất lâu là Park Chaeyoung .Cô là một cô gái có tính tình hiền lành nhút nhát yếu đuối và rất dễ bị tổn thương cũng vì từ nhỏ đã được bà mẹ cưng chiều nên cô vốn dĩ đã không đụng đến bất kì thứ gì dù chỉ là con dao bởi thế cô không biết nấu ăn lật chuyện bình thường điều đó làm cho Lisa rất tức giận và không mấy hài lòng với cô vợ của mình.Lisa bị bắt ép phải cưới nàng mặt dù cô không muốn và cũng chưa hề có một chút tình cảm nào với cô nhưng bame cô vẫn một mực ép cô làm điều đó mặt dù cô không muốn.Nhằm mắt xuôi tay cô đành chấp nhận cuộc hôn nhân miễn cưỡng này.Đổi lại Rose lại rất thương cô.Cả hai đã gặp nhau từ nhỏ và Lisa đã giúp cô thoát khỏi những con ông đang rượt đuổi theo cô lúc đó không chút chần chừ cô đã dùng thân mình để che chở cho nàng .Rose đã nảy sinh tình cảm của mình ngay từ đó.…
Thể loại: Hiện đại, xuyên không, giả huynh muội, HE."Có người từng nói với tôi rằng có thứ không thể đợi. Nhưng tôi chẳng thể nhớ ra thứ ấy rốt cục là gì, cũng chẳng thể nhớ ai đã nói với tôi như thế... Đến khi tần ngần đứng dưới tán hoàng mai rực rỡ trước sân nhà tôi như kẻ si dại nhận ra rằng thật sự có nhiều thứ vốn dĩ không thể đợi."Phải, thật sự có nhiều thứ không thể đợi.Mai Cô làm tổn thương người bà yêu quý cô. Cái chết của bà liệu là sự trừng phạt mà ông trời giành cho cô? Cô đợi điều gì, tha thứ hay là sự dằn vặt?Rồi ngày tình mở lời yêu, cô từ chối vì mặc cảm bản thân vì cái gọi là trái tim rung động. Rốt cục cô muốn đợi ai? Chẳng đợi được ai.Tai hoạ ập xuống đầu, cô rơi từ cầu thang xuống đất, trở thành người thực vật. Cô lại đợi được gì? Bạn thân hoá xa lạ, thanh xuân mãi mãi nằm lại ở thời khắc hoa nở của cuộc đời và mối tình đầu viễn viễn không thể trả cho người.Hồn phách của cô xuyên về cổ đại cách một nghìn năm đợi ngày sống lại. Đợi phải chăng để gặp anh, Mai Hạ Du? Hoa mai đã rực nở dưới nắng vàng, anh từ từ bước vào trái tim cô. Trớ trêu thay anh lại là ca ca cùng cha khác mẹ. Có phải báo ứng cho những gì đã gây ra trong quá khứ, từ chối tình yêu làm tổn thương trái tim kẻ khác khiến cô và anh mãi mãi chẳng đi đến kết cục? Tình yêu của cô và anh liệu có thể được viết tiếp hay phải khổ sở đợi chờ? Cô sẽ từ bỏ hay điên cuồng giành lấy anh? Mời bạn đọc "Đợi một loài hoa nở" để cùng giải đáp.…
Thu là cô gái xinh xắn, mảnh khảnh còn có một biệt danh khác là Mèo. Sinh ra trong gia đình làm nghề khó khăn cùng bố mẹ đi mưu sinh nhiều nơi. Vào mùa he năm cô 5 tuổi gia đình cô đã thuê một căn hộ nhỏ sau nhà Nam.Nam là chàng trai may mắn được sinh ra trong một gia đình khá giả, từ nhỏ đã được ngậm thìa vàng cùng với đó là vẻ điển trai nên được nhiều cô gái theo đuổi.Khi lần đầu gặp nhau Thu tỏ ra rất hoạt bát, bố mẹ Nam rất quý mến cô. Còn Nam thì tỏ ra vô cảm, không mảy may điều gì.Thế nhưng với tính cách quá hồn nhiên và năng động của cô bé Nam đã mọc lên một mầm nhỏ tình cảm . Mầm nhỏ ấy yếu đuối nhưng sâu bên trong lại có một sự mạnh mẽ. Thế nhưng hạt mầm không thể tiếp tục lớn hơn vì gia đình Thu phải chuyển nhà khi cả 2 đã lên 7 tuổi.Hạt mầm được ấp ủ sau 8 năm khi họ học cùng trường cấp 3. CÂU CHUYỆN ẤY ĐƯỢC BẮT ĐẦU !…
-Ánh sáng là gì?Tuổi thơ đẹp đẽ là gì?Tôi không biết... Đó là một câu nói của một cô gái tầm 21 tuổi,cô đã sống trong bóng tối suối 19 năm cuộc đời dưới thân phận là "sát thủ máu ghẻ ý lộn máu lạnh".Sống trong thế giới đầy rẫy năng lực gia này,cô ta đã hơi khó khăn để có thể hoàn thành được mục tiêu của bản thân:thiêu rụi toàn thế giới thành tro bụi.Bản thân cô ta cũng có siêu năng lực,đó là:Đứa trẻ 5 tuổi,nghe vậy thôi chứ nó có đến 2...không,3 công dụng lận:1-Khônh bị ảnh hưởng bởi các năng lực khác,2-Vô hiệu hóa năng lực khác,3-Biến sức mục tiêu như một đứa trẻ 5 tuổi bình thường(lẫn IQ và EQ) và nó có thể điều chỉnh thời gian theo ý muốn.Trong quãng thời gian đó,cô ta đã sống có nhiều sự kiện đáng nhớ,và sau đây sẽ là cuộc sống hay là tuổi thơ của cô ta. _Ẩn Danh_…
Tên truyện (gốc): 罪神Tên truyện (tạm dịch): Tội ThầnTác giả: Bán Duyên Tu Đạo 半缘修道Người dịch: Thẩm Dật Giang (Dra~ Team)Tags: namxnam, đam mỹ, HE, 1v1, tiên hiệp, cổ đại, chủ thụ, thần quái, huyền huyễn...Sơ lược vắn tắt:Lão thần tiên Thúc Đài chỉ từng rung động một lần trong năm tháng dài đằng đẵng.Người nọ ở tít trên cao, xa không với tới.Y ngỡ bản thân đã hái được trăng trên trời, nào có ngờ lại là hoa trong gương. Không chỉ tự mình đa tình một phen, còn bị giam ở Phàn Uyên suốt một vạn ba nghìn năm.Kể từ đó Thúc Đài ra quyết định trong đau khổ, dứt bỏ mọi tình cảm, quyết trở thành một vị thần không động lòng phàm.Vào một ngày nọ, có một người thường vô tình xông nhầm vào Phàn Uyên, chắp tay hành lễ với y bằng tư thái rạng ngời trong ánh sáng yếu ớt.Trời ạ, Thúc Đài thầm nhủ, người này thật đẹp.…
Vào một đêm trăng thanh gió mát, lần đầu tiên tôi được ngủ say giấc sau bao nhiêu tháng bị chứng khó ngủ, đó cũng là lần đầu tiên tôi gặp anh. Người ta thường bảo mình chỉ mơ thấy những người mình đã từng gặp ngoài đời, thế nhưng anh lại là 1 gương mặt xa lạ. Anh khiến tui yêu anh, anh khiến tôi có bạn trai đầu tiên, anh khiến tôi hạnh phúc đến nỗi không thể hạnh phúc hơn. Anh khiến khi tỉnh giấc thì cái cảm giác ấy vẫn còn đọng lại.... LẦN ĐẦU TIÊN TRONG ĐỜI TÔI BIẾT YÊU LÀ GÌ... Cảm giác đó rất thật, vị những cái bánh anh làm cho tôi cũng rất thật, thật đến nỗi tôi có thể viết được cả đoạn văn dài thế này để nói về anh.P/S: Liệu các bạn đã từng như tôi chưa? Hay mỗi tình đầu của các bạn có đẹp đẽ như tôi không? Hãy share câu chuyện của bạn cho tôi để tôi tổng hợp lại ở đây, để thi thoảng ta có thể lục lại coi, để mãi không quên quãng thời gian tuyệt đẹp của thanh xuân chúng ta ^_^…
Câu chuyện thứ nhất: Crush của cậu thầm yêu cậu, khi cậu đã hết tình cảm. Liệu cậu có cho phép bản thân rung động một lần nữa?Câu chuyện thứ hai: Người cậu nguyện cả đời ghét, là người cậu dần dần có tình cảm với. Cậu sẽ để bản thân "thua" như vậy sao?Cậu chuyện thứ ba: Người con trai trên màn hình mà cậu đơn phương nhiều năm qua, có duyên gặp gỡ, và rồi có nợ mà thương nhau. Cậu đồng ý vì hạnh phúc riêng hay từ chối vì sự nghiệp của người ấy?Câu chuyện thứ tư: Người cậu yêu, yêu cô gái khác, và cậu gọi cô gái đó là "bạn thân".Câu chuyện thứ năm: Cậu thích anh ấy, cậu theo dõi anh ấy, anh ấy phát hiện, anh ấy ghét bỏ cậu, thế cậu sẽ tiếp tục hay bỏ cuộc?Câu chuyện thứ sáu: Sẽ làm sao nếu con người cậu thầm thích bấy lâu nay, thực sự không hoàn hảo như cậu nghĩ?Câu chuyện thứ bảy: Người ấy thích cậu, còn cậu thì không.*** Bangtan's fanfiction =]]…
Orter Madl và em là đồng nghiệp đối với cấp trên, là bạn đối người khác, và là hai kẻ ngốc trong tình yêu đối với những người thân thiết, nhưng đối với đối phương, người kia là mối tình đơn phương không thể nói lên lời.Cả hai đều là những người có tình cảm với nhau, chuyện đó dường như những người quen của họ hay chỉ là người tinh ý một chút cũng nhận ra. *Riêng chỉ có họ là không biết*Những lần cử chỉ thân mật, sự bảo vệ đặc biệt đã trở nên quá quen thuộc. Nhưng cả hai đều không nói một lời. Mỗi ngày đều có những suy nghĩ riêng, nhưng lại chia sẻ những nỗi lo lắng giống nhau.Những cảm xúc ẩn giấu chỉ có thể được bộc lộ trong một khoảng khắc khi mà họ nhận ra mình có thể sẽ mất đối phương.…
NUỐT LỜI là một tác phẩm tản văn bao gồm nhiều chương. Mỗi chương là một câu truyện ngắn khác nhau, dồi dào sự chân thật về cảm xúc và hình ảnh miêu tả. Tác phẩm được nung nấu và ra đời bởi cảm xúc mạnh mẽ, dạt dào của chính tác giả khi lắng nghe được những câu chuyện xung quanh mình.Tác giả chợt nhận ra rằng dù xấu hay tốt, dù nhiều hay ít thì ai cũng đã từng cho đi lòng tin vô điều kiện với nhiều hơn một câu hứa. Sau mỗi câu hứa hẹn, có thể là niềm đau, lừa dối, nước mắt, cũng có thể là một sự thật cảm động được giấu kín, một cái kết viên mãn.Những câu chuyện xoay quanh đủ loại người trên đời với đủ hoàn cảnh sống đa dạng nhưng họ đều có một điểm chung là đã từng tin nhiều hơn một câu hứa từ người khác.Sau mỗi câu chuyện sẽ là một phần bàn luận theo quan điểm của chính tác giả, với mong muốn độc giả nhận ra được một phần ý nghĩa được gửi gấm vào các mẫu chuyện đồng thời thấy đâu đó chính mình trong hình bóng của các nhân vật.…
Crea bìa: @pisanglucu02 / Twitter- Chung AU với Iceblaze fanfictionWARNING: Fic này có Boboiboy Dark(nguyên bóng tối của Boboiboy, đây không phải canon chỉ là OC thôi), có thể Solar và Thorn sẽ bị OC nhưng tui sẽ cố gắng bám sát vào canon trong Boboiboy- Truyện xoay quanh cuộc sống của hai thanh niên Solar và Dark sau khi Thorn chuyển đến ở cùng- Các nguyên tố của Boboiboy là anh em được ra đời theo thứ tự: Earthquake, Thunderstorm, Cyclone, Blaze, Ice, Thorn, Solar, Dark. Solar - Dark là anh em song sinh nhưng Solar được sinh 23h59' tối ngày 3 tháng 3(trùng với sinh nhật Thorn) còn Dark được sinh vào 0h3' ngày 4 tháng 3…
"Bản giao hưởng màu đông" là một câu chuyện mang màu sắc chữa lành, xoay quanh Andrew - một diễn viên nổi tiếng sinh ra trong gia đình quân nhân nghiêm khắc, và Oliver - một chàng trai từng lớn lên trên đường phố sau khi trải qua tuổi thơ đầy bạo lực và mất mát. Họ gặp nhau lần đầu trong một đêm Giáng Sinh mưa tuyết, nơi ánh mắt trong veo và giọng hát của cậu bé dơ bẩn đã khắc sâu vào tim Andrew suốt hơn mười năm. Khi định mệnh cho họ gặp lại, hai mảnh vỡ của quá khứ chạm vào nhau, từng vết thương dần được hàn gắn bằng tình yêu, âm nhạc và lòng thấu cảm.…
Năm em học lớp 10, do hoàn cảnh đưa đẩy nên bị tống về quê học. Còn cả gia đình em thì vẫn ở ngoài thủ đô sinh sống. Ở quê, nhà em còn có căn nhà 2 tầng mới xây năm ngoái, nên em về đấy ở luôn. Nhà em cũng bình thường, gọi là có "của ăn, của để".Họ hàng ở quê em cũng chẳng còn ai, gia đình cô, dì, chú, bác em ra Hà Nội sinh sống cũng lâu rồi nên bây giờ ở quê còn mỗi cái nhà thờ họ thôi các bác ạ.Nói thế để các bác biết là một thằng trẻ trâu như em "ăn chưa no, lo chưa tới", đã phải sống tự lập rồi, híhí.Trường cấp 3 ở đây trừ thằng hàng xóm ra thì em chẳng quen đứa nào cả, mà khổ nỗi nó lại học khác lớp mới buồn. Ngày đầu tiên nhập học, nhìn quanh lớp cũng tạm ổn, lớp 46 đứa thì, 32 gái 14 trai. Gái nhìn tạm ổn, 3 - 4 ẻm chân dài, mà đặc biệt em để ý, có 1 đứa theo thẩm mỹ quan của em là "ok" nhất. Mặt có nét, V - line, má núm, răng khểnh. Nói chung là: chuẩn không cần chỉnh (lúc viết những dòng này, em nghĩ lại khuôn mặt đấy mà run vãi ra, huhu).…