•geminifourth• người yêu cũ
1 FotFot lụy người yêu cũ1 GemGem phũ người yêu cũ…
1 FotFot lụy người yêu cũ1 GemGem phũ người yêu cũ…
vừa ngắn vừa ⚡…
truyện do tui tự nghĩ racó thể chuyển verngọt ngào có H hay ko thì do tui :))…
•Shortfic••Ooc•truyện không áp đặt lên người thật!!!…
Dạo này không biết sao lại nghiện Akatsuki: vv nên..........Các bạn nhớ ủng hộ cho Sa nha:33…
Số chương: 10 chương+ 1PNTác giả: Trà Thất NguyệtNguồn convert: LYSANSAN28 (Tàng thư viện)Editor:VMiu08[KFC- duyên kỳ ngộ]Nói trước một câu: Đây là chuyện xưa giữa Mr.Khoai Tây Chiên và Ms.Sốt Cà Chua.#Những trích đoạn ngọt như mật#Bí kíp tình yêu được truyền lạiNội dung: đô thị tình duyên, ngọt sủng.Nhân vật chính: Tần Dật, Diệp Trường An📌 Truyện chỉ được đăng tải duy nhất trên wattpad @VMiu08 ❌Truyện edit chưa có sự đồng ý của tác giả, đề nghị không đem truyện đi nơi khác.…
mong mọi người đọc thử ạ hơi ngược hơi ngọt kết HE hoặc SE tùy mọi người ạ lần đầu viết truyện mong mọi người góp ý nhẹ nhàng ạ…
Lester từng là một cậu bé hề mang lại tiếng cười trong nhà hát bên rìa rừng. Nụ cười và màn trình diễn của cậu là thứ duy nhất níu giữ cuộc sống của những người xung quanh. Nhưng tình yêu bị phản bội và một đêm, lửa thiêu rụi cả nhà hát do người yêu của cậu âm mưu với tình nhân nhằm chiếm đoạt tiền bảo hiểm. Mẹ cậu chết trong vòng tay, trong khi người cậu yêu bỏ trốn cùng tình nhân.Nước mắt biến thành tiếng cười điên dại giữa biển lửa. Trong khoảnh khắc đó, nỗi đau của cậu đã triệu hồi một thứ bóng tối. Lời đề nghị vĩnh cửu: "Đổi tiếng cười của ngươi lấy sức mạnh vượt lên nỗi sợ hãi".Khi đứng dậy một lần nữa, cơ thể cậu biến thành một cái bóng trong vỏ bọc của một chú hề. Da tái nhợt, đôi mắt ẩn chứa ánh đỏ. Quả bóng bay màu đỏ là hơi thở. Khuôn mặt cười không bao giờ phai. Sức mạnh của hẳn không ăn thịt, mà ăn "nỗi sợ hãi" và những mảnh linh hồn bị bỏ lại, sức mạnh sẽ càng tăng lên.Kể từ đó, mỗi đêm Halloween, tiếng cười của Lester lại vang lên từ khu rừng quanh thành phố. Có người mất tích, năm này qua năm khác. Không có xác chết, chỉ có một chút dấu vết.Bóng bay đỏ, những bức tường với hình vẽ nụ cười, và sự im lặng kéo dài thêm một phút của đồng hồ thành phố.…
Fandom chet lâu rồi nên lên đây thả fic để dọn bộ nhớ :))Chuyện này viết từ lâu lắm rồi ( cỡ 2021-2022 ) nên tui mong mấy bà đọc cho vui thôi chứ không đề cập đến những drama gần đây.…
hachiya saburo x fuwa raizo…
Chỉ là các bức vẽ thôi…
vài mẩu truyện ngắn về lore mafia của tôi, đa số sẽ là về SBI…
"Bóng tối len lỏi qua rìa những vì sao, nhấn chìm ngọn lửa bằng nỗi đau không tên." ----Author: reneewalkiingLink: https://archiveofourown.org/works/37383544Trans: yoriyoi520Bản dịch đã được sự cho phép của tác giả, vui lòng không mang đi đâu hay chuyển ver mà chưa có sự cho phép của tác giả…
rẻ rúng như cọng rau và trôi qua như cơn gió em ơi.…
Nếu ở Anh có Shakespeare , ở Pháp có Moliére , ở Đức có Goethe thì ở Việt Nam có Nguyễn Du với áng văn chương bất hủ " Truyện Kiều " . Nó như dòng suối ngọt lành tưới mát biết bao tâm hồn người Việt Nam. Nằm trong tác phẩm , đoạn trích " Kiều ở lầu Ngưng Bích " chiếm được đông đảo tình cảm của độc giả hơn cả . Nhưng ít ai biết được một mặt khác của câu chuyện khi Kiều đang ở lầu xanh . Hãy đón đọc câu chuyện mà chưa một ai từng nghe qua : Kim Kiều truyện chưa kể :>…
"Hàng trăm trăm năm trước, thế giới bỗng rung chuyển khi con người bắt đầu thức tỉnh những năng lực kỳ dị. Có kẻ thổi bùng lửa từ hư không, kẻ vẽ nên dòng nước giữa trời khô cạn, thậm chí hóa thân thành những sinh linh vốn chỉ tồn tại trong huyền thoại. Họ được gọi bằng một cái tên mới: Huyễn nhân.Thế nhưng, khi sức mạnh ấy cộng hưởng quá sâu với chủ thể, lý trí con người dần tan rã. Họ trở thành kẻ không còn bị trói buộc bởi lương tri, sống theo bản chất thật sự của mình: điên loạn, khát máu, tham lam vô độ. Những kẻ ấy được gọi là: cừu đen." Huyễn nhân tiêu diệt các cừu đen bảo vệ người dân, cừu đen không có bản chất xấu trốn chạy để giữ mạng.…
Đây là vũ trụ Identity V riêng do mình tự sáng tạo nên sẽ có nhiều chi tiết không giống cốt truyện game, mong mọi người ủng hộ !…
Truyện này tớ reup lại, trích từ trong Đoản văn tạp nham khi rảnh của tớ, và tớ đã chỉnh sửa lại đôi chút.Cảm ơn vì đã đọc và đón nhận những tác phẩm của tớ. Yêu các cậu. 💜…
Fourth ghét Gemini nhưng lại thích hôn GeminiKhông lấy ý tưởng hay chuyển ver ❗❗❗…
Vì sao chúng ta lại dành cả quãng đời còn lại để hoài niệm về những tháng ngày ngắn ngủi của tuổi thơ? Vì đó là quãng thời gian chúng ta vô tư đến nỗi hồn nhiên cho rằng tuổi thơ trôi đi quá chậm, mãi không biến chúng ta trở thành người lớn để được làm những điều mà mình hằng ao ước chăng? Hay vì đó là nơi ta có thể gặp lại những con người mà trưởng thành rồi không còn cơ hội để gặp lại nữa? Có lẽ chúng ta có thật nhiều lý do để hoài niệm về nó, nhưng dù thế nào đi chăng nữa, dấu ấn của tuổi thơ đi qua bao nhiêu ngày vẫn để lại cho chúng ta dư vị của sự nuối tiếc nhỉ?…