tôi vã otp được chưa?
bao gồm H (không có SE/BE vì tôi xót)notp thì xin lướt. đừng thiếu văn minh[ooc][lowercase]…
bao gồm H (không có SE/BE vì tôi xót)notp thì xin lướt. đừng thiếu văn minh[ooc][lowercase]…
Liệu Taylor có hiểu rõ cảm xúc thật sự của chính bản thân mình ? hay cô chỉ xem nó như một trò chơi mà người bị tổn thương nhiều nhất lại là Nash ? "I don't want to see you again..." Nash said to me…
‼️HOÀN TOÀN DO TRÍ TƯỞNG TƯỢNG CỦA TÁC GIẢ, KHÔNG ÁP DỤNG LÊN ĐỜI THỰC‼️Tại có mấy ý tưởng tui tự nghĩ mà ko giỏi viết văn nên tui vt textfic.…
Này là những câu chuyện nhỏ được viết bởi những ý tưởng chợt loén lên của mình, mong mọi người đọc vui vẻ hoan hỉ nhaa…
đây không phải câu chuyện học đường bình thường[31.7.2021] #1 bangpink - [8.8.2021]#1 kooklice - [8.8.2021]…
những mẩu chuyện của nhỏ tiêu cực 🥰…
Đây là một câu chuyện nhảm nhí.…
Writer: MoewnCp: PhaiNaxa, PhaiDei Warning: Có thể sẽ OOC. Có H của PhaiDei. Mối quan hệ lằng nhà lằng nhằng vì au đã suy sau quest mới. Summary: Một ngày của Phai-chan.…
đăng dương ám ảnh cơ thể ngọt ngào của quang anh.…
Nghiêm cấm trẻ dưới 18 tuổi.bạn là một người mê Enzo?bạn là một người thích đọc truyện thằng khứa máu S này bị đè? đừng lo, đã có tôi đây, tôi sẽ thỏa mãn niềm đam mê của các bạn💪…
hai má này dỗi đi dỗi lại không thấy chán à?…
Thể loại: Diễn sinh, Đam mỹ, Cổ đại , HE , Tình cảm , Tây huyễn , Xuyên việt , Sinh con , Cường cường , Thần thoại , Chủ thụ , Phương Tây , Kim bài đề cử 🥇 , Kim Bảng 🏆 , 1v1Từ Minh giới thông võng,Chưa bao giờ ra quá vực sâu mỗ hắc ám thần tam đạiLiền làm tốt ở Minh Phủ trạch đến địa lão thiên hoang chuẩn bị.Nhưng hắn trăm triệu không nghĩ tới, đôi mắt một bế lại trợn mắt, hắn liềnXuyên đến cách vách Hebrew thần thoại trung thượng đế tạo vật đương khẩu,Hơn nữa cực kỳ xui xẻo mà xuyên thành ngày đầu tiên sử Balliol.Balliol: A! Nơi này là chỗ nào?! Đôi mắt sắp lóe mù QAQ!Thượng đế: =_= giống như có cái gì kỳ quái đồ vật loạn vào.Là chụp chết đâu, chụp chết đâu, vẫn là chụp chết đâu?Tóm lại, đây là một cái xúi quẩy hắc ám thần tam đại xuyên đến thiên đường, tìm mọi cách tiêu cực lãn công sung sướng chuyện xưa.…
Truyện đăng chưa có sự cho phép của tác giả. Vì không biết làm sao để liên lạc với đại tỷ nên đành vậy. Không phải ăn cắp bản quyền nhà vì ta cảm thấy đây là một tác phẩm hay mà tác lại không viết tiếp,ta sợ khi muốn đọc lại cũng không biết đâu mà đọc nên đăng lại trên đây để có mà đọc thôi.…
Tác giả: Chloe (chloeseeu)Thân là một cậu sinh viên 3 tốt, lấy drama làm ánh mặt trời, kiểm duyệt viên Chương Hạo cứ như vậy cố ý bị rủa cho xuyên vào một cốt truyện game otome. Chương Hạo vô cùng phiền não, được rồi, xuyên thì xuyên, nhưng thân phận mới này lại chẳng khấm khá gì cho cam. Hại người hại mình, phản diện điển hình, mà phản diện này còn vừa ngốc nghếch vừa thiếu may mắn, hết bị chuốc thuốc, lại bị lừa hết tài sản, sau này biến thành người thực vật, không rõ sống chết ra sao....Vậy phải làm sao để sống sót trong thế giới này đây?Chương Hạo giở vở, vạch ra tên nhân vật chính. Trước tiên, chiều cái tên này đến khi nào không chiều nổi nữa thì thôi.31/7/2023 - dd/mm/yyyy…
chút ngọt ngào của những cậu trai nhà neo…
thầy giáo đăng dương x học sinh quang anh…
Viết tam đề lần thứ 1…
Dân quốc năm thứ hai mươi tám, tôi cầm chiếc đồng hồ bạc của cha tôi, quay đầu nhìn lại một lần. Cha tôi thích mặc Âu phục, kiểu sơ mi sặc sỡ với gi-lê màu đen, hoặc là trường bào cài một cái ghim ngọc ở cổ áo. Tôi vẫn luôn cho cái phong cách ấy thật là loè loẹt, phù phiếm quá mức. Nhưng những lúc đó, có lẽ cha mới thực sự giống cha tôi, không phải Thống chế Phụng Thiên hay Tư lệnh Đông Tam tỉnh. Lần cuối gặp cha trước khi đi, còn nhớ bộ dáng của cha trong quân phục Bắc Dương, vội rời nhà đến mức không nhìn tôi lấy một ánh mắt, cũng không một lời dặn dò từ biệt.Tôi cố gắng giữ lấy những kí ức ít ỏi cuối cùng còn lưu lại, nhớ căn nhà treo đầy ảnh của mẹ tôi. Bức tranh mẹ tôi vẽ hải âu bay về cuối chân trời. Mặc trường bào màu xám trơn, đi trên mặt đất mùi thuốc súng, đi dưới hàng hoa giấy màu đỏ, đi qua những hồi ức chắp vá mơ hồ. Nhớ đô thành hoa lệ, rượu vang đỏ dưới ánh đèn pha lê và âm thanh của vĩ cầm. Tay áo tôi nhuốm khói sương thời đại, bỏ lại sau lưng quan sơn như tuyết, chạy theo giấc mộng tuổi mười ba. [Miên miên xuân vũ anh đào tán Dung nhan bất tái ưu tư trung.](Khi mà sắc anh đào tàn trong mưa xuân Là lúc gương mặt tôi không còn ưu sầu nữa.)…