nàng là một sát thủ đỉnh cao của đất nước thời hiện đại không gì là không thể làm được dù chỉ mới 17 tuổi và chỉ cần cái tên Ân Mị vang lên khiến người người khiếp sợ, nhưng trong một lần làm nhiệm vụ nàng bị chính bạn thân của mình bán đứng.....…
Chuyện này của chị Kawi( Lê Thị Hồng Phương), chị ấy ở TP.Huế (quê nội mình luôn), chuyện này là tác phẩm đầu tay tiên của chị viết cho lứa tuổi học trò, nhớ không lầm là cái hồi mua được cuốn sách này, mình phải nhịn ăn sáng mất mấy tuần😣...hax, lúc mua tận 48k, giờ ko biết bao nhiêu nữa, mà hình như bòa chuyện cũng thay đổi rồi, có được cuốn tiểu thuyết nào, cứ phải gọi là nâng như nâng trứng,hứng như hứng hoa, bọc bìa cẩn thận, các thứ các thứ.. Cốt chuyện nhẹ nhàng lm, đọc xong mình cất tủ sách của riêng mình, rồi khi nào rảnh hay chán quá,lại lôi ra đọc, chắc đọc đi đọc lại cũng hơn chục lần rồi, thuộc từng câu từng chữ cũng nên😂😂. Có tổng cộng 20chap, mình sẽ đăng dần nha😉 Thôi nói linh tinh đủ rồi, các bạn cứ đọc đi, thể nào cũng sẽ thấy một phần kỉ niệm hồi học cấp hai, cấp ba của mình trong đó.CHUYỆN HAY LẮM, CHÚC CÁC BẠN ĐỌC CHUYỆN VUI VẺ NHA 👀💖…
Có những người bước qua cuộc đời ta như một làn hương thoảng nhẹ - tưởng chừng mờ nhạt nhưng mãi không quên.Có những ký ức không phải vì đẹp mà ta nhớ, mà vì ta đã từng yêu thương bằng tất cả những gì non nớt nhất.Và có những tổn thương, dù từng nhức nhối đến mức không thở nổi, lại dạy ta cách ôm lấy chính mình dịu dàng hơn.Đây là câu chuyện về tôi - một cô gái từng đi qua mất mát, từng yêu một người không thuộc về mình, từng mỏi mệt vì những điều quá sớm...Nhưng tôi vẫn chọn kể lại - bằng mùi hương, bằng thanh xuân, và bằng tất cả chân thành còn sót lại…
Công chúa nổi tiếng phong hoa,cầm kì thi họa,võ đao đủ cả.Chỉ đáng tiếc, công chúa hàng đêm đắm chìm trong nữ sắc.Người thì nói đó là để vơi đi nỗi buồn,người thì lại cho rằng là do bản chất con người.Hồi nhỏ,trên gốc cây bồ đề,có một vị tiên nữ mặc một chiếc váy đỏ.Phong thái của nàng cùng nụ cười dịu hiền ấy làm cho một chàng trai y phục trắng siêu lòng.Nàng ngồi trên cây đàn một khúc,chàng ngồi dưới cũng thổi một bài.Năm 8 tuổi, một yến tiệc sinh thần của nàng tổ chức linh đình,mẫu phi trong đêm chết đột ngột.Cô gái nhỏ bất tỉnh.Tỉnh dậy,mất trí nhớ,cô gái đó không còn thiết cái gọi là phong hoa thu nguyệt nữa,chỉ còn biết cung đao.10 năm sau,có một cuộc hội ngộ cùng với đính ước năm xưa.Nhưng giờ đây trong kí ức của nàng,chàng chỉ còn là một trang giấy trắng vô vị.Không ép buộc,cũng chỉ là một cuộc hôn nhân trên danh nghĩa ư?Không! Mùa hạ của Bạch gia ta nếu thiếu An Hạ sẽ chẳng thể chuyển mùa được nữa.Vậy nên,dù thế nào, nâng con đao này lên,ta sẽ bảo vệ cả thế giới vì trong đó có em.…
- Oneshot/Hường hoè/Nhẹ nhàng/HE+OE ( Những khung cảnh sau khi end có thể tiếp tục là nhờ vào trí tưởng tượng của chính cậu)-Oneshot kỉ niệm 5 năm hai trẻ công bố ngày cưới. JiCheol (hay CheolHoon) là OTP đặc biệt trong lòng tôi. Oneshot này được viết từ tháng 5 cho đến giờ mới có thể hoàn thành. Chỉ là tuy trình viết của tôi có thể không được tốt nhưng đây là tất cả những gì tôi có thể làm cho hai trẻ. Vì họ thực sự đặc biệt đối với tôi nên mong cậu thực sự cảm thấy được vậy khi đọc nó~…
Kiều Anh là cô nàng tốt bụng, hơi bướng bĩnh, vì ở trường cũ bị ức hiếp nên cô mới chuyển lên thành phố sống với chị và ngày đầu khai giảng đã đi trễ. Ngay lúc đó Bảo Nam cũng đến trễ nhưng lại được cho vào, cô cũng được vào theo và thế là câu chuyện giữ cô nàng Kiều Anh và anh chàng Bảo Nam bắt đầu. Cùng đón xem nhé…