Anh hùng thực thụ
Liệu thế giới này có sẵn sàng cho một anh hùng? Một anh hùng sinh ra từ chính sự đấu tranh, anh hùng thực…
Liệu thế giới này có sẵn sàng cho một anh hùng? Một anh hùng sinh ra từ chính sự đấu tranh, anh hùng thực…
"liệu ăn những vì sao có làm tôi hạnh phúc?"…
"Trước mắt tôi là cơn sóng vỗ Sau lưng tôi...là bao điều lỡ"*Không có lịch ra chương cố định…
Sẽ chẳng có giọt mưa nào rơi xuống gốc Sồi Sắt.slice of life…
Chúng ta được viết nên từ cùng một chất liệu của những giấc mơ.Sẽ thế nào nếu thời gian không chỉ đi thẳng về phía trước?Nếu có thể quay lại một ngày đã cũ, quay lại một người đã từng rất gần, quay lại những điều mà ta từng bỏ lỡ.Tôi sẽ trở lại ngày ấy, không phải để thay đổi thế giới, chỉ để sống lại những tháng năm đã trôi qua.Đây là câu chuyện của ký ức, của những lần quay về quá khứ để học cách bước tiếp trong tương lai.Và cũng là câu chuyện về việc buông bỏ một người không thuộc về mình, để tìm lại người mà ta đã thực sự yêu.Có lẽ, sau tất cả, điều chúng ta mong muốn nhất không phải là quay ngược thời gian,mà là được hạnh phúc với những lựa chọn của chính mình.…
Sequel to 'Lonely' guys. Enjoy my effort.Đừng upload cái này mà không hỏi mình nhé xD.…
anh sẽ là tia nắng đầu tiên buổi bình minhlà ánh dương cuối cùng khi hoàng hônhãy để em giữ anh lại nơi trái tim, anh nhé…
Món được nấu dựa trên sự delulu sau buổi concert, tất cả chỉ là tưởng tượng thôi. Tôi yêu sói mèo nhiều lắmmmm…
Truyện ngẫu hứng về Richard , có tất cả các thời kì từ Robin - Nightwing - Cảnh sát - FBI - ...…
"Nếu đã chọn chiếc áo đó, em phải mặc nó một cách hiên ngang và kiêu hãnh.".Lấy cảm hứng từ bộ phim "Me before you".…
Chỉ là một chút ngẫu hứng của mình…
«【 thần thám Sherlock đồng nghiệp BG】 Molly, Molly! » Tác giả: Shara【 văn án 】Kể từ khi gặp được Sherlock? HolmesMolly liền phát hiện, nàng cuộc sống từ bi kịch biến thành bộ đồ ănNhân sinh của nàng, ở một cái vô dừng lại nên đường xuống dốc thượngCàng chạy càng xa...Hữu tình nhắc nhở:1. Bổn văn CP đông đảo, trừ diễn viên ghép thành đôi ra, đều vì đam mỹ: Molly & Sherlock; Watson & Moriarty; Locke & Mycroft2. Bổn văn dễ dàng hướng, trước mắt không phát hiện Tiểu Bạch, chẳng qua là tình huống nguy hiểmNội dung nhãn: mỹ kịch gần nước ban công tình hữu độc chung kinh hãi treo nghiTìm tòi mấu chốt chữ: diễn viên: Molly ┃ phối hợp diễn: Sherlock? Holmes ┃ cái khác: John? Watson…
Nói là tự sự, cũng không hẳn là tự sự.Nói là bộc bạch, cũng không hẳn là bộc bạch.Nói là trải lòng, cũng không hẳn là trải lòng.Chỉ đơn giản là muốn kể một câu chuyện tình yêu của tuổi thiếu nữ. Vào cái thời khắc thanh xuân tươi đẹp, cô ấy gặp được người thanh niên mà mãi đến sau này vẫn luôn dùng "khắc cốt ghi tâm" để miêu tả.Chào các bạn đến với thế giới của tôi, thế giới của những cô gái sẵn sàng yêu đơn phương đến bất chấp, yêu đến si dại, yêu đến ngây ngốc, dùng đủ mọi loại nhiệt tình để dành cho một người nhưng vẫn chưa bao giờ đánh mất bản thân mình...…
Tình yêu! Đối với một số người đó như là sinh mệnh, tô điểm cho cuộc sống ảm đạm, làm tâm hồn họ ấm áp. Là thứ vô cùng trân quý chỉ có thể nhìn ngắm mà không thể làm tổn hại.Một số khác lại xem đó như là thú vui, bản chất của sự lợi dụng, thỏa mãn dục vọng, hay chỉ đơn giản là thể hiện chính mình.Ngoài ra còn có một loại người... "tình yêu" đối với họ như là một món hàng "xa xỉ phẩm" muốn cũng không thể cầu. Họ không muốn đấu tranh, họ lo sợ sẽ đánh mất lý trí và cái vỏ bọc mà bản thân cầm cự bấy lâu.Dù thế nào đi chăng nữa... Tình yêu cũng là thứ muốn hình vạn trạng mà con người nhiều lúc không thể làm nó theo ý muốn của mình.…
Jaeyun thấy Heeseung dùng tay day day bụi chì đen thui, bụi chì lan ra nhàn nhạt rồi dính lên gò má đỏ bừng của anh nom như một tên bặm trợn bất tài. Heeseung chẳng mảy may quan tâm cầm cọ quẹt vài đường điêu luyện trên trang giấy hơi nhàu nhĩ, sắc xanh loang lổ thấm đẫm tựa cơn sóng đại dương. Cậu nheo mắt nhìn bảng màu rất nhiều màu xanh trên tay anh, nhìn anh hí hoáy vẽ vời.Có rất nhiều màu xanh, nhưng có lẽ không màu xanh nào xanh hơn dáng vẻ thuở thiếu thời của bác sĩ Lee và phát thanh viên Sim.Hình như có một chấm đỏ tí hin lấp ló giữa muôn trùng mây trắng.Đó là dấu chân của họ trong cuộc đời nhau.@satelliteofl…
Lục Trầm Dã, anh biết không? Màu cam cháy của hoàng hôn rất đẹp, nhưng nó chỉ tồn tại trong vài phút rồi lặn mất tăm vào bóng tối. Giống như cách anh bước vào đời em vậy."Giang Vãn Hạ - Cô họa sĩ hướng ngoại, mồm mép, chuyên lấn chiếm vỉa hè để vẽ mộng mơ.Lục Trầm Dã - Anh cảnh sát hướng nội, khô cằn, chuyên đi dẹp trật tự để giữ lấy hiện thực.Họ gặp nhau ở chương 1 vì 130 ngàn tiền tranh.Họ bỏ lỡ nhau ở chương 50 vì một lá thư không có địa chỉ hồi đáp."Chúng ta không sai, chỉ là hoàng hôn hôm ấy quá ngắn, mà lời định nói lại quá dài."…
Đọc hết mô tả pls Đây là lần đầu tiên tui viết truyện Xàm lắm đừng đọc:)))tui ngu viết lắm đừng có mong gì:)viết về au (another universes? cho dễ hiểu thì nó gần giống thế giới bản gốc mà nhân vật bị hay đổi tính nết hoặc có một cốt truyện khác bản gốc thêm thì thế giới đó khác hoàn toàn với bản gốc,tui ngu giải thích nên tự hiểu 🥰với ngu chính tả nữa) Au này nó như kiểu một khu phố đèn đỏ mà ko có quá đâu nhẹ thôi :)Tag có ghi là crocodile là phụ nữTính nết của doflamingo và corazon khác với bản gốc và cốt truyện hồi nhỏ khác hoàn toàn không phải là một thiên long nhân mà chỉ là trẻ mồ côi mặt cha mẹ như nào còn ko biết Và nico Robin sẽ không có trong băng của mũ rơm Tui sẻ ko spoil ra hết ở đây:)Có khả năng sẻ là tình tay ba ._. Tui viết cái này để cho vui thôi chứ ko có gì đâu nếu mọi người thấy ko đc thì xin lướt qua tui ko bắt buộc bạn đọc.nhưng mà mọi người thích thì mik cảm ơn:_) Và lúc có chỗ nào khó chịu xin mọi thông cảm cho Những nhân vật trong đây đều là của oda eiichiro tác giả one pieceTui chỉ tạo ra chuyện…
"Là Carol of the bells sao? Cậu chơi tốt lắm! Cơ mà vẫn còn lâu mới tới giáng sinh mà nhỉ?"Tôi đã có cuộc gặp gỡ định mệnh với cô gái chơi đàn piano dưới ánh chiều tà, một khung cảnh mà tôi sẽ không bao giờ quên, bởi vì tôi đã trót phải lòng cô ấy từ giây phút đó mất rồi. Nhưng cho đến khi tôi đã thành công chiếm được trái tim của cô ấy thì mọi việc lại bất ngờ kết thúc một cách chóng vánh...Chuyện sẽ chẳng có gì và tôi sẽ cứ mãi ôm trong mình nỗi buồn dai dẳng nếu tôi không nhận được cuộc gọi định mệnh vào ngày hôm ấy.Khi đứng ở ranh giới giữa quá khứ và hiện tại, bằng mọi giá tôi chấp nhận đánh đổi tất cả để có thể được gặp lại cô ấy thêm một lần nữa hòng thực hiện lời hẹn ước còn dang dở của cả hai.Liệu khi mọi sự thật đã được sáng tỏ, khi âm thanh của tiếng đàn không thể vang lên được nữa, thì kết cục nào sẽ chờ đợi chúng tôi ở phía trước?…
Mingyu rời Seoul để đi tìm cuộc đời mình muốn sống. Wonwoo rời Seoul để đi tìm câu trả lời mình muốn nghe. Nhưng trên chuyến tàu đêm ấy, giữa hơi ấm của ly trà thảo mộc và câu chuyện về giàn hoa giấy đương nở, ranh giới giữa hai quyết định đó bắt đầu trở nên mờ nhạt.(Truyện có đề cập đến ý định tự tử. Vui lòng cân nhắc trước khi đọc. Tuy nhiên, truyện có kết thúc tích cực và mang thông điệp hy vọng vì tôi không thể để con mình bị làm sao được 😘)…