[crossing door] DỊCH CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP TỪ TÁC GIẢ. XIN ĐỪNG REUP, ĐEM RA KHỎI WATTPAD!!2 phần dịch từ shortfic của "eisdenbrodium" trên tumblr và phần tự viết thêm.[☂]: là fic gốc của tác giả được dịch[☼]: "cửa phụ" do người dịch viết "mở" thêm…
Reo bị ám ảnh bởi một giấc mơ trái ngược hoàn toàn hiện thực. Nỗi đau khiến cậu phải tìm kiếm sự cứu rỗi và rồi trở nên lạc lối....Ban đầu đây là phần ngoại truyện của bộ khác nhưng mà tại mình lỡ viết dài hơn dự đoán nên giờ tách thành một bộ mới luôn vì nó không có liên quan đến nhau.…
Thế là ba cái tếtHai chúng mình có nhauDù chưa phải là lâuNhưng cũng không ngắn ngủiHạnh phúc tính bằng nămCây tính bằng mùa tráiVà con mình còn thơ.Couple Huy x Cris, thế giới ABO, giả tưởng, sinh tử văn, oneshot ngẫu hứng vô tri vô giác của tác giả.…
Note: Không H.Đến cùng, chúng ta vẫn là chúng ta. Chỉ có trái tim đã hoen rỉ ít nhiều, dù một thời ngược đường ngược gió để yêu nhau.SE.05/08/2021: #4 - rain09/07/2023: #3 - rain…
"Thầy thích em à?"--------- Hwang Minhyun x Park Jihoon- Cameo: Chamseob- Tags: Romance, language (có xíu chửi bậy), schoollife, HE.- Rating: PG-15- chính văn: done 14/02/2018- Fic đã được in thành sách vào một ngày tháng 5 đẹp trời ★彡…
"Tôi của 24 tuổi, vướng lại trong lòng đoạn tình cảm năm 20."__________• Author: Bư.• Pairing: Jisoo x Seokmin (main), Jeonghan x Seungcheol (extra).• Disclaimer: Các nhân vật không thuộc về mình. Tác phẩm không có mục đích lợi nhuận.__________Note của Bư:- Không ngọt như đường, lại không đắng như thuốc.- Căn phòng này được xây trong vòng nửa ngày. Bỗng nhiên nghĩ ra chiếc plot nho nhỏ thấy hợp với SeokSoo thế là nhào vào viết ngay.- Đừng hỏi mình một kết thúc rõ ràng hay câu trả lời cho những dấu hỏi mình bày ra trong căn phòng này, vì mình cũng không biết đâu. Và ước gì mình biết :(- Mình nghĩ, một cái kết không trọn vẹn cũng không hẳn là xấu. Dù sao thì, òm, tình chỉ đẹp khi còn dang dở á. Vậy nên mình cứ để nơi này dang dở nhaaa.…
Ngay lúc này đây, có vẻ như Lạc Văn Chu chỉ cách Phí Độ một mặt gỗ mỏng, nhưng thật ra đó là khoảng cách thời gian mười mấy năm anh chẳng thể bù đắp cho hắn, đó còn là khoảng cách giữa hiện thực và một cơn mơ anh không thể chạm tới....Anh muốn ôm lấy em của những ngày xuân xanh, không còn thơ dại, không còn sớm như anh hằng mong mỏi,Nhưng đứa trẻ của anh còn ở đây.…